Sinh Hòa Đường

Chương 4





Giọng hắn nhàn nhạt, dường như không trách cứ.



Nhưng nghe vậy càng khiến người ta chột dạ.



Một câu tiểu thư từng nói bỗng vang lên trong đầu ta:



“Chuyện gì cũng đừng chỉ trách mình. Nhiều khi nên nghĩ xem đối phương có sai hay không.”



Chẳng lẽ… toàn bộ đều là lỗi của ta?



Giang Từ thật sự không có chút sai sót nào sao?



Ta hít sâu một hơi:



“Phu quân còn nhớ hôm qua ta mang tới cho chàng món gì không?”



Ánh mắt Giang Từ khẽ động.



Ta quay sang hỏi Mặc Phong:



“Ngươi nói đi.”



Mặc Phong liếc nhìn Giang Từ, chậm chạp đáp:



“Là bánh mai hoa.”



Ta lại hỏi:



“Thế hôm kia thì sao, phu quân còn nhớ không?”



Giang Từ không đáp.



Ta nhìn Mặc Phong:



“Ngươi còn nhớ chứ?”



Hắn lộ vẻ do dự, dường như không muốn trả lời.



Ta tha thiết nhìn hắn. Ăn của người ta thì phải nói giúp người ta chứ.



Mặc Phong rốt cuộc đáp:



“Đậu hoa mặn.”



Ta gật đầu, quay sang Giang Từ, khẽ cười chua chát:



“Phu quân, thật ra ta vẫn luôn chờ xem chàng bao giờ mới phát hiện tiểu xảo của ta. Đợi rất lâu vẫn không có động tĩnh. Ta cho rằng chàng không để tâm, hôm nay mới nhịn không nổi quay về nói rõ. Nhưng giờ xem ra… dường như không phải vậy.”



Ta bước lại gần hắn mấy bước.



“Không phải chàng không để tâm.”



“Mà là chàng căn bản không hề biết.”



“Chàng không biết ta cố ý giở trò.”



“Cũng không biết ta mang cho chàng những gì.”



“Chàng thậm chí còn chưa từng mở nắp hộp cơm ta đưa tới.”



Ta nhìn thẳng vào hắn.



Trên mặt Giang Từ thoáng qua một tia áy náy.



Ta nhắm mắt lại, cố nén khóe môi đang muốn cong lên:



“Thôi vậy. Là ta làm chưa đủ tốt, chưa thể khiến phu quân vui lòng.”



Nói xong, ta để lại một bóng lưng buồn bã, xoay người rời khỏi thư phòng.



Ra khỏi viện được một quãng, ta mới vỗ n.g.ự.c liên hồi, bước nhanh mấy bước nhỏ.



Suýt nữa thì dọa c.h.ế.t người.







Cả buổi chiều ta đóng cửa không ra, giả bộ buồn bã thất vọng.



Thực ra lại ăn bánh bí ngô đến no căng.



Ăn xong liền nhớ tới tiểu thư.



Ta nhớ những ngày tiểu thư còn ở đây, dẫn ta đọc sách, thả diều.



Ở bên cạnh tiểu thư, làm gì cũng thú vị.



Ta nằm trên giường, khẽ thì thầm:



“Tiểu thư, rốt cuộc người đang ở đâu…”



Những dòng chữ trên không trung đáp lại ta:



[Tiểu thư nhà ngươi đã tới kinh thành rồi, sắp sửa làm nên chuyện lớn.]



[Giang Từ cũng sắp về kinh, chuyện bên này hẳn cũng sắp xong.]



[Nam nữ chính cuối cùng cũng sắp gặp mặt rồi, kích động quá.]



Tiểu thư bình an vô sự, ta lại sắp được gặp nàng.



Vui mừng quá mức, ta không nhịn được lăn hai vòng trên giường.



Cửa kêu “kẽo kẹt” một tiếng.



Người có thể không gõ cửa mà bước vào, chỉ có một.



Tim ta thắt lại, quay mặt vào trong giả vờ ngủ.



Giang Từ đi đến đầu giường, đặt xuống một vật bên cạnh gối, rồi lặng lẽ rời đi.



Nghe tiếng cửa khép lại, ta lập tức xoay người.



Bên gối là một chiếc hộp gỗ đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Mở ra, bên trong là một đôi vòng tay bạch ngọc.



Ấn tượng của ta về Giang Từ trong chốc lát bỗng trở nên hiền hòa thân thiết.



[Chẳng lẽ Xuân Hòa chỉ cần vậy đã bị dỗ ngọt rồi? Đúng là quá nông cạn.]



[Không còn cách nào, xuất thân hạn hẹp. Nàng từ dân chạy nạn thành nha hoàn, mới làm phu nhân quan lại được mấy ngày, từng thấy qua vật gì tốt đâu.]



[Dễ dàng bị dỗ như vậy, sau này chắc chắn sẽ bị xem nhẹ. Sau này nếu Giang Từ làm chuyện gì tổn thương nàng, e rằng cũng chỉ nghĩ lấy tiền giải quyết.]



[Giang Từ và Xuân Hòa mong cầu khác nhau, tâm tư không ở cùng một tầng. Đây mới là nguyên do vì sao dù thành phu thê cũng không thể cùng đi đến cuối.]



Không biết vì sao, những dòng chữ ấy dường như có chút thương hại ta.



Nhưng nhìn đôi vòng tay trong hộp, trong đầu ta chỉ quanh quẩn một câu: lấy tiền giải quyết.



Tiểu thư vẫn luôn nói ta là một nha đầu chất phác.



Ta thích nhất chính là cách giải quyết chất phác như vậy.



Hôm sau ta hầm canh tuyết nhĩ, như cũ mang đến cho Giang Từ.



Trên cổ tay đeo đôi vòng bạch ngọc kia.



Lần này ta tự tay mở nắp hộp cơm:



“Hôm nay là canh tuyết nhĩ. Lần này không bớt phần của chàng đâu. Phu quân có thích không?”



Ánh mắt Giang Từ dừng lại nơi cổ tay ta một lát.



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta khẽ chạm vào vòng tay, mím môi nói nhỏ:



“Nếu phu quân không thích cũng không sao, có thể không uống, ta mang về là được.”



Tay ta vừa chạm tới nắp hộp, một bàn tay đã vươn vào, bưng bát canh tuyết nhĩ ra.



Thìa khẽ khuấy, rồi đưa lên môi.



Giang Từ uống.



Uống xong một ngụm, hắn ngẩng mắt nhìn ta:



“Phu nhân thật khéo tay.”



Còn kinh ngạc hơn ta chính là những dòng chữ:



[Giang Từ thật sự uống? Sự cảnh giác của hắn đâu rồi?]



[Hắn không đề phòng Xuân Hòa nữa sao?]



[Hôm qua Xuân Hòa còn vì chuyện này mà buồn bã, Giang Từ chắc là ngại chuyện hôm qua nên mới uống thôi.]



Ta nhìn hắn, trong lòng ngổn ngang.



Hắn đã uống rồi… vậy sau này còn áy náy mà dùng tiền dỗ ta nữa không?



Nghĩ vậy, ta lại có chút thất vọng.



Hắn nhìn ta đầy nghi hoặc:



“Ta đã uống, nàng dường như lại không vui.”



Ta cười gượng:



“Sao có thể chứ? Chỉ là quá bất ngờ… bất ngờ thôi.”



Hắn cúi mắt, lại uống thêm một thìa:



“Ta đã hiểu tâm ý của nàng. Nàng không cần phải câu nệ cẩn trọng như vậy.”



Mặt ta bỗng nóng bừng.



Rõ ràng đến thế sao?



Hắn đã nhìn thấu tâm tư ta rồi?



Ta đỏ mặt biện bạch:



“Thật ra cũng không phải rất muốn… phu quân không cho cũng không sao.”



Giang Từ khẽ nhíu mày:



“Nàng là phu nhân của ta. Có thể dám nghĩ dám muốn. Nàng có tư cách đó.”



Như bị dội một chậu nước lạnh, ta lập tức tỉnh táo.



Ta đâu phải phu nhân thật sự của hắn.



Đôi vòng trên cổ tay bỗng trở nên bỏng rát.



Ta lắc đầu:



“Ta không muốn gì cả. Phu quân nhớ đến điều tốt của ta là được.”



Sau này phát hiện ta là kẻ mạo danh… đừng quá giận là được.



Bước chân ta vội vàng hơn.



Lúc bước qua ngưỡng cửa còn suýt vấp ngã.



Một cánh tay vươn ra đỡ lấy ta.



“Phu nhân, cẩn thận.”



Mặc Phong đỡ ta đứng vững, liền thu tay lại, liếc nhìn vào trong phòng, rồi hạ giọng:



“Phu nhân và đại nhân nay đã giải được hiểu lầm. Sau này đừng mang phần kia cho ta nữa, sẽ tổn hại tình cảm của hai người.”



Hắn mới là người hiểu lầm.



Nhưng lúc này ta không rảnh để giải thích với hắn.