Ta nói tiếp:
“Giống như một con cá nhỏ trong bể. Chủ nhân có ẩn tình, cũng là vì tốt cho cá, nên bất đắc dĩ đem nó tặng cho người khác. Cá vào một bể mới, bể cũng rộng, chủ nhân mới cũng không tệ, còn nói nếu cá muốn đi, sẽ thả nó về sông. Nó chỉ là một con cá nhỏ, chủ nhân không cần nói rõ tâm ý, muốn nó bơi ở đâu thì bơi ở đó. Cá sống cũng không tệ hơn, vậy có nên biết đủ không?”
Ta nhìn Giang Từ:
“Phu quân thấy sao?”
Giang Từ nhìn ta, không nói.
Ta cười như đang kể một chuyện đùa:
“Đương nhiên là biết đủ. Vì nó chỉ là con cá nhỏ, có nước có ăn là được. Chủ nhân nuôi tốt, cũng không cần vì chuyện dời bể mà áy náy. Nhưng con cá rốt cuộc nghĩ gì thì sao?”
Ta lại cười:
“Ai quan tâm cá nghĩ gì chứ? Không bị ăn đã là may rồi.”
“Phu nhân, ta…”
Giang Từ dường như muốn nói gì đó.
Ta c.ắ.n một miếng bánh:
“Ừm, ta đương nhiên muốn theo phu quân vào kinh sống cuộc đời tốt đẹp rồi.”
Hắn liền không nói nữa.
Ta vừa nhai vừa hối hận mình lỡ miệng.
Cá với chả cá, hắn có nghĩ ta đầu óc có vấn đề không?
Những dòng chữ lại bắt đầu tranh cãi:
[Tống lão gia cũng không xấu. Ông ấy đã để lại đường lui cho Tống Minh Đường, hơn nữa chuyện phản tặc vốn rất quan trọng, không thể chậm trễ.]
[So với những cuộc hôn nhân mù mờ khác, phụ thân và phu quân của Tống Minh Đường đã là rất tốt rồi.]
[Đúng vậy, sau đó mà còn oán trách thì thành ra không hiểu chuyện.]
[Tống Minh Đường đã đào hôn rồi, sao còn có người xem nàng như con cá?]
[Tống Minh Đường trốn đi, Xuân Hòa thay vào, vậy cũng đâu phải chuyện tốt.]
[Gả cho nam chính, bước lên tầng lớp mới, còn không phải chuyện tốt sao? Là chuyện tổ tiên bốc khói xanh đấy chứ?]
Ta nhìn Giang Từ.
Gả cho hắn… là chuyện tốt sao?
Không.
Nếu là chuyện tốt, tiểu thư vì sao phải chạy?
Nàng không muốn gả, nhất định có lý do.
Nàng không muốn, thì đó không phải chuyện tốt.
Đường hồi kinh của Giang Từ rất vòng vèo, đi bộ rồi đi thuyền, lại đi bộ.
Ta vốn lo sẽ gặp ám sát, nhưng dọc đường bình yên.
Khi thấy tường thành kinh thành hùng vĩ, lòng ta không kìm được rộn ràng.
Tiểu thư, ta tới tìm người rồi!
Mặc Phong cưỡi ngựa bên cạnh xe, thấy ta phấn khích, liền cười:
“Phu nhân thích ăn uống. Ẩm thực kinh thành khác hẳn Song Phượng, phu nhân có thể thử đủ loại.”
Mắt ta sáng lên:
“Thật sao? Vậy ngươi nói ta nghe có những…”
Cánh tay ta bị nắm lại.
Ta quay đầu nhìn vào trong xe.
“Gió lớn bên ngoài, cẩn thận nhiễm phong hàn.”
Giang Từ nghiêng người, kéo rèm lại, đưa ta một chén trà nóng.
“Ta phải vào cung phục mệnh ngay. Nàng về hầu phủ trước. Mặc Phong theo nàng, có việc cứ sai hắn. Nếu đói thì bảo phòng bếp làm trước ít món. Đợi ta từ cung trở về, sẽ dẫn nàng đi ăn những món ngon ở kinh thành.”
Ta hơi ngạc nhiên.
Hắn cái gì cũng kén ăn, đi ăn với hắn chắc mất hứng.
“Không cần. Chính sự của phu quân quan trọng hơn, không cần lo cho ta. Để Mặc Phong đưa ta đi dạo là được, hắn nhìn là biết ăn.”
Khóe môi Giang Từ mím lại, sắc mặt dường như trầm xuống.
Ta không dám chọc vào chỗ xui, vội vàng nịnh nọt rót cho hắn một chén trà.
Hình như trong thoáng chốc, ta nghe thấy một tiếng thở dài.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hầu phủ rất lớn.
Mặc Phong dẫn ta đi qua hết hành lang này tới hành lang khác.
Địa vị của hắn trong phủ không thấp, hễ hạ nhân gặp hắn đều phải hành lễ.
Quản gia là một lão bá, mặt mũi hiền từ. Vừa thấy ta liền cung kính gọi:
“Phu nhân.”
Ông cùng Mặc Phong dẫn ta đến trước cổng viện:
“Đây là Xuân Ý viên. Trước đó đã sai người thu dọn sẵn. Sau này phu nhân ở tại đây. Bên cạnh là chủ viện, đại nhân ở đó, cách rất gần.”
Ta bước vào, đưa mắt nhìn quanh.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Mặc Phong giải thích:
“Phân ở hai viện không phải đại nhân lạnh nhạt phu nhân. Chỉ vì đại nhân công vụ bận rộn, đêm về e làm phiền phu nhân nghỉ ngơi.”
Ta đã không còn nghe rõ hắn nói gì nữa.
Cả tầm mắt bị viện t.ử này lấp đầy.
Những dòng chữ cũng xuất hiện:
[Mặc Phong chu đáo thật, còn sợ Xuân Hòa nghĩ nhiều mà tìm cớ giải thích. Sau này Tống Minh Đường trực tiếp vào ở chủ viện đấy.]
[Hạ nhân có coi thường Xuân Hòa không?]
[Mặc Phong với quản gia đều tận tâm hầu hạ, họ đại diện cho thái độ của Giang Từ. Kẻ nào dám coi thường Xuân Hòa?]
[Mặc Phong hoàn toàn xem Xuân Hòa như chủ t.ử rồi, mắt đầy chính khí, sợ nàng hiểu lầm Giang Từ.]
Ta nhìn Mặc Phong.
Hắn hỏi:
“Phu nhân thấy còn thiếu sót gì không?”
Hắn rất cung kính.
Hạ nhân trong viện đều cúi đầu, không ai dám ngẩng lên nhìn ta.
Quản gia gọi một thị nữ đến, tuổi hơi lớn:
“Phu nhân, đây là Kỷ Vân – quản sự của Xuân Ý viên. Có việc gì cứ sai bảo nàng.”
Kỷ quản sự trầm ổn, lanh lợi, hành lễ:
“Thỉnh an phu nhân.”
Ta day day khóe mắt, nhìn nhiều đến hoa cả mắt:
“Ta muốn tắm rửa nghỉ ngơi trước.”
Gột sạch mệt mỏi, ta nằm trên giường chợp mắt, suy nghĩ cách tìm tiểu thư.
Tiểu thư ở ngoài chắc dùng tên giả.
Nếu ta dựa vào dung mạo nàng mà đi tìm khắp nơi, e rằng sẽ gây phiền toái cho nàng.
Đáng giận là những dòng chữ kia một chữ cũng không nói tới tung tích của nàng.
Ta vò đầu thở dài.
Giá như ta thông minh như tiểu thư, hẳn đã sớm nghĩ ra cách.
Trước kia cũng từng vì chuyện như vậy mà đau đầu, bị tiểu thư phát hiện.
Nàng véo má ta:
“Mỗi người có sở trường sở đoản riêng, không cần so sánh. Còn ngươi à, ăn được là phúc, là một nha đầu có đại phúc.”
Nghĩ tới cách nàng dỗ ta như vậy, mặt ta lại nóng lên, chút buồn bã lập tức tan đi.
Tiểu thư nói không sai.
Ta là người có phúc.
Sắp c.h.ế.t đói thì được nàng cứu.
Bị ép gả thay, người gả cho lại không tệ.
Trời đất bao la, vốn không biết tiểu thư ở đâu, vậy mà thoáng chốc đã tới kinh thành — nơi nàng đặt chân.
Ta nhất định sẽ tìm được nàng.
Gần tối Giang Từ mới trở về.
Cùng lúc có thánh chỉ ban thưởng.
Ngự tứ bảo vật xếp thành hàng dài đưa vào kho.
Giang Từ thay y phục rồi đến tìm ta, tay cầm một tấm thiếp.
“Đại công chúa mở tiệc tẩy trần mừng công cho ta. Nàng cùng ta đi.”