Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 139: Nhà Họ Lục



Kì Thời vốn còn định nói thêm gì đó, nhưng dưới lầu bỗng vang lên tiếng còi xe chói tai cùng tiếng người xôn xao náo loạn xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Nhóc tì Kì Thời bước lại gần cửa sổ nhìn xuống, ánh đèn dưới khu tập thể sáng rực một cách bất thường, nhức cả mắt. Một đám đông đang vây quanh vài người, họ xì xào bàn tán gì đó rồi bỗng chốc lớn tiếng cãi vã, thậm chí còn bắt đầu vung tay múa chân lao vào đánh nhau túi bụi.

Vì khoảng cách khá xa nên Kì Thời chỉ thấy lờ mờ. Con búp bê ngồi trên bàn học rõ ràng cũng nghe thấy tiếng động, nó lẳng lặng tụt xuống theo chân bàn rồi bám vào rèm cửa, bò lên bậu cửa sổ.

Thân hình bé xíu của nó nghiêng đầu nhìn xuống dưới, dáng vẻ mỏng manh cứ như thể chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ thổi bay nó đi mất, Kì Thời vội vươn tay bế nó vào lại trong phòng.

Ngay khi Kì Thời ôm lấy con búp bê đó, đám thú bông đang quấn quýt dưới chân cậu đều sợ hãi tản ra xa. Có vài con cố nén nỗi khiếp đảm, bò dọc theo ống quần định cảnh báo chủ nhân nhỏ, nhưng vừa bị đôi mắt đen ngòm của con búp bê kia liếc nhìn, chúng liền run rẩy rụng rời, ngã lăn quay ra sàn nhà.

Lớp vải chạm vào vừa thô ráp vừa lạnh lẽo, khoảnh khắc ôm lấy nó, Kì Thời cảm giác đôi tay mình như đông cứng lại, thế nhưng cậu không vì sự bất thường ấy mà vứt bỏ nó xuống đất. Ngược lại, cậu đặt nó về chỗ cũ trên bàn học, dùng đôi bàn tay lạnh buốt của mình phủi đi lớp vôi trắng mà con búp bê vừa quẹt phải trên tường.

Cậu khẽ nhắc nhở nó bằng giọng nói non nớt đầy vẻ nghiêm túc: "Nguy hiểm lắm đấy."

Ở tầng cao thế này, dù chỉ là một con búp bê bình thường rơi xuống thì cũng chẳng thể nào còn nguyên vẹn được.

Con búp bê ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích, nó nghiêng đầu nhìn Kì Thời, gương mặt không hề lộ ra chút cảm xúc nào. Nếu nó không tự cử động, hẳn ai cũng sẽ nghĩ đây chỉ là một món đồ chơi tầm thường.

"Cộc cộc cộc."

Từ trong phòng ngủ, Kì Thời lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa ở phòng khách. Vài giây sau, Lâm Lan gõ cửa phòng cậu, giọng bà vọng vào: "Thời Thời ơi, có bạn cùng lớp đến tìm con này."

Ánh mắt con búp bê hướng về phía cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rạng rỡ. Lần đầu tiên, nó chủ động giơ hai tay ra đòi Kì Thời bế, còn vui vẻ lắc lắc cái đầu.

Kì Thời mím môi, lặng lẽ bế nó lên, ngay khi bàn tay nhỏ chạm vào tay nắm cửa, con búp bê đang nằm im lìm trong lòng cậu bỗng cất tiếng: "Cậu có điều ước nào không? Tôi có thể thực hiện bất cứ nguyện vọng nào cho cậu đấy..."

Nhìn nhóc tì trắng trẻo mềm mại dưới ánh đèn vàng ấm áp, con búp bê buông lời mê hoặc, tựa như loài ác quỷ trong truyện cổ tích, hay giống như con quái vật ẩn mình dưới màn sương mù, đang dẫn dụ lữ khách lầm đường lạc lối sa chân xuống vực thẳm.

Thế nhưng, cậu nhóc chỉ cúi đầu v**t v* đôi mắt của nó, khẽ đáp: "Tớ không có nguyện vọng gì cả."

Kì Thời bước tới mở cửa, Lục Tráng đã đứng ở đó từ bao giờ.

Ánh đèn rực rỡ trong nhà soi rõ dáng vẻ thê thảm của Lục Tráng lúc này. Trên mặt hắn đầy rẫy những vết bầm xanh xanh tím tím, dáng đi tập tễnh khó khăn, trông như thể vừa bị thương rất nặng.

Lâm Lan vừa mở cửa đã bị một phen hú vía. Bà vội vàng định bảo đứa trẻ vào nhà để xử lý vết thương, hoặc đi tìm phụ huynh đưa cậu bé đến bệnh viện kiểm tra. Thế nhưng bất kể bà có nói gì, Lục Tráng vẫn đứng im như phỗng, chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu rằng mình là bạn cùng lớp của Kì Thời và muốn gặp cậu cho bằng được.

Chẳng còn cách nào khác, Lâm Lan đành phải gọi Kì Thời ra ngoài.

Mãi đến khi Kì Thời ôm búp bê đứng trước cửa, Lục Tráng vốn đang thẫn thờ mới sực tỉnh. Vừa nhìn thấy con búp bê trong lòng Kì Thời, hắn dường như bị kích động mạnh, đột ngột vươn tay giật phắt lấy nó, giọng nói lạc hẳn đi vì mất kiểm soát: "Đây là búp bê của tao!!"

Hành động của hắn có hơi đột ngột, nhưng so với trước kia thì đã khá hơn rất nhiều rồi. Kì Thời đưa mắt nhìn Lục Tráng kỹ thêm vài lượt, rồi lại liếc sang con búp bê vừa bị đối phương giật mất. Gương mặt cậu vẫn không gợn chút cảm xúc, ngược lại còn nghiêng người nhường lối, khẽ hỏi Lục Tráng: "Cậu có muốn vào nhà tớ chơi một lát không?"

Có mặt tại hiện trường lúc đó, Kì Thời đương nhiên hiểu rõ ngọn ngành màn kịch nực cười ngày hôm nay. Cậu không thích Lục Tráng, và theo bản năng cũng chẳng ưa gì Lục Phi. Những lời nói đầy ẩn ý của Lục Phi hôm nay đã cố tình chọc giận Lục Tráng, khiến sự cố xảy ra. Nhìn thảm cảnh trên người cậu bé này, chắc hẳn khi về nhà hắn cũng chẳng dễ dàng gì.

Thế nhưng Lục Tráng không hề đón nhận ý tốt của Kì Thời. Hắn ôm chặt lấy con búp bê, vừa quay người đã chạy biến về phía đối diện. Tiếng cửa nhà đóng sầm lại một cái "rầm" khô khốc.

Kì Thời đứng lặng yên tại đó, dõi theo bóng hình Lục Tráng khuất dần khỏi tầm mắt. Tiếng cửa đóng vang vọng khắp hành lang rồi tan biến, khiến cậu chợt nảy sinh một thứ ảo giác, dường như căn hộ đối diện kia không đơn thuần là một ngôi nhà, mà là một chiếc lồng giam vô hình đang hiện hữu.

Đám chim chóc bên trong bị giam cầm, mặc cho kẻ thuần hóa nhào nặn thành hình hài mà chúng muốn, đôi cánh đã bị bẻ gãy, từ nay về sau chẳng bao giờ còn có thể sải cánh tung hoành giữa trời cao.

Đêm nay không một gợn gió, mây đen giăng kín lối, cả trăng lẫn sao đều chẳng thấy bóng dáng đâu. Chắc chắn chỉ một chốc nữa thôi, cơn mưa rào sẽ trút xuống trắng xóa cả đất trời.

Đêm nay, định sẵn sẽ là một đêm chẳng hề bình lặng.

Kỳ nghỉ kết thúc, trường mầm non lại bắt đầu chương trình học như thường lệ. Thế nhưng bẵng đi mấy ngày liền, Kì Thời không hề thấy bóng dáng Lục Tráng đâu, và lẽ dĩ nhiên, cậu cũng chẳng còn thấy con búp bê thường ngồi trên bậu cửa sổ phòng học, mỉm cười vẫy tay chào mình nữa.

Một tuần lễ trôi qua giữa những tiếng cười đùa náo nhiệt. Sau bảy ngày cáo bệnh nghỉ ở nhà, Lục Tráng cuối cùng cũng quay lại trường.

So với trước kia, hắn gầy sọp đi trông thấy, cái vẻ hung hăng hống hách ngày nào cũng chẳng còn lấy một mảnh. Hắn trở nên lầm lì hơn hẳn, thậm chí có đôi lúc còn ngồi thẫn thờ, dán chặt mắt vào những con chữ trong sách một cách vô định.

Kể từ đó, Lục Tráng rất hiếm khi nghỉ học, Kì Thời gần như ngày nào cũng bắt gặp đối phương, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng con búp bê kia đâu nữa.

Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách êm đềm và tuần tự. Cho đến một ngày nọ, khi Kì Thời trở về nhà, cậu chợt thấy trước cửa nhà Lục Tráng đang vây quanh rất đông người, nào là người của văn phòng nhà đất, nào là cảnh sát, và cả những người hàng xóm đang hiếu kỳ đứng hóng chuyện.

Dẫu sao cũng là láng giềng, dù chưa gặp mặt mấy lần nhưng việc hỏi thăm một chút cũng là lẽ thường tình. Lâm Lan dắt tay Kì Thời đứng ở vòng ngoài, bà nhích lại gần rồi khẽ hỏi một người phụ nữ: "Có chuyện gì xảy ra vậy chị?"

Người phụ nữ đó vốn đang kìm nén cả bụng tâm sự, đang sầu não vì chẳng có chỗ nào để xả thì thấy Lâm Lan liền kéo bà lại, thì thầm to nhỏ: "Ây dà!! Chị về muộn nên không biết đấy thôi, nhà này vừa gặp tai nạn xe cộ. Nghe đâu chiếc ô tô bị đâm cho bẹp dúm cả lại, người thì đưa vào bệnh viện hết rồi, đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi gì đâu."

Nghe người đàn bà đó hóng hớt kể lại thì vụ tai nạn này chẳng phải sự cố ngẫu nhiên, mà là có kẻ cố tình sắp đặt, chính vì thế mới động chạm đến cả cảnh sát.

Nhà họ Lục lúc này đang hỗn loạn vô cùng. Lâm Lan lại đang dắt theo Kì Thời nên không muốn nán lại lâu, bà nắm lấy tay con trai rồi đi thẳng về nhà.

Đợi đến tối lúc Kì Trạch đi làm về, trước cửa căn hộ đối diện lại xuất hiện thêm vài người lạ mặt, tiếng khóc rưng rức cứ thế vang lên âm ỉ.

Kì Trạch đóng cửa lại, sắc mặt lạnh lùng buông một câu: "Nghe bảo gặp tai nạn không cứu vãn được nữa, chết rồi."

Người mất chính là cha của Lục Tráng, còn ba người còn lại thì may mắn hơn, chỉ bị thương nhẹ.

Vụ tai nạn này sau khi được cảnh sát xác minh thì mới làm rõ được ngọn ngành.

Hóa ra cha của Lục Tráng vốn chẳng phải giàu sẵn từ đầu.

Gã làm kinh doanh bất động sản, thời gian đầu chỉ miễn cưỡng gọi là có chút của ăn của để, mãi sau này gặp thời vận, nhận được một dự án lớn mới khiến gã phất lên nhanh chóng như vậy.

Nào ngờ công trường của dự án lớn đó vì sai sót của gã mà xảy ra sự cố. Vì sợ phải gánh trách nhiệm, gã đã tìm cách ém nhẹm chuyện này đi, bất chấp việc đã có người phải mất mạng.

Nhưng lúc đó cha của Lục Tráng đã nắm trong tay rất nhiều tiền, gã vung tiền đút lót các mối quan hệ, kẻ nào cần bịt miệng thì liền bị bịt miệng, khiến vụ việc cứ thế trôi vào quên lãng. Có ai ngờ được rằng, sau cùng gã lại bị người nhà nạn nhân năm xưa trả thù, gây nên thảm cảnh như ngày hôm nay.