Sinh Hòa Đường

Chương 5





Ta khẽ gật đầu với hắn, rồi bước nhanh rời đi.



Về tới phòng, ta liền tháo đôi vòng tay, đặt lại vào hộp, cất kỹ.



Những dòng chữ kia rõ ràng đã nói, bất luận ta làm gì, Giang Từ cũng sẽ không để tâm.



Nhưng hiện giờ xem ra… hắn đâu phải hoàn toàn không gợn sóng.



Hắn sẽ xin lỗi ta.



Còn mua lễ vật để bù đắp.



Thái độ của hắn với ta đang dần chuyển biến.



Như vậy sao được?



Ta chỉ là một kẻ mạo danh.



Thê t.ử thật sự của hắn là tiểu thư.



Ta không thể để hắn tiếp tục đối đãi với ta như vậy.



Nhưng nếu chọc giận hắn, lỡ hắn giận lây sang lão gia thì sao?



Lão gia tuy keo kiệt, nhưng phu nhân lại đối với ta rất tốt.



Phu thê vốn là một thể. Nếu lão gia gặp chuyện, phu nhân cũng khó yên.



Đệ đệ ta còn đang theo học…



Ta đã bị những dòng chữ kia lừa rồi.



Vui mừng quá sớm.



Chưa tới kết cục, mọi chuyện đều có thể đổi thay.



Ta không còn chạy tới thư phòng của Giang Từ nữa.



Không vào bếp nấu nướng.



Ngoan ngoãn ở trong phòng, rảnh rỗi thì đọc hết những quyển sách phu nhân để dưới đáy rương cho ta, lại thêu thêm mấy chiếc khăn tay.



Cũng không muốn bồi dưỡng tình cảm với Mặc Phong nữa.



Ta không làm thì sẽ không sai.



Cứ thuận theo tự nhiên vậy.



Nhưng ta muốn thuận theo, chuyện lại tự tìm tới.



Khi Giang Từ đến tìm ta, ta đang thêu hình chim nhạn.



Hắn tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ta, đôi tay khéo léo bắt đầu gỡ lại sợi chỉ rối.



“Từ khi nàng gả vào phủ, công việc ta bận rộn, chưa từng chuyên tâm ở bên nàng. Nay mọi việc tạm xong, ít ngày nữa sẽ khởi hành về kinh. Nàng có muốn ra ngoài dạo chơi một chút? Hoặc trở về thăm nhạc phụ, nhạc mẫu?”



Ta vội vàng đáp:



“Phu quân, ta ở trong phủ rất tốt, chàng không cần lo cho ta.”



Về thăm lão gia, phu nhân thì còn đỡ.



Chứ nếu ra ngoài du ngoạn, lỡ sơ ý để lộ thân phận thì hỏng bét.



Giang Từ nghiêng đầu nhìn ta:



“Trước khi tới huyện Song Phượng, ta từng nghe ngóng. Trưởng nữ Tống gia, Tống Minh Đường, là người tính tình tươi sáng. Phu nhân dường như không hoàn toàn giống lời đồn.”



Ta cúi đầu chọc kim xuống khăn, đầu óc xoay chuyển nhanh chưa từng có:



“Lời đồn nói Giang Hầu gia là kẻ g.i.ế.c người như ngóe, lạnh lùng như phán quan. Ta thấy phu quân cũng đâu phải vậy.”



Giọng ta còn hơi run.



Giang Từ dường như không để ý tới sự hoảng loạn của ta:



“Phải, lời đồn không thể tin hết, vẫn phải mắt thấy mới rõ. Phu nhân như vậy…”



Hắn chưa nói xong.



Ta siết c.h.ặ.t cây kim, tim treo lơ lửng.



Rồi nghe hắn nói:



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Như vậy rất tốt.”



Đầu ngón tay chợt đau nhói.



Một giọt m.á.u bật ra.



Ta vừa định đưa ngón tay lên miệng, tay đã bị giữ lại.



Giang Từ dùng chính chiếc khăn ta đang thêu để cầm m.á.u cho ta.



Trong lòng ta rối loạn, buột miệng:



“Ấy, ta thêu suốt hai ngày rồi.”



Giang Từ đáp rất tự nhiên:



“Là ta sơ suất. Hôm khác ta sẽ đền cho phu nhân một chiếc khăn mới.”



Trong lòng ta càng khó chịu.



Không phải vì thái độ hắn không tốt.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà vì hắn quá tốt.



Hắn không nên đối xử với ta như vậy.



Ân cứu mạng của tiểu thư, ta khắc cốt ghi tâm.



Tiểu thư là người ta đặt trên đầu quả tim.



Dù sau này tiểu thư có cùng Giang Từ sinh tình hay không, ta cũng không thể làm chuyện rối loạn duyên phận ấy.



Giang Từ chỉ cần đối với ta tốt hơn một chút, ta liền như ngồi trên đống lửa.



Tâm loạn, ta vô thức đẩy hắn ra.



Lực tay không nhẹ.



Thần sắc hắn khựng lại, mày nhíu thêm vài phần thâm ý:



“Phu nhân… nàng dường như rất kháng cự ta. Ta làm sai điều gì sao?”



Ta mím môi, giả vờ giận dỗi, ném chiếc khăn trong tay đi:



“Ta mất hai ngày công sức, chàng còn hỏi làm sai điều gì?”



Giang Từ đón lấy chiếc khăn, mày dần giãn ra:



“Được, được. Một chiếc khăn mới bù lại vẫn không đủ tâm huyết của phu nhân. Nàng muốn bồi thường điều gì, ta sẽ tìm cho nàng.”



Những dòng chữ trên không trung lại xuất hiện:



[Không đúng lắm nhỉ? Thế này quá giống phu thê rồi.]



[Còn có chút ngọt ngào.]



[Ngọt ngào cái gì chứ, nam chính là của nữ chính, tôi buồn nôn rồi.]



Ta cũng muốn nôn.



Ta không nhịn được mà liếc Giang Từ đầy ghét bỏ.



Chẳng qua chỉ là mấy bữa cơm — còn là phần ta chọn thừa từ phần của Mặc Phong — hắn đã chịu hạ phòng bị.



Người này cũng quá… quá tùy tiện rồi!



[Xuân Hòa gan lớn thật, còn dám tỏ thái độ với nam chính.]



[Mới làm phu nhân được mấy ngày, đã không còn phân rõ thân phận của mình sao?]



Lại còn đám chữ rối rắm kia nữa, toàn tung tin làm ta hiểu lầm!



Giang Từ nhìn ta, mặt đầy mờ mịt:



“Sao nàng lại càng tức giận hơn rồi?”



Ta nhắm mắt, hít sâu, tự nhủ rằng hắn thân phận tôn quý, không phải người ta có thể chọc giận. Trước khi gặp lại tiểu thư, vẫn nên sống khiêm nhường một chút.



“Không tức giận. Chỉ là mấy hôm nay thức khuya quá, mắt có hơi đỏ thôi.”



Giang Từ lấy kim chỉ khỏi tay ta:



“Vậy phu nhân nghỉ sớm đi. Ngày kia ta sẽ đưa nàng về Tống gia thăm nhạc phụ, nhạc mẫu.”







Đối với chuyến về Tống gia lần này, Giang Từ rất để tâm.



Hắn còn muốn dẫn ta ra ngoài, tự tay chọn quà cho lão gia và phu nhân.



Làm nha hoàn bao năm, sở thích của chủ t.ử tự nhiên ta nhớ rõ.



Huyện Song Phượng thuộc Thái Thương, vốn là vùng sản xuất lương thực, không phải đất nghèo.



Nhưng khi lão gia mới đến nhậm chức, gặp đúng năm thiên tai, mất mùa, cuộc sống khi ấy vô cùng gian nan.



Lão gia hao tổn ba bốn năm tâm huyết, cùng dân địa phương vượt qua nạn đói, từ đó quen tiết kiệm đến nay, y phục vá đi vá lại. Chỉ có một sở thích duy nhất là yêu thích thư họa.



Giang Từ ra tay mua ngay thỏi mực đắt nhất trong tiệm.



Phu nhân thích hoa cỏ, hắn lại dẫn ta ra ngoài huyện, tới trang trại hoa, tỉ mỉ chọn ba chậu mẫu đơn.



Trên đường về, xảy ra biến cố.



Hơn mười người vây kín xe ngựa.



Giang Từ không hề sợ hãi.



Nhưng ta sợ!



Lần này hắn chỉ mang theo Mặc Phong và hai thị vệ.



Ba người có thể địch nổi từng ấy người sao?



Giang Từ còn có tâm trạng rót trà:



“Cứ ở yên trong xe.”



Ta cố nén sợ hãi, gật đầu.



Bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm.



Rèm xe thỉnh thoảng bị gió thổi tung.



Ta nhìn thấy Mặc Phong ngày thường ôn hòa, lúc vung đao lại lạnh lùng không chớp mắt.



Có kẻ định vén rèm, bị hắn một đao c.h.é.m đứt.