Trong đầu ta chỉ còn một câu: Hắn biết ta là Xuân Hòa từ bao giờ?
Giang Từ nói:
“Ở huyện Song Phượng ta đã biết cả rồi.”
Ta kinh hãi.
Ta đã làm sai chỗ nào?
“Chàng nhìn ra ta không phải tiểu thư từ lúc nào?”
“Đêm đầu thành thân.”
“Chàng biết bằng cách nào?”
“Bàn tay của nàng không phải bàn tay của tiểu thư khuê các.”
Ta cúi đầu nhìn tay mình.
Trên đó đầy vết chai.
“Sao chàng không vạch trần ta?”
“Nàng không phải Tống Minh Đường. Khi chưa rõ thân phận của nàng, ta không thể tùy tiện hành động.”
“Vậy chàng biết ta là Xuân Hòa từ lúc nào?”
“Đêm thứ hai sau khi thành thân.”
Ta nghẹn lời.
“Biết thân phận của nàng rồi, vì để công việc thuận lợi nên ta không vạch trần. Ta cần tiểu thư Tống gia làm thê t.ử trên danh nghĩa. Ta nghĩ, đó cũng là lý do Tống đại nhân để nàng thay thân phận xuất giá.”
Người này tâm cơ sâu đến đáng sợ.
“Vậy sau khi công việc xong rồi, vì sao chàng vẫn không vạch trần ta?”
Giang Từ khẽ mím môi, nhìn thẳng vào mắt ta:
“Vạch trần nàng là tân nương giả mạo, để nàng đường đường chính chính rời khỏi ta sao?”
Ánh mắt hắn quá nghiêm túc, khiến ta thoáng sững sờ.
Ngay sau đó, một cảm giác buồn cười dâng lên.
Ta không thể tin nổi nhìn hắn:
“Chàng thích ta ở điểm nào?”
Một người quyền cao chức trọng, muốn gì có đó, vì sao lại thích ta?
Chỉ vì ta biết nấu ăn sao?
Hắn đâu thiếu đầu bếp.
Giang Từ suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Nhát gan mà vẫn dám liều, chất phác mà cũng tinh ranh, trọng tình trọng nghĩa, lòng còn trong sáng. Vì sao ta không thể thích?”
Nghe hắn khen mà câu trước câu sau chẳng ăn nhập với nhau, mỗi ý một chỗ, khiến ta nghe xong vẫn thấy lộn xộn.
Giang Từ thở dài, kéo chăn đắp lại cho ta:
“Ta đi gọi đại phu thay t.h.u.ố.c cho nàng. Nàng không cần vội trả lời.”
Hắn xoay người đi ra.
Ta gọi lại:
“Đợi đã.”
Hắn quay đầu.
“Mộc… Mộc Đường thế nào rồi?”
Giang Từ hạ mắt, giọng trầm xuống:
“Hắn là người của đại công chúa. Ta sẽ không động đến.”
Ta thở phào.
Ít nhất không liên lụy tiểu thư.
Vết thương ở tay ta khá sâu, cánh tay gần như không nhấc nổi.
Đại phu ngày nào cũng đến thay t.h.u.ố.c.
Kỷ quản sự ngày nào cũng đổi món bồi bổ cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rảnh đến mức không chịu nổi.
Nhưng tiểu thư dặn ta không được ra ngoài.
Vết thương hồi phục rất tốt, ta lại bắt đầu lo cho tiểu thư.
Trong thời gian dưỡng thương, Giang Từ thỉnh thoảng tới thăm.
Phần lớn thời gian hắn rất bận.
Bảng xếp hạng kỳ thi mùa xuân năm nay đã công bố, chỉ chờ điện thí.
Giang Từ tới báo với ta một tiếng.
Mộc Đường có tên trong bảng.
Nếu điện thí đạt thứ hạng cao, việc được ban hôn với công chúa cũng không phải không thể.
Bản lĩnh của tiểu thư ta không nghi ngờ.
Chỉ là ta không hiểu.
Thân phận Mộc Đường là giả, sao nàng có thể tham gia khoa cử?
Chỉ có thể đợi lần sau gặp tiểu thư rồi hỏi rõ.
Rảnh rỗi, ta dạo khắp Hầu phủ.
Đi tới sát tường ngoài, nghe thấy bên kia có người ồn ào:
“Nữ t.ử này to gan lớn mật, dám lừa vua, coi thường hoàng quyền, lại còn dám giữa điện thí công khai thân phận nữ nhi, có tài cán gì chứ, chắc chắn là gian lận!”
“Mộc Đường là yêu nghiệt, nên thiêu c.h.ế.t để giữ thanh khí!”
Chỉ trong một ngày, hướng gió trong kinh thành từ chuyện đại công chúa và tân sủng, Giang Hầu và phu nhân, chuyển sang chuyện nữ Trạng nguyên vừa được sắc phong lại tự tháo trâm nhận tội.
Có người truyền lại lời nàng nói trước khi bị áp giải:
“Ta sinh trưởng trong khuê phòng, từ nhỏ kính phục những người vào triều làm quan, lòng luôn hướng về đó, nên mới phạm tội khi quân. Không ngờ danh Trạng nguyên lại rơi vào tay ta. Chư vị thật khiến tiểu nữ thất vọng — tầm thường, bất tài.”
Lời này vừa ngạo mạn vừa chọc giận người ta.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ đều mắng tiểu thư.
Đặc biệt là đám sĩ t.ử, viết vô số bài văn công kích nàng, nói nàng làm màu để nổi tiếng.
…
Tiểu thư bị canh giữ vô cùng nghiêm ngặt, ngay cả Giang Từ cũng không thể vào gặp.
Đại công chúa vì làm giả thân phận cho nàng mà bị cấm túc.
Gần như là con đường c.h.ế.t.
Ta không hiểu vì sao tiểu thư lại làm như vậy.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nàng vốn thông minh kia mà?
Ta hoảng thần, chạy tới trước mặt Giang Từ:
“Hầu gia, chàng là người được thánh thượng tín nhiệm, nhất định có cách cứu tiểu thư, đúng không?”
Giang Từ lắc đầu:
“Việc này do bệ hạ đích thân thẩm tra, ta không thể can dự.”
Vậy là trơ mắt nhìn tiểu thư c.h.ế.t sao?
Tiểu thư không phải nữ chính sao?
Nàng sẽ không c.h.ế.t.
Nhất định còn cách khác.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Từ, run rẩy.
Trong khoảnh khắc, ta như nhìn thấy chính mình mười một năm trước, run rẩy chìa tay xin ăn trước mặt tiểu thư.
Tâm trí ta bỗng sáng lên.
Ta có cách rồi.
“Hầu gia… Tống Minh Đường mới là người có hôn ước với chàng.”
Giang Từ nhíu c.h.ặ.t mày:
“Nàng muốn nói gì?”
“Tống Minh Đường ở huyện Song Phượng đã gả cho chàng, còn nha hoàn Xuân Hòa rời quê, dùng tên Mộc Đường, khi quân phạm thượng.”