Tiểu thư kéo tay ta lại:
“Kiểu ghép cặp cân bằng ấy sớm đã lỗi thời. Tâm ngươi là của ngươi. Thích ai thì thích. Muốn thích Giang Từ thì thích. Muốn thích Mặc Phong thì thích. Đừng để mấy thứ đó quyết định. Chỉ cần nhìn rõ lòng mình.”
Nàng dừng lại một chút, bổ sung:
“Còn kiểu người già khú, hoặc đã có thê t.ử con cái, có thanh mai trúc mã hay bạch nguyệt quang gì đó thì đừng dính vào.”
Tiểu thư lại nói những lời khó hiểu.
Ta chỉ cần gật đầu là được.
Ta ngẩng lên nhìn không trung.
Tiểu thư vừa dứt lời, những dòng chữ lập tức biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Ta còn đang ngơ ngác.
Bỗng cảm thấy một lực kéo mạnh.
Tiểu thư ôm ta lăn xuống đất.
Một mũi tên xé gió bay qua chỗ chúng ta vừa đứng, cắm vào bóng tối.
Tiếng “keng” vang lên, mũi tên rơi xuống đất.
Từ trong bóng tối bước ra một người…
Giang Từ.
Rồi thêm một người nữa…
Đại công chúa.
“Người đâu! Có thích khách!”
Hơn chục tên thích khách không biết từ đâu lao ra, ào ạt hướng về phía đại công chúa và Giang Từ.
Tiểu thư kéo ta né trái tránh phải, nhanh ch.óng lùi vào vòng bảo vệ của thị vệ.
Đại công chúa vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi:
“Nhắm vào ta, hay nhắm vào ngươi?”
Giang Từ không đáp, kéo ta về bên mình, một cước đá ngã một tên thích khách.
Đại công chúa lại nói:
“Chắc là nhắm vào ngươi. Ngươi lại gây chú ý, kẻ muốn ngươi c.h.ế.t nhiều lắm.”
Giữa hỗn loạn, tay Giang Từ buông khỏi cánh tay ta.
Mục tiêu của thích khách không phải ta.
Ta ngược lại có thời gian lùi ra chỗ kín.
Nhìn cảnh hỗn chiến trước mắt, lòng ta rối như tơ vò, vừa sợ vừa đếm người.
Vừa rồi rốt cuộc có bao nhiêu người nấp trong bóng tối nhìn thấy ta và tiểu thư gặp riêng?
Ta là phu nhân của Giang Hầu.
Tiểu thư là người bên cạnh đại công chúa.
Ta và tiểu thư ôm nhau giữa tiệc, đã bị người ta nhìn thấy.
Cho dù qua được trận ám sát này… liệu có qua được tay Giang Từ và đại công chúa không?
Ta nhặt lấy viên gạch bên cạnh, nhìn những tên đã ngã xuống, định kiếm chút công lao, ít nhất cũng để công tội bù trừ, giữ được mạng cho ta và tiểu thư.
Vừa hay một tên xui xẻo bị đá văng tới trước mặt ta.
Bản năng cầu sinh khiến ta ra tay rất nhanh.
Ta giơ viên gạch lên, đập thẳng xuống đầu hắn.
Rắc một tiếng.
Thứ gì đó nóng hổi b.ắ.n lên mặt ta.
Những gì vừa ăn trong bụng lập tức nghẹn lên cổ họng.
Ta không dám nghĩ nhiều, lau nước mắt, ép mình tìm mục tiêu tiếp theo.
Bên phía Giang Từ và đại công chúa ta đặc biệt chú ý, chỉ chờ cơ hội lao ra lập công.
Trời chưa tuyệt đường ta.
Ta thấy một tên thích khách đ.â.m về phía sau lưng Giang Từ.
Hắn sắp quay lại phát hiện.
Ta lao thẳng tới.
Giang Từ vừa giơ kiếm đỡ, ta đã xô mạnh hắn sang bên.
Lưỡi kiếm đ.â.m vào cánh tay ta.
Ngay sau đó tên thích khách bị Mặc Phong c.ắ.t c.ổ.
Đám thích khách nhanh ch.óng bị xử lý gần hết.
Ta ôm cánh tay đang chảy m.á.u.
Vừa buồn nôn vừa muốn khóc.
Đầu óc choáng váng, tai ù đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi thứ quanh ta như chậm lại.
Nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ.
Thậm chí còn có cảm giác mình có thể so trí với tiểu thư.
“Xuân Hòa!”
Hình như không chỉ một người gọi ta.
Ta nhìn sang.
Tiểu thư đang chạy về phía ta.
Giang Từ cũng đang lao tới.
Tiểu thư giờ là người của đại công chúa.
Ta không thể ngã vào nàng.
Giang Từ tương lai có thể là người của tiểu thư.
Ta cũng không thể ngã vào hắn.
Ta nhìn về phía Mặc Phong.
Hắn vừa vặn đứng không xa.
Ta lảo đảo, chọn hướng, ngã về phía hắn.
Chỉ ngã được một nửa, cổ áo bị siết lại.
Thân thể ta ngửa ra sau, rơi vào một vòng tay.
Có người nghiến răng:
“Phu quân còn ở đây, nàng muốn dựa vào ai?”
Ta vốn thấy m.á.u đã ch.óng mặt buồn nôn.
Lần này thấy quá nhiều, vượt xa sức chịu đựng.
Ta ngất đi vì buồn nôn.
…
Khi tỉnh lại, cảnh trước mắt lạ lẫm.
À, ta đã tới kinh thành.
Nơi nào cũng xa lạ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta muốn cử động tay, nhưng không được, như bị một lực giữ c.h.ặ.t.
Tim lập tức hoảng lên.
Chẳng lẽ ta hồn lìa khỏi xác, không điều khiển được thân thể?
May mà đầu vẫn còn cử động được.
Ta nhìn xuống tay mình.
Đập vào mắt trước tiên là người đang gục bên gối.
Giang Từ ở rất gần.
Gần đến mức ta nghe rõ hơi thở hắn.
Ta có thể đếm từng sợi mi, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt hắn.
Ta mất tự nhiên quay đi.
Nhìn xuống nữa, tay ta đang bị hắn nắm c.h.ặ.t.
Ta thở phào.
Xem ra mạng vẫn giữ được.
Người bên cạnh động đậy, mở mắt.
Hắn nhìn ta ngay lập tức.
Bốn mắt chạm nhau.
Ta gượng cười:
“Phu quân… mặt chàng in vết đỏ rồi.”
Giang Từ lạnh mặt, buông tay ta ra.
“Nàng biết hôm qua mình đã làm gì không?”
Ta chột dạ.
Hắn đang nói chuyện nào?
Gặp riêng “ngoại nam”?
Cướp một ân cứu mạng?
Hay là định ngã vào lòng Mặc Phong?
“Xuân Hòa!”
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Ta sững sờ nhìn hắn.
“Tối qua nàng đang trốn rất yên lành, tự nhiên lao ra làm gì?”