Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 18: KẺ KHÔNG CỐT CÁCH VÀ KẺ CỨNG ĐẦU



Từ lần đầu tiên chủ nhiệm tìm cách bỏ tôi nhường suất tuyển thẳng, tôi đã bắt đầu ghi âm rồi. Những gì bạn cùng bàn kể tôi đều biết cả, và trong mỗi cuộc trò chuyện sau đó thì đều âm thầm thu thập chứng cứ.

Vào lúc tôi còn chưa biết gì về gia thế thật sự của mình, tôi cũng giống như vô số những đứa trẻ khác muốn dùng kỳ thi đại học để thay đổi số phận. Tôi không có nhiều nguồn lực, thứ duy nhất tôi có thể nắm bắt chính là tương lai của mình.

Suất tuyển thẳng đó tôi lấy không phải cho bản thân, mà là lấy cho một bạn nam khác. Cậu ấy là người đối diện với cuộc đời mình một cách thản nhiên nhất mà tôi từng gặp.

Cậu ấy là thủ khoa đầu vào cấp 3, nhà trường vì muốn có một “tấm bằng vàng” nên đã miễn toàn bộ học phí và sắp xếp cho cậu ấy vào trường làm quản lý ký túc xá.

Ở những trường tư thục ngoại ngữ như thế này, học sinh nếu không giàu thì cũng quý, học sinh nghèo vượt khó rất hiếm, vì riêng tiền học phí đã là một gánh nặng khổng lồ rồi.

Cậu ấy chỉ có một người mẹ, một người phụ nữ dịu dàng và trầm lặng, ngoài ra thì chẳng có gì cả.

Tôi từng hỏi cậu ấy tại sao giữa sự tranh giành của mấy trường điểm, cậu ấy lại chọn trường ngoại ngữ này. Cậu ấy ôm một chiếc hộp cơm sắt, ngồi dưới cây phong rồi chia cho tôi mấy cái bánh bao sữa mẹ làm và đáp:

"Học ở đâu mà chẳng là học? Huống hồ tớ đến đây là để mở mang tầm mắt, không muốn bản thân chỉ bị đóng khung trong việc học."

Cậu ấy không có nền tảng thi đấu giải, không thể dựa vào cách khác để được tuyển thẳng và cậu ấy cũng không tham gia phỏng vấn suất đề cử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vì cậu ấy biết mình không thể lấy được suất đó.

Nhưng nếu là người khác nhưng thì lại khác, thường thì suất nhường lại có thể chỉ định người nhận.

Vì suất đó đã thuộc về người sở hữu, họ toàn quyền xử lý.

Có thể nói trường tôi chỉ có suất đề cử, nhưng quy trình không phải do họ định đoạt và phỏng vấn cũng không phải người trong trường. Cho nên họ chỉ có thể lách luật sau khi có kết quả phỏng vấn.

Cậu ấy nói:

"Thay vì để tiền bạc làm mòn xương sống, thà rằng ngay từ đầu đừng chạm vào. Mỗi đồng tiền tớ có đều phải do chính tay tớ làm ra."

Sơn Tam

Cậu ấy có phong thái, có cốt cách cứng cỏi. Còn tôi thì khác, tôi... cứng đầu.

Thế là tôi “chơi” luôn!

Tôi không tin mình không giữ nổi một suất đề cử.

Kể cả không giữ được, tôi cũng phải c.ắ.n cho cái quy tắc ngầm biến thái này một miếng đến bật m.á.u mới thôi.