Sinh Hòa Đường

Chương 7





Ta lắc đầu:



“Đệ có tâm báo ân là việc của đệ. Ân của ta, ta tự mình trả. Hơn nữa, đệ cũng cần Tống gia nâng đỡ để tiếp tục đọc sách.”



Thu Phong đỏ cả mắt:



“Nếu phải dùng sự hy sinh của tỷ để đổi lấy việc đọc sách, đệ thà c.h.ế.t còn hơn! A tỷ, sao tỷ cố chấp vậy? Tỷ chỉ nghĩ cho Tống gia, có từng nghĩ cho mình chưa? Họ cứu chúng ta chẳng qua chỉ là thuận tay, tỷ định dùng cả đời để trả sao?”



Ta bị hỏi đến nghẹn lời.



Ta chưa từng nghĩ tới vấn đề ấy.



Đó là ân cứu mạng.



“Nếu không có tiểu thư, sẽ không có chúng ta hôm nay. Với họ có thể chỉ là thuận tay, nhưng với chúng ta lúc ấy là đại ân bằng trời.”



“A tỷ!”



Ta nhẹ giọng trấn an:



“Thu Phong, đệ có chí khí, có tiền đồ. Sau này đệ có thể tự quyết định cách báo đáp Tống gia. Đệ thường ở thư viện, với phủ này chưa hẳn có nhiều tình cảm. Nhưng a tỷ thì khác. Ta gần như lớn lên cùng tiểu thư. Nàng đối tốt với ta, phu nhân cũng vậy. Với ta, họ không chỉ là ân nhân cứu mạng. Trong lòng ta, họ là người nhà. Ta nguyện vì họ làm vài chuyện.”



Thu Phong nghẹn ngào:



“Nhưng vốn dĩ… không nên là tỷ gánh chịu…”



Ta lau nước mắt cho hắn:



“Vậy thì đệ phải chăm chỉ đọc sách. Sau này nếu a tỷ chịu ủy khuất, còn có đệ làm chỗ dựa.”



Thu Phong dụi vào lòng bàn tay ta, cuối cùng vẫn gật đầu:



“Được.”



Bên ngoài có người gõ cửa:



“Tiểu thư, lão gia và cô gia đã về, đang đợi ở tiền sảnh.”



Ta thở ra một hơi, lau nước mắt mình:



“Ta qua trước.”



Chỉnh lại y phục, b.úi tóc, ta mới bước ra.



Chưa đi được bao xa, đã thấy Giang Từ từ cổng vòm bước vào.



Tim ta thắt lại, theo bản năng quay đầu.



Cửa phòng khách vẫn mở, bóng Thu Phong đã khuất nơi hành lang.



Một bàn tay nắm lấy tay ta.



Giang Từ đã tới bên cạnh:



“Phu nhân đang nhìn gì vậy?”



Ta thở phào:



“Hoa bên tường nở đẹp quá.”



Giang Từ nhìn theo:



“Quả thật. Phu nhân có ánh mắt rất tốt.”



Hắn dắt ta đi.



Cả người ta cứng đờ.



Nhận ra ánh mắt hắn đang đặt trên người mình, ta bước đi cũng không được tự nhiên.



Giọng hắn khẽ khàng:



“Tối qua nghỉ ngơi không đủ sao? Mắt đều đỏ cả rồi.”



Tim ta đập nhanh.



Ta thuận theo lời hắn:



“Ừm, nằm mơ cả đêm.”



Hắn siết tay ta c.h.ặ.t hơn:



“Ta sẽ không để phu nhân xảy ra chuyện.”



Ta sững lại, nhìn hắn.



Ánh mắt Giang Từ trầm ổn:



“Phu nhân có thể tin ta. Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng.”



Ta cong môi cười.



Nhưng ta không tin.



Tiểu thư từng nói, loại người tâm cơ sâu như vậy, lời nói ra một câu cũng không nên tin.



Ngoại trừ tiểu thư.



Trên bàn ăn, lão gia mặt đầy vui mừng, như đã thấy ánh sáng thăng quan chiếu rọi.



Nhưng khi nhìn ta, ánh mắt ông phức tạp hơn:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hiền tế, con tới huyện Song Phượng là vì công vụ. Còn cưới tiểu nữ… có mấy phần chân tâm?”



Giang Từ nhìn ta, ánh mắt nhu hòa:



“Duyên định từ thuở ấu thơ, sớm chiều ở bên, tự nhiên sinh tình.”



Lão gia do dự:



“Vậy… thật sự là thích nha đầu này?”



Ta ngạc nhiên nhìn lão gia.



Ông đang thử thăm dò điều gì?



Lão gia cũng nhìn ta, vẻ mặt đặc biệt giằng co.



Ông muốn nói rõ thân phận của ta sao?



Giang Từ khẽ cười:



“Phu nhân rất tốt.”



Lão gia gật đầu.



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Phu nhân đột nhiên chen vào:



“Vậy thì xin cô gia sau này hãy đối xử t.ử tế với nữ nhi ta. Nếu ngày sau có chuyện gì, cũng xin nể chút tình hôm nay mà tha cho nó.”



Phu nhân rõ ràng đang căng thẳng.



Môi bà run nhẹ.



Giang Từ nhìn bà hồi lâu, rồi khẽ gật:



“Nhạc mẫu yên tâm.”







Từ sau khi trở về từ Tống gia, Giang Từ bắt đầu chuẩn bị việc hồi kinh.



Một mặt ta vui vì sắp được gặp lại tiểu thư.



Một mặt lại lưu luyến Thu Phong và huyện Song Phượng quen thuộc.



Ta không có chí hướng lớn như tiểu thư.



Ta chỉ muốn tìm một góc yên ổn, sống cuộc đời nhỏ bé của mình.



Trước đây vì những dòng chữ kia mà ta để ý tới Mặc Phong. Hắn tuấn tú, lại biết quý trọng lương thực. Nhưng hắn theo Giang Từ vào sinh ra t.ử, chắc chắn rất nguy hiểm.



Nếu ta gả cho hắn, khó tránh khỏi bị liên lụy.



Nếu tiểu thư ở bên Giang Từ, cũng sẽ chịu liên lụy của hắn.



Đợi gặp lại tiểu thư rồi tính tiếp.







Trong xe ngựa hồi kinh, Giang Từ ngồi đối diện ta.



Trong xe rộng rãi, đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bày trà và điểm tâm.



Ta nhìn hoa văn trên bánh, Giang Từ nhón một chiếc đặt vào tay ta.



“Lần này nhạc phụ trợ giúp có công, rất có thể sẽ được điều về kinh. Sau này nàng vẫn có thể gặp nhạc phụ, nhạc mẫu, không cần buồn.”



Ta gật đầu, không mấy hứng thú.



Hắn lại nói:



“Khi nhắc tới hôn sự, ta đã nói với nhạc phụ rằng vì thuận tiện cho công vụ. Ta cũng đã hứa sẽ không bạc đãi nàng. Nếu việc công xong xuôi, ta nói rõ chân tướng, nàng muốn rời đi, thư hòa ly và bồi thường sẽ lập tức dâng lên, vì vậy nhạc phụ mới đồng ý.”



Ta vẫn gật đầu, không đáp.



“Ta đã cưới nàng làm thê, thì sẽ có trách nhiệm. Hiện nay… ta cũng có ý muốn cùng nàng nắm tay đi hết một đời. Bây giờ còn chưa rời huyện, nếu nàng muốn ở lại, cũng có thể.”



Ta nhìn hắn.



Hắn nói những lời này để làm gì?



Giang Từ khẽ ngừng lại:



“Nàng không có điều gì muốn nói với ta sao?”



Ta hỏi ngược:



“Phu quân nói những lời này với ta để làm gì?”



Hắn đáp:



“Chỉ là muốn nàng hiểu rõ đầu đuôi.”



“Vậy sao lúc đầu không nói?”



“Người nhiều miệng tạp, còn chưa biết nơi nào có gian tế. Càng ít người biết càng tốt.”



Ta đếm những cánh hoa trên bánh:



“Các người lấy quốc gia đại sự làm trọng, ta không bàn luận quyết định ấy. Chỉ riêng ta… ta vốn chỉ là một người nhỏ bé. Hôn sự này ập xuống bất ngờ. Phụ thân vốn dung túng ta, bỗng nhiên đổi ý, nhất quyết ép ta gả cho một người xa lạ. May thay cuộc sống cũng không tệ, coi như không phải vận rủi. Phụ thân làm vậy cũng có nguyên do, lại để lại đường lui. Phu quân ôn hòa thẳng thắn, ta cũng không nên oán trách.”



Thần sắc Giang Từ hơi giãn ra.