Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 63:



 

Bùi Oản khẽ lộ vẻ nghi hoặc: “Phụ thân, vì sao lại như vậy?”

 

Bùi Kính Nguyên xưa nay hết mực yêu thương nàng, ngay cả chuyện trong quân cũng thường cùng nàng bàn luận. Thế nhưng đối với câu hỏi này, ông lại tránh ánh mắt nàng, chỉ trầm giọng nói: “Con cứ nghe theo lời ta là được.”

 

Ông thoáng dừng lại, rồi như nghĩ đến điều gì, lại dặn thêm: “Nếu có thể… ngay cả huynh trưởng con, cũng nên hạn chế qua lại với người đó.”

 

Lời vừa dứt, Bùi Oản không khỏi kinh hãi: “Phụ thân, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

 

Bùi Kính Nguyên phất tay, giọng đã trở nên lạnh nhạt: “Không có gì. Triệu bá bá của con sắp đến, con lui xuống trước đi.”

 

Thấy phụ thân rõ ràng không muốn nói thêm, Bùi Oản đành khẽ hành lễ lui ra. Trở về viện Lan Trạch, lòng nàng vẫn không sao yên ổn, nỗi bất an lặng lẽ dâng lên từng đợt.

 

Đêm ấy, Triệu Hách ở lại phủ Trường Lạc Hầu, mãi đến gần giờ Tý mới rời đi. Sáng sớm hôm sau, Bùi Kính Nguyên lại vào cung diện thánh.

 

Lần hạch tội này tuy không hoàn toàn là vô căn cứ, nhưng cũng đủ khiến triều đình dấy lên một phen phong ba. Kiến An Đế tuy hiểu rõ nội tình, song vẫn hạ lệnh cho Hoàng Thành Ty tiến hành tra xét.

 

Vì vậy, khi Bùi Kính Nguyên bước vào điện T.ử Thần, Đốc chủ Hoàng Thành Ty Hạ Vạn Huyền đã sớm có mặt.

 

Hạ Vạn Huyền tuổi ngoài bốn mươi, da trắng không râu, khoác Thần Long bào đen tuyền, uy nghi bức người. Dẫu đứng bên cạnh Kiến An Đế, khí thế trên người hắn vẫn không hề kém cạnh, thậm chí còn lộ ra vài phần lạnh lẽo khiến người khác khó lòng xem nhẹ.

 

Trước mặt hắn, Bùi Kính Nguyên một lần nữa trình bày rõ ràng nội tình. Kiến An Đế tuy tỏ ý tin tưởng, nhưng việc giao cho Hoàng Thành Ty tra xét đã là quyết định không thể thay đổi. Bùi Kính Nguyên hiểu rõ, bệ hạ muốn nhân cơ hội này mà răn đe Trường Ninh quân.

 

Rời khỏi điện T.ử Thần, phía sau chợt vang lên giọng nói trầm lạnh: “Hầu gia dừng bước.”

 

Bùi Kính Nguyên dừng bước. Hạ Vạn Huyền mỉm cười tiến lên, giọng nói khàn nhẹ mà ẩn chứa vài phần thâm ý: “Hầu gia có cảm thấy oan ức không? Kỳ thực, nếu Trường Ninh quân không làm điều trái pháp, thì cũng chẳng cần e ngại Hoàng Thành Ty tra xét. Đợi mọi chuyện được làm rõ, tự nhiên sẽ trả lại cho Hầu gia một danh tiếng thanh bạch.”

 

Bùi Kính Nguyên thần sắc bình thản, đáp lại không nhanh không chậm: “Chỉ không biết… Hạ Đốc chủ dự định tra xét ra sao?”

 

Hoàng Thành Ty xưa nay nổi danh với thủ đoạn đổi trắng thay đen. Nhìn đôi mắt nhỏ hẹp mà sắc lạnh của Hạ Vạn Huyền, trong lòng Bùi Kính Nguyên bất giác dấy lên một tia bất an.

 

Thế nhưng Hạ Vạn Huyền lại khẽ cười, nói: “Hầu gia không cần lo lắng chúng ta sẽ dùng thủ đoạn. Bệ hạ bao năm nay vẫn hết mực tín nhiệm Trường Ninh quân. Cho dù Hầu gia thực sự có chút sai sót trong việc lương thảo… thì cũng đáng là bao?”

 

Đôi mắt phượng của Bùi Kính Nguyên khẽ nheo lại, sắc mặt thoáng lộ vẻ không vui. Hạ Vạn Huyền chỉ cười nhạt, ngẩng đầu nhìn trời giây lát, rồi ung dung nói: “Trước khi vào cung hôm nay, Hạ mỗ nhất thời nổi hứng, đã gieo cho Hầu gia một quẻ.”

 

Biết hắn lời có ẩn ý, Bùi Kính Nguyên liền đáp: “Sớm nghe danh Đốc chủ tinh thông Kinh Dịch, nay xem ra quả không sai. Không biết quẻ tượng ra sao?”

 

Hạ Vạn Huyền thu ánh nhìn lại, ánh mắt lạnh lẽo ép thẳng về phía ông, từng chữ rơi xuống nặng nề: “Long chiến vu dã, kỳ huyết huyền hoàng.”

 

Đồng t.ử Bùi Kính Nguyên khẽ co lại. Đây chính là hào Thượng Lục của quẻ Càn, ý chỉ rồng giao chiến nơi hoang dã, đã đến bước đường cùng, đại hung chi tượng.

 

Ông chăm chú quan sát Hạ Vạn Huyền, chỉ thấy ánh mắt đối phương phẳng lặng như mặt hồ sâu, không hề gợn sóng, càng khiến lòng ông trĩu nặng. Người này tuy xảo trá âm hiểm, nhưng tuyệt không phải hạng tùy tiện lấy quẻ tượng ra dọa người.

 

Bùi Kính Nguyên khẽ mỉm cười: “Đã gieo được quẻ, ắt Đốc chủ cũng biết cách phá cục?”

 

Không ngờ Hạ Vạn Huyền lại lắc đầu, giọng điềm nhiên: “Thiên cơ khó dò, Hạ mỗ cũng chưa nhìn ra đường giải.”

 

Lời nói nửa hư nửa thực. Nụ cười nơi khóe môi Bùi Kính Nguyên vẫn ung dung như cũ: “Đốc chủ có lòng nhắc nhở, Bùi mỗ xin ghi nhận. Chỉ là muốn đẩy phủ Trường Lạc Hầu vào bước đường cùng… e cũng không phải chuyện dễ. Đã có lời này, Bùi mỗ tự tin có thể tránh được tai kiếp.”

 

Hạ Vạn Huyền chỉ mỉm cười, không đáp.

 

Bùi Kính Nguyên bỗng nhiên đổi đề tài: “Đã nhiều năm chưa từng giao thủ, không biết võ công của Đốc chủ nay đã đạt đến cảnh giới nào, có phải đã chạm tới hóa cảnh?”

 

Hạ Vạn Huyền hơi khựng lại, rồi cười nhạt: “Hầu gia muốn thử vài chiêu sao?”

 

Bùi Kính Nguyên không trả lời, chỉ chắp tay thi lễ, xoay người rời đi, bước thẳng về phía cổng cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hạ Vạn Huyền đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng hiên ngang kia dần khuất sau tường son cung cấm. Đến khi bóng người hoàn toàn biến mất, nụ cười trên môi hắn cũng theo đó tắt lịm, nơi đáy mắt chỉ còn lại một tầng u ám lạnh lẽo.

 

...

 

Bùi Kính Nguyên vừa hồi phủ liền vào thẳng thư phòng, không bao lâu sau đã sai người mời Nguyên thị đến.

 

Nguyên thị sớm đã nghe phong thanh về biến cố trên triều, vốn không muốn quấy nhiễu ông xử lý chính sự, nào ngờ lại được triệu đến thư phòng. Trong lòng thấp thỏm, bà bước vào, vừa nhìn đã thấy sắc mặt Bùi Kính Nguyên còn nặng nề hơn cả mình.

 

Tim bà khẽ thắt lại, không khỏi hỏi: “Hầu gia, đã xảy ra chuyện gì?”

 

Bùi Kính Nguyên đứng dậy, đích thân đỡ bà ngồi xuống bên cạnh. Ông trầm mặc giây lát, rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Chuyện bị hạch tội lần này, hẳn nàng đã biết. Tuy chưa đến mức nghiêm trọng, nhưng cũng đã để lộ ra vài mối ẩn hoạn trong quân. Ta dự định rời kinh sớm hơn, để tránh sinh thêm biến cố.”

 

Nguyên thị nghe vậy mới khẽ thở phào, nét lo lắng trên mặt cũng dịu đi vài phần: “Hóa ra là chuyện này, cũng là điều nên làm. Hiện giờ đã gần tháng Hai, so với mọi năm cũng không sớm hơn bao nhiêu. Hầu gia đã định ngày chưa?”

 

Bùi Kính Nguyên lắc đầu: “Trước khi rời kinh, vẫn còn một việc khiến ta chưa thể yên lòng.”

 

Nguyên thị khẽ ngẩng lên nhìn ông. Bùi Kính Nguyên trầm giọng nói tiếp: “Oản Oản nay đã đến tuổi nghị thân. Lần này ta rời kinh, e rằng phải một năm mới có thể trở về. Vì vậy trước khi đi, ta muốn định sẵn hôn sự cho con.”

 

Nguyên thị thoáng sững người, nhưng suy nghĩ một hồi lại thấy lời ông nói không phải không có lý, liền gật đầu: “Quả thật nên như vậy. Chiến sự khó lường, lần sau chàng trở về, e đã là một hai năm sau. Chàng không ở kinh thành, chỉ sợ sẽ làm lỡ dở đại sự của nha đầu.”

 

Khóe môi Bùi Kính Nguyên khẽ cong lên: “Chính là ý này. Nàng là mẫu thân, hôn sự của Oản Oản, trong lòng nàng đã có dự tính gì chưa?”

 

Nguyên thị khẽ cười, mang theo vài phần bất đắc dĩ: “Trong mắt ta, nha đầu ấy vẫn còn là đứa trẻ. Chỉ biết cô mẫu của nó vô cùng yêu thương, còn các gia tộc khác tuy cũng có ý kết thân, nhưng ta vẫn chưa thấy ai thật sự hợp ý, cũng chưa kịp dò xét kỹ càng.”

 

Bùi Kính Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta lại thấy Hoành nhi là người không tệ.”

 

Nguyên thị thoáng kinh ngạc: “Hầu gia định chọn Hoành nhi sao?”

 

Bùi Kính Nguyên khẽ lắc đầu: “Đại sự chung thân, dĩ nhiên không thể quyết định vội vàng, vẫn phải hỏi qua ý của Oản Oản. Ta bàn với nàng trước, nàng hãy dò ý Oản Oản. Nếu con bé thuận lòng, ta sẽ đích thân đến phủ cô mẫu một chuyến.”

 

Ông dừng lại, giọng nói trầm ổn hơn: “Hoành nhi trước kia thân thể yếu ớt, bệnh tật triền miên, nhưng nay đã có chuyển biến. Nó là đứa chúng ta nhìn từ nhỏ mà lớn, phẩm hạnh đoan chính, tài đức vẹn toàn, lại một lòng một dạ với Oản Oản. Tuy hiện chưa lập được công danh, nhưng chỉ cần thân thể bình phục, tiền đồ về sau tất nhiên không thể hạn lượng.”

 

Đột nhiên nhắc đến hôn sự của nữ nhi, lòng Nguyên thị không khỏi dâng lên một trận chua xót, giọng cũng mềm đi vài phần: “Ta vốn không màng công danh phú quý, chỉ cần Hoành nhi thật lòng yêu thương Oản Oản, vậy là đủ.”

 

Bùi Kính Nguyên đưa tay ôm lấy bà, khẽ an ủi: “Ta hiểu lòng nàng. Chỉ là việc này không nên chậm trễ, kéo dài e sẽ sinh biến.”

 

Trong lòng Nguyên thị tuy vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng nghĩ lại, Bùi Oản quả thực đã đến tuổi nghị thân, nên cũng không nghĩ sâu thêm. Hai phu thê liền cùng nhau cân nhắc kỹ lưỡng tính tình, phẩm hạnh của Tống Gia Hoành, lại xét đến gia thế Tống gia, càng bàn càng thấy hắn là người có thể phó thác cả đời.

 

Sáng hôm sau, sau khi dùng xong điểm tâm, Nguyên thị liền đến viện Lan Trạch tìm Bùi Oản.

 

Con vẹt treo bên khung cửa vừa thấy bà, liền lanh lảnh cất tiếng: “Cát tường như ý!”

 

Nguyên thị bật cười, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: “Quả là lanh lợi, trông cũng tinh anh hơn hẳn.”

 

Tuyết Trà đứng bên cạnh khẽ đáp: “Đều nhờ tiểu thư chăm sóc chu đáo, nên nó mới khôn khéo như vậy.”

 

Nguyên thị đưa tay cho vẹt ăn, rồi kéo Bùi Oản ngồi xuống bên cạnh, ôn tồn hỏi: “Mấy ngày nay sao không thấy con sang thỉnh an cô tổ mẫu?”

 

Bùi Oản còn chưa hiểu ý, liền đáp: “Dạo này không có việc gì, nên con không qua. Có chuyện gì sao?”

 

Nguyên thị nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, bao bọc bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay mình, giọng nói càng thêm dịu lại: “Không có gì, chỉ là hôm nay ta đến, muốn hỏi con một chuyện.”

 

Trong lòng Bùi Oản chợt dấy lên một tia bất an mơ hồ. Quả nhiên, ngay sau đó, Nguyên thị chậm rãi hỏi: “Nếu gả con cho Hoành biểu huynh… ý con thế nào?”