Sinh Hòa Đường

Chương 6





Tim ta đập thình thịch.



Liên tiếp có người định xông tới, đều bị ngăn lại.



Ta co rúm trong xe, thở cũng không dám mạnh.



Đợi bên ngoài yên tĩnh.



Cửa xe bị mở toang.



Tim ta thắt lại.



Mặc Phong mặt dính m.á.u:



“Đại nhân, đều đã giải quyết.”



Ta ló đầu ra.



Mùi m.á.u tanh tràn ngập.



Trên đất nằm la liệt người.



Ta nhìn quanh.



Ban đầu rõ ràng chỉ có hai thị vệ và Mặc Phong.



Giờ lại xuất hiện thêm mấy kẻ bịt mặt.



Giang Từ phân phó:



“Thông báo cho Tống tri huyện, giải về nha môn giam giữ.”



Đám người bịt mặt nghe lệnh hắn, trói đám phỉ lại.



Mọi việc ngăn nắp trật tự.



Tựa như đã sớm có chuẩn bị.



Ta nén cơn buồn nôn vì mùi m.á.u, rụt vào trong xe.



Sau này tiểu thư sao có thể ở bên một nam nhân nguy hiểm như vậy!







Đêm ấy ta ngủ không yên.



Hễ chợp mắt là mơ thấy có người cầm đao c.h.é.m về phía ta.



Giật mình tỉnh, vừa ngủ lại liền bị dọa tỉnh.



Hôm qua Giang Từ trực tiếp đến nha môn, không về phủ cùng ta.



Sáng hôm sau, Mặc Phong tới phủ đón ta về Tống gia.



Hắn nói Giang Từ ở nha môn, lát nữa sẽ từ đó tới thẳng Tống gia.



Trước khi lên xe, ta vẫn lo lắng:



“Hôm nay sẽ không lại có người tới ám sát chứ?”



Mặc Phong cười:



“Phu nhân yên tâm, bọn sơn phỉ đã bị bắt hết rồi. Hơn nữa có ta ở đây, ta nhất định sẽ bảo vệ phu nhân.”



Ta nhìn hắn.



Ánh mắt hắn trong sáng.



Trong lòng ta phức tạp khó tả.



Ông trời ơi, sau này nếu ở bên Mặc Phong, chẳng phải cũng phải sống trong thấp thỏm sao?



Ta cũng chẳng còn mấy thiết tha chuyện có phu quân nữa.



Đến Tống gia, chỉ có phu nhân ra đón ta.



Bà nắm tay ta vào trong, vừa đi vừa hỏi nhỏ:



“Cô gia đối xử với con thế nào? Có sống thoải mái không?”



Trước hôm qua thì đúng là khá thoải mái.



Ta mím môi, vẫn gật đầu:



“Hắn đối với con rất tốt.”



Phu nhân thở phào:



“May mà không quá tội nghiệp, để con thay Đường nhi chịu khổ.”



Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y phu nhân:



“Gần đây có tin tức gì của tiểu thư không?”



Phu nhân thở dài lắc đầu:



“Nó quá có chủ kiến, ta không quản được. Ba tháng nay chỉ nhận được thư báo bình an, còn lại không biết gì.”



Bình an là tốt rồi.



Những dòng chữ từng nói tiểu thư vô sự, nhưng giờ ta cũng không dám tin hoàn toàn.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phải rồi, lão gia chưa về, con theo ta gặp một người.”



Bà kéo ta tới một gian khách phòng.



Bên trong có một thiếu niên đang đi qua đi lại.



Phu nhân để ta lại rồi rời đi.



Thiếu niên vừa thấy ta, mắt liền sáng lên, lao tới:



“A tỷ!”



Ta xoa đầu Thu Phong:



“Cao hơn rồi, cũng rắn rỏi hơn.”



Thu Phong nhìn b.úi tóc phụ nhân của ta, vẻ mặt muôn vàn cảm xúc, cuối cùng mắt đỏ hoe:



“A tỷ, tỷ có muốn đi không? Đệ không đọc sách thi cử nữa, đệ dẫn tỷ chạy.”



Ta bịt miệng đệ ấy, quay lại đóng cửa:



“Không được. Ta mà đi, Tống gia làm sao? Tiểu thư làm sao?”



Thu Phong không cam tâm:



“Vậy tỷ thì sao? Hôn sự này vốn không nên là của tỷ. Giang Từ là người thế nào? Tâm cơ thâm trầm, kẻ thù đầy rẫy. Ở bên hắn, chẳng khác nào ở giữa hang rồng ổ hổ.”



Ta há miệng, cổ họng nghẹn lại.



Những dòng chữ lóe lên:



[Đây chính là trạng nguyên tương lai sao? Trông có chút giống Xuân Hòa.]



[Phải đó, sau này Xuân Hòa sống tốt lắm, phu quân trung thành, đệ đệ trạng nguyên.]



[Hắn là kiểu cuồng tỷ tỷ, suýt nữa vì Xuân Hòa mà đối đầu với cả nam nữ chính.]



Nhìn vẻ mặt lo lắng của Thu Phong, lòng ta nóng bừng:



“Yên tâm đi. Giang Hầu gia không xấu như lời đồn. Hắn đối với ta rất tốt.”



Thu Phong siết c.h.ặ.t t.a.y ta:



“Không phải đâu, a tỷ. Hôm qua hắn có thể lợi dụng tỷ làm mồi nhử địch, sau này còn không biết sẽ làm gì.”



Ta sững người:



“Làm mồi nhử?”



Thu Phong nhìn ta vô cùng nghiêm túc:



“Hôm nay trước khi rời thư viện, đệ nghe tiên sinh nói mấy câu. Nói rằng con rể Tống tri huyện dạo gần đây đi lại khắp nơi, dùng thân phận của mình lấy được không ít chỗ tốt. Chỉ vì có hai nhà không chịu bày tỏ thiện ý, hắn liền vin vào cớ đó tống họ vào đại lao.”



Ta nghe mà thấy hoang đường.



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Giang Từ thứ gì chưa từng thấy, lẽ nào lại thiếu chút vàng bạc của một huyện nhỏ?



Chưa kịp phản bác, Thu Phong đã hạ giọng thấp hơn:



“Nhưng đệ biết đó chỉ là vỏ bọc. Hắn che giấu thân phận, thực ra tới huyện Song Phượng là để âm thầm điều tra phản vương. Hắn bắt được dư đảng, lại lấy việc đưa tỷ ra ngoài làm màn che, mượn đó dụ địch. Tỷ bị hắn dùng làm mồi, sao đệ có thể yên tâm?”



Thảo nào.



Thảo nào hôm qua Giang Từ lại bình tĩnh đến vậy.



Lòng ta rối bời, càng thêm khó hiểu:



“Đệ biết nhiều như vậy từ đâu?”



Thu Phong mím môi:



“Đệ đoán.”



Ta nhíu mày.



Thu Phong nói:



“Ra khỏi thư viện chỉ nghe tiên sinh nhắc qua chuyện hai nhà bị bắt vào ngục. Về Tống gia mới nghe phu nhân nói thân phận của Giang Từ, chuyện tỷ gả thay và hôm qua gặp nạn. Đã là Giang Hầu gia, tầm mắt hắn không thể nông cạn đến mức vì không nhận được hối lộ mà tống người vào ngục. Trong đó tất có ẩn tình.”



“Hắn là tâm phúc của thiên t.ử, từ ngàn dặm xa tới đây, lại dùng thân phận con rể tri huyện hành sự, che che giấu giấu, không dám đ.á.n.h rắn động cỏ. Nhất định không phải chuyện tầm thường. Chuyện gì có thể khiến Giang Hầu gia cẩn trọng như vậy? Hẳn là chuyện đủ để lay động căn cơ quốc gia. Mà huyện Song Phượng… từng thuộc phạm vi đất phong của phản vương. Hắn tới đây, ắt đã có tin tức liên quan đến phản vương.”



“Nếu đệ đoán không sai, hắn tới là để thanh trừ phản đảng.”



“Còn tỷ… chỉ là bức màn che mắt hắn dùng.”



“Hôm qua đưa tỷ ra ngoài, chính là để giả vờ sơ hở, khiến người ta tưởng hắn không phòng bị, từ đó dẫn rắn ra khỏi hang.”



Những dòng chữ lóe lên:



[Đầu óc này… thảo nào là trạng nguyên.]



[Em trai tôi thông minh lắm, có thể thi đỗ hạng nhất cả nước, vậy mà đ.á.n.h nó một trận nó vẫn không chịu nhận.]



Ta không khỏi bật cười:



“A Phong thật sự đã lớn rồi.”



Tai Thu Phong ửng đỏ, nhưng vẫn nghiêm mặt:



“A tỷ, bên cạnh Giang Từ tuyệt đối không phải chỗ yên ổn. Đệ biết tỷ vẫn ghi nhớ ân cứu mạng của Tống gia. Ân tình đó đệ sẽ thay tỷ hoàn trả, sau này đệ đền đáp gấp đôi. Đệ không muốn tỷ phải mạo hiểm.”