Sinh Hòa Đường

Chương 9





Ta thoáng luống cuống:



“Nhưng ta không hiểu quy củ.”



Giang Từ khẽ cười:



“Không cần căng thẳng. Đại công chúa là bạn cũ của ta, tính tình phóng khoáng, vốn không phải người câu nệ lễ nghi. Còn những người khác…”



Hắn ngừng lại như đang nhớ:



“Những người khác nàng không cần để ý. Chỉ cần đi cùng ta, để họ biết nàng là ai.”



Ta nhìn hắn.



Trong đầu chỉ có ba chữ.



Quá ngang tàng.



Đây là khí thế của người được thánh thượng sủng tín sao?



Rồi nỗi lo lại dâng lên.



Ở bên hắn… quả nhiên dễ bị nhằm vào.



Nhớ mặt ta, chẳng phải để tiện nhận diện mà gây sự sao?



Tối hôm đó ta dường như không hợp thủy thổ ở đây, trên người nổi mẩn đỏ, mặt cũng có.



Kế hoạch cùng ta dạo kinh thành của Giang Từ đành bỏ.



Đến tiệc mừng công của đại công chúa, ta đeo khăn che mặt.



Cùng Giang Từ đến Hương Sơn dự tiệc, ai cũng tò mò về ta, nhưng không ai dám thất lễ.



Đại công chúa đến muộn.



Một thân hồng y rực rỡ ch.ói mắt.



Bên cạnh nàng là một nam t.ử phong độ, đôi mắt cười vô tình lướt qua ta.



Nàng khựng lại.



Ta cũng khựng lại.



Hốc mắt trong nháy mắt nóng lên.



Tiểu thư nói không sai.



Ta thật có phúc.



Nhanh như vậy đã tìm được nàng.



Ánh mắt ta và nàng giao nhau có chút đột ngột.



Vài kẻ có tâm đã nhận ra, ánh nhìn lén lút trao đổi, không biết nghĩ gì.



Đại công chúa ngồi vào chủ vị.



Tiểu thư ngồi bên cạnh, rót rượu cho nàng.



Ta biết mình không thể công khai nhìn tiểu thư, chỉ có thể lén lút đau lòng ngắm nàng.



Tiểu thư.



Khi xưa người nói ra ngoài làm đại sự.



Kết quả là đi theo hầu hạ người khác sao?



Không.



Người làm đại sự đều có một đoạn ẩn mình.



Ẩn nhẫn xong sẽ một bước lên trời.



Tiểu thư nhất định có lý do.



Những người khác dường như đều biết nàng, miệng gọi: “Mộc công t.ử.”



Tay ta bị nắm lấy.



Giang Từ bước lên một bước, chắn tầm nhìn của ta:



“Đó là Mộc Đường — tân sủng của Đại điện hạ gần đây. Phu nhân nhìn hắn chăm chú như vậy… là quen biết sao?”



Ta tùy tiện tìm cớ:



“Không quen. Chỉ thấy… hắn trông đẹp mắt.”



Bên tai bỗng vang lên một tiếng cười lạnh rất khẽ.



Ta quay sang.



Giang Từ mặt không biểu cảm, đang uống rượu. Nhận ra ánh mắt ta, hắn khẽ cong môi:



“Hắn đẹp hơn hay ta đẹp hơn?”



Ta chớp mắt.



Ta gặp lại tiểu thư vui quá hóa ngốc rồi sao?



Đến cả ảo giác cũng nghe thấy.



Tay bị người ta bóp nhẹ.



Giang Từ nghiêng người lại gần:



“Phu nhân, ta c.h.ế.t rồi sao? Sao nàng có thể ngay trước mặt ta mà khen nam t.ử khác đẹp?”



Quá gần.



Gần đến mức ta như cảm nhận được hơi thở nóng của hắn.



Ta vội cúi đầu, nhét đại một miếng thức ăn vào miệng.



Giọng đại công chúa sang sảng:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vốn còn tưởng số Giang Từ cô độc cả đời. Không ngờ đi một chuyến trở về, phu nhân cũng có rồi.”



Giang Từ ngồi thẳng lại:



“Duyên phận đưa đẩy. Ta cũng rất trân trọng.”



Những dòng chữ lại nói thay lòng ta:



[Nam chính đang làm gì vậy…]



[Ngay trước mặt nữ chính mà nói mình có duyên với người khác, Giang Từ chán sống rồi sao.]



Ta nhìn tiểu thư.



Chỉ thấy nàng nhìn ta với ánh mắt có phần phức tạp.



Tiệc đến nửa chừng, không ít người tới kính rượu Giang Từ.



Người vây quanh hắn càng lúc càng nhiều, trông hắn cũng có chút men say.



Ta thấy tiểu thư đã rời khỏi chỗ đại công chúa, lặng lẽ rời tiệc.



Theo ký hiệu ám hiệu năm xưa, men theo những hòn đá đặt dọc đường, ta tìm được nàng.



Nàng đứng trong một góc viện vắng.



Nghe tiếng bước chân, nàng quay lại nhìn ta:



“Xuân Hòa.”



Ta bước nhanh tới, gần như lao vào ôm lấy nàng.



Vừa thấy nàng, bao nhiêu lời muốn nói bỗng nghẹn lại.



Chỉ còn nước mắt muốn trào ra.



Bao nhiêu ủy khuất dồn nén cuối cùng cũng có chỗ thoát.



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ngàn lời vạn chữ, đến bên miệng chỉ còn:



“Tiểu thư… cuối cùng nô tỳ cũng tìm được người.”



Nàng khẽ vỗ lưng ta:



“Ngoan, chịu ủy khuất rồi sao?”



Ta lắc đầu.



Nàng lại hỏi:



“Có phải phụ thân ta ép ngươi gả cho Giang Từ?”



Ta vẫn lắc đầu:



“Ta… ta tự nguyện.”



Giọng nàng chợt lạnh đi vài phần:



“Hôm đó ta một mình rời nhà, là nghĩ ngươi ở lại sẽ an ổn hơn theo ta. Không ngờ lão Tống lại như vậy. Ta còn tưởng ông ấy là người có điểm dừng.”



Ta vội giải thích:



“Lão gia và Hầu gia vì công vụ mới định nên hôn sự này. Họ đã bàn trước. Nếu nô tỳ muốn đi, Hầu gia sẽ hòa ly với nô tỳ, còn cho một khoản tiền. Nhưng nô tỳ muốn tìm người nên chưa nhắc đến chuyện hoà ly.”



Tiểu thư mím môi, lau nước mắt cho ta, giọng dịu xuống, có chút áy náy:



“Rốt cuộc là ta tính chưa chu toàn, để ngươi bị cuốn vào. Giang Từ đối xử với ngươi thế nào?”



“Hắn đối với nô tỳ rất tốt. Nô tỳ thật sự không bị ủy khuất.”



Nàng véo má ta:



“Ta còn không hiểu ngươi sao? Thời gian này chắc bị dọa không ít?”



Ta muốn phủ nhận.



Nhưng dưới ánh mắt chắc chắn của nàng, ta khẽ gật đầu.



“Còn tiểu thư… sao người lại thành…”



Thành tân sủng của đại điện hạ?



Ta muốn hỏi mà không dám.



Nàng như bị ta chọc cười, gõ nhẹ trán ta:



“Ta tự có lý do của ta. Thời gian tới ta có thể không lo cho ngươi được. Ngươi cứ ở hầu phủ, đừng ra ngoài làm bia cho Giang Từ. Nếu buộc phải ra ngoài, nhớ mang nhiều thị vệ, không được đi một mình.”



“Đợi ta xong việc, ta sẽ tìm cách đưa ngươi về bên cạnh.”



Nàng nói gì ta cũng gật đầu.



Những dòng chữ hiện lên:



[Chủ tớ này tình cảm thật tốt.]



[Tống Minh Đường tốt, Xuân Hòa cũng tốt.]



Ta chợt nhớ ra một chuyện bị mình bỏ quên.



Quá mức ly kỳ.



Ta không khỏi hạ giọng:



“Tiểu thư… từ khi ta gả cho Giang Từ, trước mắt ta có thể nhìn thấy những dòng chữ. Chúng nói người là nữ chính, Giang Từ là nam chính. Ta sẽ trước thích Giang Từ, sau đó phát hiện ra Mặc Phong tốt, cuối cùng ở bên Mặc Phong. Bây giờ chúng vẫn còn ở đây.”



Tiểu thư nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn theo hướng ta chỉ.



“Cái gì? Còn nhìn thấy cả tương tác?”



[Nhìn Xuân Hòa hiền lành thế thôi, hóa ra sớm đã nhìn thấy bọn mình, lại còn giấu tới giờ.]



[Thảo nào cốt truyện khác lần trước ta xem. Hóa ra mở nhánh mới.]



[Chúng ta tiết lộ cho Xuân Hòa bao nhiêu rồi vậy?]