Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 3: BÀ CHỦ NHÀ TẬP VÕ MÁT



Đơn hàng đầu tiên tôi giao cho cô Ngô là một hũ “Cao óc ch.ó bổ não”. Chẳng biết là bố nào cho cô ta hay bố cái não của chính cô ta nữa. Mà trong danh sách thu tiền lại có đúng nhà này, nên tiện cả đôi đường.

Lúc này cô Ngô ra mở cửa, nhưng tay vẫn mải nhắn tin rồi giật phắt hũ cao từ tay tôi.

Đấy, chẳng phải đưa lên được ngay đây sao? Còn bày đặt bảo tôi xuống lấy… Cô không lên đi thang máy lên đấy chứ? Bên dưới có thông báo cấm shipper đi thang máy rồi mà?

Dù nghe vậy, tôi vẫn cười không lọt đến mang tai:

Đồ ăn của cô đã giao xong, nhớ cho đ.á.n.h giá năm sao nhé.

Cô ta soi tôi từ đầu đến chân, bỗng hét vọng vào trong:

Sơn Tam

Quyên Quyên, ra xem này đây có phải cái đứa bị đuổi học ở trường con nên phải đi giao đồ ăn không?

Một nữ sinh bước ra, tóc uốn xoăn điệu đà, mặt mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Cô ta liếc tôi một cái:

Đúng rồi, sao thế mẹ?

Đấy, con nhìn đi hậu quả của việc không chịu học hành đấy, nắng cho đen như than tổ ong. Con không lấy được suất tuyển thẳng thì phải lo mà ôn thi đại học cho t.ử tế vào…

Nữ sinh kia khinh khỉnh:

Con có kém cỏi thế nào cũng không đến mức t.h.ả.m hại đi ship đồ ăn đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cười:

Bạn học này, chúng ta hình như không quen nhau nhỉ?

Đừng có gọi tôi là bạn, không còn là học sinh trường này thì đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ. Chúng ta không quen, nhưng ảnh cô đi giao hàng đã nổi rần rần cả trường rồi, đến trường khác cũng biết trường mình có đứa đi ship đồ ăn, nhục mặt thật sự. Làm ơn lúc đi giao hàng đừng có nói mình từng là học sinh Ngoại ngữ, bọn tôi ngốc đâu lên không nổi.

Thấy thế, tôi hít một hơi sâu:

Thứ nhất, tôi không gọi là “đứa giao đồ ăn”, tôi là người lao động cao quý và là shipper cần cù của App Meituan. Thứ hai, tôi không bị đuổi học mà là bảo lưu. Thứ ba, nếu bạn thấy nhục thì đây là vấn đề của cái đầu bạn, đừng tìm lý do khác.

Cô ta nổi khùng:

Mày dám công kích khách hàng à? Tưởng mình là Sam Thái trong “Vườn Sao Băng” chắc! Có tin tao khiếu nại cho mày mất việc không!

Cô Ngô nãy giờ bận gửi tin nhắn thoại, thấy con gái bị “bật” liền xông lên hộ tống:

Quyên Quyên, đừng phí lời với loại này. Để mẹ khiếu nại nó, con vào học đi…

Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên thông báo tin nhắn.

Tôi bấm mở, giọng cô Ngô vang lên lảnh lót:

Bà chủ nhà ơi, tiền nhà tuần sau tôi gửi được không ạ? Chồng tôi chưa gửi tiền về, chắc ông ấy quên mất lịch thu tiền rồi…