Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 133: Đừng Lên Giường



Thật chẳng may chút nào, đứa trẻ với tính tình ngỗ ngược khó bảo này cuối cùng lại bị phân vào đúng lớp của Kì Thời. Khi một giáo viên khác dẫn Lục Tráng bước vào phòng học, đám trẻ trong lớp bắt đầu thi nhau phát ra những tiếng phản đối đầy bất mãn.

Thậm chí có vài đứa trẻ nhát gan, vì đã nghe bạn bè kể lại chuyện xảy ra hồi sáng nên sợ hãi đến mức bật khóc thành tiếng.

Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn. Nghiêm Luật ngồi bàn đầu thừa dịp nhốn nháo liền quay đầu lại định nói chuyện với Kì Thời, thế nhưng bên tai chỉ toàn là những tiếng ồn ào ong ong náo loạn, khiến cậu chẳng thể nghe rõ bạn mình đang nói gì.

Chẳng rõ vì sao, kể từ lúc đối phương vừa bước chân vào lớp, tầm mắt của Kì Thời đã dính chặt lấy con búp bê nhỏ treo lủng lẳng trên cặp sách của Lục Tráng, dù cố thế nào cũng không thể dời đi được.

Con búp bê đồ chơi nhỏ xíu ấy chỉ to bằng lòng bàn tay, thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt. Ngoài vẻ ngoài khá đáng yêu ra thì không thể tìm thêm được bất cứ điểm nhấn nào thật sự nổi bật. So với những con thú bông trong túi đựng đồ ở phòng ngủ của Kì Thời, con này trông còn cũ nát và rách rưới hơn nhiều.

Nhận thấy sự bất thường của chính mình, Kì Thời chớp chớp mắt, cố kìm nén mà thu hồi tầm mắt lại. Thế nhưng chẳng ngờ có lẽ vì cậu đã nhìn đối phương quá lâu, Lục Tráng vốn đang đứng trên bục giảng bỗng quay sang phía này, hằn học lườm Kì Thời một cái sắc lẹm.

Vô duyên vô cớ, lại tràn ngập ác ý.

Trường mầm non tan học lúc bốn giờ chiều. Hôm nay người đến đón Kì Thời không phải là Lâm Lan, mà là Kì Trạch.

Người đàn ông cao lớn cưỡi trên chiếc xe máy trông vô cùng nổi bật giữa đám đông. Ngay khi vừa bước ra khỏi cổng trường, Kì Thời đã lập tức nhìn thấy cha mình.

Giờ tan tầm, cổng trường đông đúc đến lạ kỳ. Kì Trạch một tay nhấc bổng Kì Thời lên, đặt cậu ngồi ở phía trước xe máy, còn không quên đội chiếc mũ bảo hiểm dành riêng cho trẻ em lên đầu cậu.

Những đứa trẻ khác được phụ huynh dắt tay đều tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.

Kì Thời nhìn về phía Nghiêm Luật vẫn còn chưa kịp rời đi, nghĩ đến chuyện mà bạn mình đã nói, lại nhớ tới viên kẹo sữa vẫn nằm trong túi áo mà mình chưa kịp ăn, cậu khẽ gật đầu với đối phương như một sự ngầm hiểu, ra hiệu rằng mình vẫn luôn ghi nhớ.

Thế là mẹ của Nghiêm Luật khi đến đón con đã chứng kiến cảnh đứa trẻ vốn đang im lìm bỗng dưng chẳng biết nhìn thấy gì mà đột ngột nhảy cẫng lên, trông có vẻ vô cùng phấn khích.

Kì Trạch cũng đội mũ bảo hiểm vào, chiếc xe máy chậm rãi rời khỏi tầm mắt của mọi người.

Giữa đám đông chen chúc, Lục Tráng đứng trong hàng ngũ chờ tan học, lạnh lùng quan sát những đứa trẻ khác đang hân hoan được phụ huynh đón về.

Hắn đứng chôn chân trước cổng trường mầm non suốt mười phút đồng hồ. Cho đến khi mọi người đã tản đi hết, hắn vẫn lầm lũi đứng nguyên tại chỗ một mình.

Vị giáo viên chịu trách nhiệm trông giữ học sinh đứng gần đó nhìn thấy đứa trẻ duy nhất còn sót lại, liền tiến lại gần định hỏi thăm tình hình hoặc giúp hắn liên lạc với người nhà. Thế nhưng, cô chợt thấy lồng ngực đứa trẻ phập phồng liên hồi như thể đang th* d*c, nhìn từ phía bên cạnh, gương mặt nhỏ nhắn của hắn đã đỏ bừng lên.

Vị giáo viên hốt hoảng, cứ ngỡ đứa trẻ gặp vấn đề về sức khỏe nên vội vàng cúi người xuống sát bên cạnh hỏi han: "Bạn nhỏ ơi, con không sao chứ?"

Chát!

Bàn tay vừa đưa lại gần đã bị hất văng ra. Tuy sức lực của một đứa trẻ không lớn, nhưng Lục Tráng đúng là người như tên, hắn cao to vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa, lại có phần mập mạp nên lực tay rất mạnh. Cú tát ấy khiến mu bàn tay của  giáo viên đỏ ửng cả lên.

Ngay lúc đó, một chiếc ô tô bốn bánh tấp vào lề đường. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ diện chiếc váy đỏ rực bước xuống. Bà ta trông khá xinh đẹp, gương mặt được trang điểm kỹ càng, môi tô son đỏ, trên vai còn treo một chiếc túi xách hàng hiệu.

Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ này, Lục Tráng ngước lên với đôi mắt đỏ ngầu hằn học. Hai nắm đấm nhỏ buông thõng bên sườn siết chặt lại, tiếng th* d*c ngày một nặng nề hơn.

Người phụ nữ sải bước lại gần, khẽ xốc lại chiếc túi trên vai. Bà ta tiến đến trước mặt cô giáo, môi nở nụ cười nhạt xã giao rồi lên tiếng: "Phiền cô quá, cảm ơn cô nhé."

Bà ta lại quay sang, nói với Lục Tráng bằng giọng dịu dàng: "Vừa nãy mẹ bận đi đón em trai con tan học nên mới đến muộn một chút. Chúng ta mau về thôi, ba con đang đợi ở nhà đấy, mấy ngày tới còn phải bận rộn chuyển sang nhà mới nữa."

Nghe đến đây, Lục Tráng bỗng ngoảnh phắt nhìn về phía chiếc xe. Cửa sổ hàng ghế trước đang mở toang, một đứa trẻ trắng trẻo, ngoan ngoãn ngồi ở đó. Nhìn vẻ ngoài của nó, ai cũng sẽ nghĩ ngay đây là một học sinh ưu tú, là kiểu đứa trẻ cực kỳ chiếm được cảm tình của người khác.

Đứa bé ngồi bên cửa sổ đưa mắt nhìn về phía Lục Tráng, đôi môi khẽ mím lại, để lộ một nụ cười.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười ấy, Lục Tráng hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn thét lên một tiếng chói tai rồi đẩy mạnh người phụ nữ một cái, gầm gừ: "Tôi không thèm bà đến đón tôi tan học!"

Chiếc cặp sách đung đưa mạnh bạo theo động tác kịch liệt của hắn. Con búp bê vải cũ rách, trong khoảnh khắc chẳng ai mảy may chú ý, bỗng khẽ nhếch khóe môi. Đôi nhãn cầu bằng thủy tinh ấy lặng lẽ và lạnh lùng dõi theo màn kịch nực cười này.

Phía bên Kì Thời, hai cha con không về nhà ngay lập tức mà Kì Trạch lại dẫn cậu đến một nơi khác, một khu chợ dân sinh.

Khu chợ thời bấy giờ thực chất chỉ là một cái nhà bạt lớn, mở hai lối cửa trước sau. Bên trong bày biện la liệt các sạp hàng, từ bán thịt, bán rau cho đến bán cá, chẳng thiếu thứ gì trên đời.

Vì trùng với giờ tan học của trẻ nhỏ nên tầm này chợ búa vẫn còn khá náo nhiệt, dòng người cứ nườm nượp kéo đến mua thức ăn cho bữa chiều.

Chợ đông người, dắt tay đi bộ rất vướng víu nên Kì Trạch lại làm như mọi khi, một tay nhấc bổng Kì Thời lên ôm vào lòng, tay còn lại thì xách đồ đạc vừa mua.

Họ mua ít rau xanh, một tảng thịt ba chỉ, Kì Trạch còn mua thêm một con cá tươi. Lúc đứng chờ lấy hàng, thấy bé Kì Thời trong vòng tay Kì Trạch quá đỗi đáng yêu, bà cô bán rau còn hào phóng tặng thêm cho cậu một nắm hành lá nhỏ.

Xách theo đống đồ nặng trịch lại còn phải bế con mà chẳng thấy Kì Trạch mệt mỏi chút nào. Kì Thời ngoan ngoãn nằm trong lòng cha, ngắm nhìn gương mặt góc cạnh có phần dữ dằn của ông. Cậu suy nghĩ một chút rồi thò tay vào túi áo mò mẫm, lôi viên kẹo mà Nghiêm Luật vừa cho ra ngoài.

Kì Trạch cứ ngỡ đó là kẹo cô giáo ở trường phát cho và Kì Thời đang định ăn nên cũng không bận tâm lắm, ông cứ thế xách đồ rảo bước về phía chiếc xe.

Kì Thời xé lớp vỏ bọc bên ngoài ra, rồi bất ngờ đút viên kẹo sữa ấy vào miệng cha mình.

Thứ kẹo dành cho trẻ con này, nói sao nhỉ, ngọt đến khé cổ. Kì Trạch quả thực chưa từng nếm qua thứ gì ngọt lịm đến mức này bao giờ.

Kì Thời cứ thế dùng viên kẹo sữa để "hối lộ" người lớn. Cậu nắm chặt lớp vỏ kẹo vừa xé trong tay chứ không hề vứt lung tung, rồi nghiêm túc nói với Kì Trạch: "Đây là kẹo bạn Nghiêm Luật cho con, bạn ấy bảo là muốn được ngồi xe máy của ba một lần."

Đám bạn cùng lớp của Kì Thời, Kì Trạch hầu như đều biết mặt biết tên cả. Như nhà Nghiêm Luật ở ngay khu tập thể đối diện kia kìa, thi thoảng đi làm lại chạm mặt nên ông cũng thấy quen mắt.

Kì Trạch đẩy viên kẹo sữa ngọt lịm vào góc hàm, nhai vội vài cái rồi nuốt chửng. Lúc này họ đã rời khỏi khu chợ, đợi sau khi đã đặt Kì Thời ngồi ngay ngắn trên xe máy và đội chiếc mũ nhỏ cho cậu, ông mới lên tiếng: "Khi nào rảnh thì con cứ rủ bạn mình về nhà chơi nhé."

Kì Thời thầm hiểu, đây chính là lời đồng ý của ông rồi.

Chiếc xe máy thong thả lăn bánh đưa hai cha con trở về nhà.

Sau bữa tối, Lâm Lan lấy hai con búp bê vải vừa cũ vừa rách trong phòng ngủ ra. Bà đã hứa với Kì Thời là sẽ cùng cậu giặt sạch chúng, nên ngay từ đêm qua bà đã tỉ mẩn khâu lại những chỗ bị bục rách xong xuôi.

Những chỗ được khâu lại nay đã được bà thêu đè lên vài đóa hoa nhỏ xinh xắn. Dù trông vẫn còn cũ kỹ nhưng so với trước kia thì đã khá khẩm hơn rất nhiều.

Dùng bàn chải lông mềm thấm chút bột giặt rồi tỉ mẩn cọ rửa từng tí một, sau khi xả sạch nước bẩn, bà lại dùng máy sấy sấy cho thật khô, thế là xong xuôi tất thảy.

Hai con búp bê rách nát ban đầu giờ đây như được thay da đổi thịt, khắp người tỏa ra mùi hương thoang thoảng của xà phòng sau khi được tẩy rửa sạch sẽ.

Lâm Lan vươn tay xoa xoa mái tóc rối của Kì Thời. Lúc nãy khi giặt búp bê, cậu chẳng hề lười biếng chút nào mà cứ luôn tay luôn chân giúp đỡ bà.

Bà có chút thắc mắc nên khẽ hỏi một câu: "Mấy thứ này đều cũ lắm rồi, mẹ nhớ trong phòng cục cưng vẫn còn nhiều búp bê lắm mà, sao con lại cứ muốn giữ lại mấy con rách rưới này thế nhỉ?"

Kì Thời ôm chặt búp bê trong lòng rồi ngước đầu lên, đôi mắt cậu trong veo lấp lánh. Nghe câu hỏi, cậu nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc đáp: "Con chỉ thấy nếu vứt bỏ chúng thì phí lắm ạ."

Đúng là rất đáng tiếc. Những con búp bê vốn đã cũ nát này nếu bị vứt bỏ sẽ chỉ càng trở nên bẩn thỉu hơn, rồi mục nát nơi xó xỉnh của một chiếc thùng rác không tên nào đó.

Tối nay lúc chuẩn bị đi ngủ, Kì Thời lén thay miếng gạc nhỏ mà cô giáo đã dán trên đầu gối cho mình hồi ban ngày. May mắn là vết thương không chảy máu, chỉ bị xước da một tẹo, nếu không chắc chắn mẹ sẽ phát hiện ra mất.

Kì Thời tuy nhỏ tuổi nhưng lại vô cùng hiểu chuyện, cậu không muốn để người nhà phải lo lắng, hơn nữa những việc cỏn con thế này cậu hoàn toàn có thể tự mình giải quyết ổn thỏa.

Hai con búp bê vừa được giặt giũ sạch bong được cậu đặt sang một bên đống thú bông. Kì Thời mặc bộ đồ ngủ hình vịt vàng nằm trên giường, đôi mắt ươn ướt nhìn về phía góc phòng. Cậu mím chặt môi, buông một lời cảnh cáo vô cùng nghiêm nghị: "Hôm nay tuyệt đối đừng có mà leo lên giường đấy!"

"Giẫm bẩn giường là mẹ sẽ phát hiện ra đấy..."