Ta sờ sờ bụng mình.
Vốn không phải bệnh gì nghiêm trọng, đau một lúc là qua.
Không ngờ Giang Từ lại tới, còn để hắn thấy ta trong dáng vẻ chật vật thế này.
Ta dốc một hơi uống hết bát t.h.u.ố.c.
Giang Từ đưa cho ta một viên mứt:
“Phu nhân chịu đựng giỏi thật.”
Ta nhai mứt, bỗng giật mình nhận ra—hắn có phải đang nghi ngờ thân phận ta không?
Ta lập tức cảnh giác nhìn hắn, vừa lúc đối diện với ánh mắt sâu thẳm của hắn.
Trong đầu như bị dội một gáo nước lạnh.
“Ăn cay nhiều quá, vị giác hơi kém, giờ mới thấy t.h.u.ố.c đắng.”
Ta nhíu mày:
“Đắng quá, mứt cũng không át nổi.”
Hình như ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Ta ngẩng đầu nhìn, Giang Từ lại nhét thêm một viên mứt vào miệng ta.
Đầu ngón tay hơi lạnh lướt qua môi ta, thoáng qua rồi biến mất.
“Giờ còn đắng không?”
Hắn cong mắt nhìn ta.
Suy nghĩ của ta chậm mất nửa nhịp.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đây hẳn là điều tiểu thư từng nói — “đánh một cái rồi lại cho một quả ngọt”. Tâm nhãn nhiều như tổ ong vò vẽ, tiểu thư còn dặn ta gặp kiểu người này thì nên tránh xa. Ta vẫn thích người thẳng thắn, nói sao làm vậy hơn.
Ta khẽ lắc đầu.
“Lần sau khó chịu thì nhớ gọi đại phu, đừng cố chịu. Nàng là phu nhân của ta, không cần làm những việc vất vả, chuyện ăn uống cứ giao cho nhà bếp là được.”
Vậy thì… ta còn lý do gì để tiếp cận Mặc Phong?
“Nhưng ta muốn làm gì đó cho chàng.”
Ta nắm lấy một góc áo của hắn, thấp thỏm nói:
“Ta biết phu quân không thiếu người hầu hạ, nhưng bọn họ là bọn họ, ta là ta. Tấm lòng của ta, ta muốn tự mình dâng cho phu quân.”
Giang Từ cúi mắt nhìn ta.
Không từ chối nữa.
Ta dò hỏi:
“Ta thấy gần nhà bếp có nuôi gà, ngày mai ta hầm canh gà cho phu quân được không?”
Thần sắc hắn hơi phức tạp:
“Thôi được, chỉ cần nàng đừng để mệt quá là được.”
Sao mà mệt được chứ.
Ta cười thật tươi với hắn.
Khóe môi hắn cũng nhếch lên một chút, rồi nhanh ch.óng lấy cớ có việc mà rời đi.
Ta ngủ một giấc ngon lành, sáng hôm sau hăng hái đi hầm canh gà.
Canh gà được ta chia làm ba phần.
Hai phần thịt, một phần nước canh nhiều mỡ.
Khi mang đến cho Giang Từ, thái độ của hắn rất ôn hòa, đặt hộp thức ăn sang một bên cũng rất tự nhiên.
“Lát nữa ta sẽ ăn.”
Ta nhìn quyển sách trong tay hắn, nhẹ giọng:
“Vậy phu quân cứ bận trước, ta xin lui.”
Ra khỏi thư phòng, ta đưa hộp thức ăn còn lại cho Mặc Phong đang canh cửa:
“Ngươi canh giữ vất vả rồi. Canh gà ta nấu hơi nhiều, phần này ngươi giữ lại ăn đi.”
Mặc Phong nhận lấy, vừa mừng vừa sợ:
“Đa tạ phu nhân.”
Ta mỉm cười, quay về ăn phần của mình.
Thực ra… ta ăn rất vui.
Ở Tống phủ ta chưa từng bị bạc đãi, nhưng ta vẫn luôn tiếc tiền của tiểu thư, cũng tiếc tiền của mình. Chỉ là… tiền của Giang Từ thì ta không thấy xót.
Muốn ăn thì sai người đi mua, muốn tự tay làm thì tự làm.
Còn phần mang cho Giang Từ, lần nào cũng bị hắn để sang một bên.
Ta cũng không buồn.
Một là, đưa cho hắn toàn là đồ “râu ria”, không phải phần ngon nhất.
Hai là, như những dòng chữ kia nói, phần của hắn cuối cùng cũng rơi vào bụng Mặc Phong.
Ta thích kiểu người mộc mạc, biết quý trọng đồ ăn như vậy.
Đối xử khác biệt như thế… Mặc Phong chắc cũng nhận ra ta coi trọng hắn hơn.
Ta mỉm cười nhìn hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hôm nay là bánh bí đỏ, ngươi thích không?”
Hắn cúi đầu nhận lấy, khô khan đáp:
“Thích, tạ phu nhân.”
Những chiếc bánh xấu xí, ta đều bỏ vào hộp của Giang Từ.
Phần đưa cho Mặc Phong, cái nào cũng tròn trịa đẹp mắt.
“Nhớ ăn sớm nhé, lúc còn nóng sẽ ngon hơn.”
Nói xong, ta rời đi.
Vừa bước khỏi viện không lâu, những dòng chữ bỗng dày đặc trước mắt.
[Hỏng rồi, hôm nay Giang Từ sao lại muốn mở hộp thức ăn?]
[Có lẽ bị Xuân Hòa làm cảm động rồi.]
[Hồi còn nhỏ, mẫu thân hắn hay làm bánh bí đỏ dỗ hắn, Xuân Hòa vô tình chạm vào ký ức của hắn.]
[Nhưng nhìn mấy cái bánh méo mó kia, chắc cũng chẳng thấy hoài niệm gì đâu.]
[Hắn im rồi… Giang Từ im luôn rồi…]
[Giờ hắn gọi Mặc Phong vào làm gì? Trong miệng Mặc Phong còn chưa nuốt xong bánh kìa!]
Ta khựng lại, lập tức quay đầu chạy về.
Thị vệ canh cửa thấy ta quay lại thì hơi ngạc nhiên.
Không ai ngăn, nhưng… đã muộn.
Cửa thư phòng khép hờ, nhìn thấy nửa người Mặc Phong.
Hai hộp thức ăn giống hệt nhau đặt trên bàn.
Một phần nhiều, bày biện đẹp mắt.
Một phần ít, hình thù xấu xí.
Tay chân ta bỗng mềm nhũn, đẩy cửa bước vào.
Chút can đảm vừa gom góp được, khi chạm phải ánh mắt như cười như không của Giang Từ… lập tức tan biến.
Ta cố trấn định, giả vờ bối rối:
“Ta vừa ra ngoài đã nghĩ có lẽ mình đưa nhầm hộp thức ăn, nên quay lại xem thử… quả nhiên là ta sơ suất rồi.”
Giang Từ cong cong khóe mắt:
“Thật sao? Phu nhân định đưa cho ta phần nào?”
Ta chỉ vào phần nhiều hơn:
“Dĩ nhiên là phần này.”
Hắn gật đầu:
“Hóa ra là vậy. May mà phu nhân quay lại kịp lúc, bằng không…”
“Bằng không?”
Ngữ khí hắn không mặn không nhạt:
“Bằng không, ta còn tưởng phu nhân nhớ nhầm phu quân của mình là ai rồi.”
[Không phải nhận nhầm.]
[Thực ra cũng không sai.]
[Vậy thì đúng rồi.]
Ta không dám nhìn kỹ những dòng chữ ấy, chỉ đáp qua loa:
“Sao có thể chứ? Ai lại nhận nhầm phu quân của mình? Ta chỉ sợ chàng hiểu lầm nên mới vội trở lại giải thích. Phu quân chớ nên nghĩ nhiều.”
Ánh mắt Giang Từ dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Ta vô thức nuốt khan, hạ mi xuống.
Hắn khẽ thở dài, tựa hồ có chút bất đắc dĩ:
“Phu nhân quả thật tính khí không nhỏ.”
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu.
Hắn nhấc lên một miếng bánh bí ngô méo mó:
“Chỉ vì lần đầu ta lỡ tay làm đổ cơm của nàng, nên nàng dùng mấy tiểu xảo này để trả đũa?”
Nghe hắn hiểu như vậy… hình như còn đỡ hơn việc ta cố ý thiên vị Mặc Phong.
Ta xoay chuyển đầu óc:
“Phải. Ai bảo chàng không biết trân trọng tâm ý của ta.”
Giang Từ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu:
“Cho nên, trước đây nàng mang cơm tới, phần ngon đều đưa cho Mặc Phong, còn ta thì ăn phần kém.”
Không đúng… đúng… không đúng…
Trán ta toát mồ hôi lạnh.
Hắn lại hỏi:
“Nếu ta không phát hiện, nàng định tiếp tục như vậy sao?”