Đầu tháng 6 năm 2022, kỳ thi đại học kết thúc.
Mọi thứ trở nên thật thư thái, tôi cũng không đi ship hàng nữa mà bắt đầu tận hưởng cuộc sống nghỉ hè tươi đẹp.
Đi Ôn thế mà lại tụ tập đ.á.n.h mạt chược cùng mẹ tôi, dì ấy diện bộ váy lụa tơ tằm, hòa mình vào hội chị em “đồ uốn tóc” mà chẳng có chút gì lạc lõng.
Tôi ngồi trong phòng Ôn Tuệ Duật sửa chương trình máy tính cho cậu ấy, rồi hai đứa tán gẫu dâm ba câu.
"Cậu định vào ngành nào?"
Sơn Tam
"Đương nhiên là khoa Máy tính rồi."
Tôi nhìn cái chương trình đầy lỗi của cậu ấy, lắc đầu:
"Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực. Cái chương trình này cùng lắm chỉ để chơi “Candy Crush” thôi, mà khéo còn đầy lỗi ấy chứ."
"Tớ sẽ học mà, cậu xem tớ học nhanh không, tốt hơn hẳn lần trước rồi còn gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cũng đúng, bạn học Tiểu Ngọc giỏi lắm, cô giáo thưởng cho một bông hoa nhỏ này."
Tôi vừa nghiêng mặt sang thì Ôn Tuệ Duật cũng vừa ghé sát mặt lại, thế là môi tôi hôn ch.óp ngay vào đuôi mắt cậu ấy.
Lần đầu tiên tôi được chứng kiến toàn bộ quá trình một người đỏ mặt, đúng là chỉ trong nháy mắt, đỏ từ cổ lên đến tận ch.óp tai và cả người cứ như quả cà chua thành tinh vậy.
Tôi thậm chí còn nhìn thấy cả lớp lông tơ mềm mại trên mặt Ôn Tuệ Duật. Cậu ấy trắng trẻo như người tạc bằng ngọc, nhưng giờ thì biến thành một màu hồng phấn.
"Cậu làm gì thế?"
Hơi thở ấm áp khi tôi nói chạm vào tai cậu ấy, Ôn Tuệ Duật như con mèo bị giẫm phải đuôi, cuống quýt bịt tai lại. Dáng vẻ hoảng loạn không biết làm sao của cậu ấy giống hệt một chú mèo bị túm gáy.
Ngốc thật, lần đầu gặp cậu ấy tôi đã thấy đây là một “mỹ nam ngốc nghếch” rồi, đến tận bây giờ vẫn vậy thế. Thành tích học tập tốt không có nghĩa là chỉ số thông minh cảm xúc cao, cứ “mất kết nối” một cái là biến thành đồ ngốc ngay.
"Cậu bảo là thưởng bông hoa nhỏ mà..."
Giờ thì hay rồi, đúng là thưởng “bông hoa nhỏ” thật, vì cả người Ôn Tuệ Duật giờ đã biến thành một bông hoa đỏ rực.