Trong bữa tiệc mừng đỗ đại học, tôi đã nhận được những “cú sốc” về tài sản từ chính người thân nhà mình.
Bác cả tặng một bộ b.út nghiên giấy mực bằng vàng ròng, cái nghiên mực nặng đến mức có thể dùng làm gạch chọi người được luôn. Nghe nói bác kế thừa chuỗi cửa hàng vàng bạc, vì bác trông hơi vỡ nên bấy lâu nay tôi cứ tưởng bác làm nghề thợ rèn.
Mặc dù chưa có bằng lái, nhưng tôi đã nhận được tới ba chiếc xe hơi. Còn có những người tặng thẻ ngân hàng, hay tặng nhà một cách đơn giản là “thiết thực”.
Sơn Tam
Ông nội tôi cảm thán:
"Qua đây có thể thấy, nhà mình thực sự chẳng có chút nội hàm văn hóa nào cả."
Sau đó, ông nội “ung dung” tặng luôn cái nhà hàng Vân Mộng Trạch cho tôi.
Ông ấy còn đòi đổi tên Vân Mộng Trạch lại thành Kim Bảo Lâu. Cuối cùng, dưới sự ngăn cản quyết liệt của tôi, người đàn ông quật cường cả đời này mới chịu từ bỏ ý định.
Sau đó, ông ấy lại lần nữa tự khen ngợi sự anh minh khi đặt tên cho tôi, vì tên của tôi có chữ “Vân”, mà Vân Mộng Trạch cũng có chữ “Vân”.
Tôi cũng mời Ôn Tuệ Duật đến dự tiệc.
Sau đó, mẹ của Ôn Tuệ Duật lại một lần nữa tháo chiếc vòng trên tay ra l.ồ.ng vào cổ tay tôi.
"Bé Cưng à, lần này là quà mừng đỗ đại học, con không được từ chối đâu nhé! Nếu không bữa tiệc này cô không ăn nổi đâu, không tặng được quà cô nuốt không trôi đâu!"
Tôi đã trở nên tê liệt trước hỏa lực tiền bạc của đám họ hàng rồi. Cũng làm thì đợi đến khi Ôn Tuệ Duật tổ chức tiệc mừng, tôi tặng lại một món quà tương đương là được.
Tôi cùng mời mấy người bạn chơi thân ở trường đến ăn bữa cơm đạm bạc, rồi ngồi ở bàn đó để tiếp khách. Ông nội đặc biệt sắp bàn này ở sảnh T.ử Vi, dù sao ngồi đây toàn là những “mầm non” chắc suất vào trường điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô bạn ngồi cùng bàn với tôi nói:
"Vân Mộ, nếu chủ nhiệm sớm biết nhà cậu giàu thế này, chắc chắn thầy ấy không dám động vào suất tuyển thẳng của cậu đâu."
Nếu không có gì thay đổi, ngày khai giảng cậu ấy sẽ xuất hiện tại Bắc Đại - ngôi trường cách Thanh Hoa chỉ 15 phút đi xe. Cậu ấy vốn có suất tuyển thẳng vào nhóm 5 trường hàng đầu Hoa Ngữ, nhưng đã nhường suất đó cho một bạn học gia cảnh khó khăn nhưng luôn nỗ lực có điểm số mấp mé ngưỡng cửa của trường đó.
"Đây không phải vấn đề có suất hay không, tớ cũng không cần mà nếu có thì tớ cũng nhường cho người khác thôi."
Bạn cùng bàn tức lưỡi cảm thán:
"Cậu biết không? Cậu là người duy nhất trong danh sách tuyển thẳng vào Thanh Hoa - Bắc Đại mà có “gia cảnh khó khăn” đấy. Những suất tuyển thẳng bên dưới bị đem ra mua bán tùy tiện lắm. Dù có bạn học thành tích cực kỳ xuất sắc lấy được suất, nhưng nếu nhà không có gốc gác thì cũng sẽ bị giáo viên khuyên bán suất đi, rồi tuyên bố là tự nguyện rút lui hoặc không cần nữa."
Tay đang gầm đùi gà của tôi khựng lại:
"Vậy không có ai không chịu nhường sao?"
"Đương nhiên là có, nhưng trường học thiếu gì lý do để gạch tên cậu ra."
"Đây đã là quy tắc ngầm ai cũng biết rồi. Ở trường mình, nhà giàu mà kém thì chọn đi du học, nhà giàu mà học giỏi thì phải cầu toàn. Thay vì bị gạch tên một cách trắng trợn, thà nhận một khoản tiền rồi nhường suất... chứ còn cách nào khác đâu?"
Tôi lau miệng, rồi lấy điện thoại ra phát một đoạn ghi âm:
"[Với thành tích của em, em có thể thi vào một trường đại học rất tốt. Có khoản tiền này, đừng nói là học phí mà ngay cả chi phí sinh hoạt suốt mấy năm đại học em cũng không cần lo lắng nữa, em cứ suy nghĩ kỹ đi...]"
"[Những đứa trẻ có gia đình như em, dù có đỗ đại học tốt cũng chưa chắc đã có tương lai. Em sớm muộn gì cũng phải thích nghi thôi, mười năm đèn sách khổ cực cũng chẳng bằng người ta vừa sinh ra đã ở vạch đích đâu...]"