Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 57:



 

Nhạc Lập Sơn nhìn Tiêu Thịch, chậm rãi nói: “Ngươi đã cứu hai vị công t.ử, tiểu thư của ông ấy. Sau buổi bãi triều hôm nay, Trường Lạc Hầu liền trực tiếp tiến cử ngươi trước mặt Bệ hạ. Hiện nay ông ấy nắm giữ Trường Ninh quân, lại xưa nay chưa từng mở miệng đề cử bất kỳ ai, nên vừa lên tiếng, Bệ hạ liền lập tức chuẩn y.”

 

Ông dừng lại một chút, ánh mắt mang theo vài phần thâm ý, tiếp lời: “Hàm Chương, Trường Lạc Hầu không chỉ vì ân tình mà tiến cử ngươi. Chỉ e… trong lòng ông ấy, quả thực đã có vài phần tán thưởng đối với ngươi.”

 

Tiêu Thịch sánh bước bên Nhạc Lập Sơn, nghe vậy chỉ khẽ nở một nụ cười nhạt, mang theo vài phần chua xót.

 

Lúc này đã là hạ tuần tháng Giêng, tuyết đọng dần tan, nhưng hàn phong vẫn lạnh buốt, thấu tận da thịt. Tiêu Thịch siết c.h.ặ.t chuôi kiếm Thái A trong tay, lòng nặng như đeo đá.

 

Bùi Kính Nguyên báo ân là thật, tán thưởng y… e rằng cũng không giả. Nhưng vào đúng lúc không nên thăng chức này, sự tiến cử của ông lại phảng phất một tầng ý vị khó nói thành lời.

 

Trong lòng Tiêu Thịch dấy lên vô số nghi vấn, chỉ mong… tất cả đều là do bản thân bản thân suy đoán quá mức.

 

Dụ chỉ vừa ban xuống, Tiêu Thịch liền theo Nhạc Lập Sơn đến lĩnh eo bài cùng quan phục mới, ghi danh vào sổ bộ, chính thức trở thành Phó Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ, cũng là người trẻ tuổi nhất từng đảm nhiệm chức vị này trong lịch sử Đại Sở.

 

Tại nha ti Kim Ô Vệ, đám người Bùi Diễm nghe tin liền kéo đến chúc mừng không dứt, tiếng cười nói rộn ràng một hồi lâu mới tản đi.

 

Đến khi tan nha, Tiêu Thịch vừa trở về phủ Quốc Công, đã thấy Tiêu Thuần đứng chờ trước cửa, vẻ mặt hớn hở khó giấu.

 

Hiển nhiên trong phủ đã sớm nhận được tin. Tiêu Thuần bước lên, vỗ mạnh vai y, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Hàm Chương, sự coi trọng của Bệ hạ dành cho con thật vượt ngoài dự liệu của ta. Không ngờ lại ban chức Phó Chỉ huy sứ sớm đến vậy!”

 

Tiêu Thịch chỉ nhàn nhạt đáp: “Là Trường Lạc Hầu tiến cử.”

 

Lời vừa dứt, Tiêu Thuần liền sững lại, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ chuyện này lại do Trường Lạc Hầu đứng ra thúc đẩy.

 

“Là ông ta sao… sao lại nghĩ đến việc tiến cử con?”

 

Ông khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát, rồi như chợt hiểu ra, bật cười nói: “Phải rồi, con đã cứu Bùi Diễm và Bùi Oản. Ông ta làm vậy, chẳng qua là lấy đào báo lý mà thôi.”

 

Tiêu Thuần cười sảng khoái, thần sắc càng thêm vui vẻ: “Dù là trả ơn, chúng ta cũng nên đích thân đến phủ cảm tạ. Ta sẽ sai người chuẩn bị lễ vật, con mau chuẩn bị đi, chúng ta lập tức đến phủ Trường Lạc Hầu.”

 

Tiêu Thịch không nói gì thêm, còn Tiêu Thuần đã hứng khởi rời đi, đích thân lo liệu việc chuẩn bị lễ vật.

 

Y đứng lặng tại chỗ một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi quay về Thanh Huy Hiên.

 

Chức vị Phó Chỉ huy sứ đến sớm hơn dự liệu đã đành, càng không ngờ người đứng sau đẩy y một bước lại chính là Bùi Kính Nguyên. Một thanh Thái A, lại thêm chức vị Phó Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ…

 

Đổi lại ân tình cứu mạng của huynh muội Bùi Oản, lẽ nào từ nay về sau, giữa hai bên thật sự phải phân rõ giới hạn, không còn vướng bận gì nữa hay sao?

 

Lễ vật chẳng mấy chốc đã được chuẩn bị chu toàn. Tiêu Thịch thay sang thường phục, theo Tiêu Thuần cùng nhau xuất phủ. Hai cha con không gửi bái thiếp trước, nhưng khi đến trước Hầu phủ, Bùi Kính Nguyên dường như đã sớm đoán được, liền cho người nghênh đón vào chính sảnh.

 

Vừa an tọa, ông đã mở lời khen ngợi Tiêu Thịch không tiếc lời, khiến Tiêu Thuần nghe mà không khỏi lộ rõ vẻ đắc ý.

 

Bùi Kính Nguyên nhìn Tiêu Thịch, ánh mắt sâu xa, chậm rãi nói: “Tiêu thị các ông về sau có Hàm Chương, hậu vận ắt hẳn không cần phải lo lắng nữa.”

 

Ông khẽ dừng lại, rồi lại thở dài: “Chỉ tiếc Diễm nhi nhà ta hiện giờ vẫn còn non nớt, thật khiến người làm phụ thân khó mà an tâm.”

 

Tiêu Thuần khẽ sững lại, ánh mắt thâm trầm liếc nhìn Bùi Kính Nguyên. Thấy thần sắc đối phương vẫn bình thản, nỗi nghi hoặc trong lòng mới tan đi. Nghĩ đến cái chân tàn phế của Tiêu Thịnh, nỗi ưu lo lại dâng lên.

 

Bùi Diễm đến chậm một bước. Vừa đặt chân vào chính sảnh, Tiêu Thịch đã thuận thế tìm cớ cáo lui. Hai người vừa rời đi, Tiêu Thuần liền quay sang nhìn Bùi Kính Nguyên, nhíu mày hỏi: “Lời khi nãy của ông là có ý gì? Chẳng lẽ muốn ta thay đổi người kế vị Thế t.ử?”

 

Bùi Kính Nguyên bật cười, giọng điềm nhiên: “Ta nào có nói như vậy. Chỉ là trong lòng ông hẳn đã rõ, tương lai Tiêu thị phải dựa vào ai, chuyện ấy, đâu cần ta phải nói ra.”

 

Tiêu Thuần khẽ cau mày: “Hàm Chương quả thực xuất sắc, nhưng mà…”

 

“Dù không thay đổi danh vị Thế t.ử, ông cũng nên quan tâm đến Hàm Chương nhiều hơn.”

 

Giọng Bùi Kính Nguyên trở nên nghiêm túc, mang theo vài phần chân thành: “Mười tám năm trước, tình phụ t.ử giữa hai người vốn đã mỏng nhạt, nay nếu muốn bù đắp, vẫn còn chưa muộn.”

 

Tiêu Thuần càng nghe càng thấy lời ông có ẩn ý, liền trầm giọng hỏi: “Ông nói vậy… rốt cuộc là có ý gì?”

 

Bùi Kính Nguyên nhìn ông, thần sắc bình thản: “Với tiền đồ của Hàm Chương, sau này tất nhiên không thể hạn lượng. Nếu lòng hắn hướng về phủ Quốc Công, vinh hoa phú quý của các ông ắt có thể bảo toàn. Nhưng nếu lòng hắn không còn ở đó… thậm chí sinh oán đối với người làm phụ thân như ông...”

 

Ông dừng lại một thoáng, ánh mắt sâu thẳm: “Ông thử nghĩ xem, kết cục sẽ ra sao?”

 

Đồng t.ử Tiêu Thuần khẽ co lại, sắc mặt biến đổi, nhưng không hỏi thêm lời nào nữa.

 

...

 

Bùi Diễm cùng Tiêu Thịch sánh bước hướng về viện Trúc Phong. Trên đường đi, Bùi Diễm không khỏi lên tiếng: “Không ngờ phụ thân ta lại đích thân tiến cử huynh. Trước nay bao nhiêu người muốn nhờ người giúp đỡ, đều bị khéo léo từ chối. Hàm Chương, huynh quả thực rất hợp ý phụ thân ta.”

 

Giọng hắn mang theo vài phần nửa đùa nửa thật, lại phảng phất chút ấm ức khó giấu.

 

Tiêu Thịch nghe vậy chỉ khẽ cười, trong nụ cười lại lẫn chút chua xót: “Hầu gia giúp ta một tay lớn như vậy… trái lại khiến ta càng thêm mang ơn, khó mà báo đáp.”

 

Bùi Diễm phất tay, cười nói: “Nợ nần gì chứ? Chúng ta sớm đã coi huynh là người trong nhà. Chức vị Phó Chỉ huy sứ này, sớm muộn gì cũng thuộc về huynh, phụ thân ta chẳng qua chỉ thuận tay đẩy một bước mà thôi.”

 

Tiêu Thịch vừa đi, ánh mắt lại vô thức hướng về phía viện Lan Trạch. Theo lẽ thường, mỗi lần y vừa đến không lâu, Bùi Oản đã tìm tới, vậy mà hôm nay đã gần nửa canh giờ trôi qua vẫn không thấy bóng dáng nàng đâu. Y không khỏi cất tiếng hỏi: “Oản Oản đâu rồi?”

 

Bùi Diễm nghe vậy bật cười: “Muội muội ta hôm nay bị phụ thân sai đi đưa lễ sang phủ Quảng An Hầu rồi. Hôm qua có thuộc cấp cũ của phụ thân mang về ít sản vật từ Ninh Châu, trong đó có mấy vị d.ư.ợ.c liệu quý, nghe nói rất có ích cho bệnh tình của Tống biểu huynh. Thế nên hôm nay muội ấy đích thân mang sang. Mới đi lúc xế chiều, e rằng còn phải một lúc nữa mới trở về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mày Tiêu Thịch khẽ nhíu lại. Sau đó, mặc cho Bùi Diễm nói đùa hay nhắc đến chuyện luận võ, y đều chỉ đáp qua loa, rõ ràng đã mất đi hứng thú.

 

Bùi Diễm liếc nhìn y, nhướng mày cười: “Huynh bị sao thế? Muội muội ta không có ở đây, liền như mất hồn rồi sao?”

 

Tiêu Thịch lập tức cảnh giác, quay sang nhìn hắn. Thấy Bùi Diễm khoanh tay tựa bên cửa sổ, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, y chỉ khẽ cười đáp lại: “Ngươi làm huynh trưởng mà cũng có thể buông ra những lời như vậy sao?”

 

Bùi Diễm hừ nhẹ một tiếng, xoay người ngồi xuống đối diện, giọng nói mang theo vài phần nghiêm túc hiếm thấy: “Ta tuy không phải kẻ tâm tư tỉ mỉ, nhưng chuyện huynh đối tốt với Oản Oản, ta vẫn nhìn ra được.”

 

Hắn dừng lại một chút, rồi nói thẳng: “Ta xưa nay không thích vòng vo. Huynh đối với muội ấy… thật sự chỉ vì là Tam thúc của muội ấy thôi sao?”

 

Nói đến đây, hắn khẽ hất cằm, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: “Huynh đâu phải loại người có thể kiên nhẫn với một tiểu cô nương như vậy.”

 

Dù chưa từng tận mắt thấy Tiêu Thịch đối đãi với các cô nương khác ra sao, nhưng Bùi Diễm vẫn nhớ rõ chuyện Nguyên Dao từng bị y dọa đến suýt bật khóc. So với thái độ ấy, cách y đối với Bùi Oản quả thực khác biệt một trời một vực.

 

Tiêu Thịch nghe vậy chỉ bật cười nhạt: “Hầu gia cùng phu nhân còn chưa từng để tâm, ngươi đã vội vàng suy đoán, chẳng phải là nói quá rồi sao?”

 

Bùi Diễm đối với tính cách kín đáo của y có phần bất lực, đành nói thẳng: “Huynh thì biết gì. Phụ thân và mẫu thân ta hiện giờ đều rất vừa ý Tống biểu huynh.”

 

Hắn dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào Tiêu Thịch: “Nếu huynh vẫn cứ xem tình cảm với Oản Oản chỉ là tình thúc điệt… vậy thì coi như những lời ta vừa nói, chưa từng tồn tại.”

 

Mày Tiêu Thịch khẽ động. Bùi Diễm lại mang vẻ “hận sắt không thành thép”: “Nếu không phải thấy Oản Oản cũng thân thiết với huynh, ta đã chẳng nói.”

 

Tiêu Thịch nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm, rồi chậm rãi cất lời: “Ta quả thực có lòng thiên vị Oản Oản. Nhưng những lời ngươi vừa nói… lẽ nào ngươi không e, ngày sau ta sẽ phụ bạc nàng?”

 

Nghe vậy, ánh mắt Bùi Diễm lập tức trở nên sắc bén, giọng cũng hạ thấp: “Vậy… huynh có làm thế không?”

 

Tiêu Thịch nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh nhìn trầm ổn, không chút né tránh. Một lúc sau, y mới đáp: “Không.”

 

Nghe được câu trả lời, thần sắc Bùi Diễm thoáng dịu lại, như âm thầm thở phào một hơi. Khóe môi hắn khẽ cong lên: “Huynh là huynh đệ của ta, lại còn là ân nhân cứu mạng. Nhưng trong lòng ta, muội muội vẫn là quan trọng nhất.”

 

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Ta chỉ có thể nhắc nhở huynh đến đây. Còn việc có thể cầu thân được hay không… phải xem bản lĩnh của huynh.”

 

Tiêu Thịch nghe xong vẫn giữ vẻ điềm nhiên, thần sắc trầm tĩnh như thường, tâm ý vững như bàn thạch, không vì những lời ấy mà d.a.o động mảy may.

 

...

 

Bùi Oản mang d.ư.ợ.c liệu đến phủ Quảng An Hầu, tự nhiên bị Bùi lão phu nhân giữ lại dùng bữa. Hôm nay, cả Minh thị lẫn lão phu nhân đều tỏ ra nhiệt tình hơn thường ngày vài phần, khiến nàng không khỏi sinh nghi. May mà Tống Gia Hoành vẫn giữ lễ như cũ, không có gì khác biệt.

 

Sau khi dùng bữa xong, Bùi lão phu nhân liền để hai người trẻ tự do trò chuyện.

 

Vừa bước ra khỏi Thọ Hỉ Đường, Bùi Oản mới khẽ thở phào, quay sang nhìn Tống Gia Hoành, nhỏ giọng nói: “Cô tổ mẫu và thẩm thẩm hôm nay là làm sao vậy? Muội chỉ mang d.ư.ợ.c liệu đến thôi, đâu cần phải khách khí đến mức ấy?”

 

Tống Gia Hoành bật cười, giọng ôn hòa: “Được người khác đối đãi tốt, chẳng phải là chuyện tốt hay sao?”

 

Bùi Oản khẽ lắc đầu, giọng vẫn còn vài phần nghi hoặc: “Ngày thường đã đối xử với muội đủ tốt rồi, hôm nay lại càng thêm nhiệt tình, khiến người ta cảm thấy có chút khác thường. Nếu những d.ư.ợ.c liệu này không có công hiệu như mong đợi… huynh nhất định đừng trách muội.”

 

Tống Gia Hoành nghe vậy không khỏi dở khóc dở cười: “Sao muội lại nghĩ nhiều như vậy? Chuyện này vốn không liên quan đến d.ư.ợ.c liệu. Tổ mẫu yêu quý muội, xem như chất nữ ruột thịt mà đối đãi. Mẫu thân huynh lại không có nữ nhi, nên tự nhiên càng thêm thân thiết với muội.”

 

Nghe vậy, trong lòng Bùi Oản mới dần yên ổn đôi phần. Thấy trời đã ngả tối, nàng định cáo từ, nào ngờ Tống Gia Hoành lại lên tiếng: “Không qua xem Tuyết Cầu sao? Dạo này nó béo lên không ít, e là muội sẽ càng thêm thích.”

 

Bùi Oản nghe vậy liền động lòng, theo hắn đến noãn các.

 

Chỉ thấy Tuyết Cầu tròn vo đang nằm trên sập, vừa thấy nàng liền khẽ “meo” một tiếng. Trái tim Bùi Oản như mềm ra, vội bước tới ôm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve không thôi.

 

Tống Gia Hoành đứng bên nhìn, khẽ cười: “Nếu muội thích đến vậy, chi bằng mang nó về nuôi.”

 

Bùi Oản lập tức lắc đầu: “Không được. Đại ca của muội hễ nhìn thấy nó là lại phát bệnh.”

 

Tống Gia Hoành khẽ cười: “Vậy sau này muội xuất giá, không còn ở cùng Dục Chi nữa, chẳng phải sẽ không vướng bận sao?”

 

Bùi Oản gần như không suy nghĩ, liền lắc đầu: “Vậy cũng không được. Muội từng nghe nói mèo với vẹt vốn không hợp, thậm chí còn có chuyện mèo vồ c.h.ế.t vẹt nữa. Tuyết Cầu ở đây được chăm sóc chu đáo như vậy, đã là tốt lắm rồi.”

 

Nói xong, thấy đối phương không đáp lời, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn lên.

 

Chỉ thấy sắc mặt Tống Gia Hoành đã có phần khác lạ. Ánh mắt vốn ôn hòa nay thoáng hiện vẻ trầm xuống, phảng phất vài phần bất mãn, khiến nàng không khỏi giật mình.

 

Dù không rõ nguyên do, nhưng trong lòng Bùi Oản cũng mơ hồ nhận ra, lời mình vừa nói, e rằng đã có chỗ không thỏa đáng.

 

Ôm Tuyết Cầu thêm một lát, Bùi Oản liền cáo từ rời phủ.

 

Ngồi trong xe ngựa, nàng vẫn không ngừng nghĩ về ánh mắt khi nãy của Tống Gia Hoành, trong lòng dấy lên một tia bất an khó tả. Nàng tự nhủ sau này trước mặt hắn nên tránh nhắc đến con vẹt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại càng thêm phiền muộn, không biết phải làm thế nào mới có thể xóa bỏ sự nghi kỵ của hắn đối với Tiêu Thịch.

 

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, đã chợt dừng lại.

 

Bùi Oản giật mình hoàn hồn, khẽ hỏi: “Đã đến nhanh như vậy sao?”

 

Lời còn chưa dứt, rèm xe bỗng bị vén lên.

 

Tiêu Thịch cúi người bước vào trong.