Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 140: Nguyện Vọng



Chẳng một ai lường trước được vụ tai nạn này sẽ xảy ra.

Ngoại trừ việc cha Lục Tráng bỏ mạng vì tai nạn xe cộ, trong khu tập thể sau đó còn râm ran một tin đồn gây sốc, nói Lục Phi hoàn toàn không phải con ruột của gã, mà là con riêng của mẹ kế Lục Tráng với một người đàn ông khác.

Thế nhưng cha Lục Tráng cho đến tận lúc chết vẫn chẳng hề hay biết chuyện này. Mãi về sau, khi có người trong khu thấy người đàn bà đó dắt Lục Phi rời đi cùng một gã đàn ông lạ mặt và không bao giờ xuất hiện nữa, người ta mới ngã ngửa ra là mụ ta đã bỏ trốn theo nhân tình.

Căn hộ trong khu tập thể bị bán đi để gán nợ, Lục Tráng còn nhỏ tuổi nên được nhà cô ruột nhận về nuôi. Kì Thời từng thoáng thấy bóng dáng đối phương khi hắn đến làm thủ tục thôi học, cậu nhóc mập mạp ngày nào giờ đây đã gầy sọp đi trông thấy, khoác chiếc áo bông mỏng giữa tiết trời đầu đông mà trông lọt thỏm, trống trải lạ thường.

Sau khi hoàn tất thủ tục, người cô bước lại gần xoa đầu cậu bé rồi dắt tay hắn rời đi.

Lục Tráng đi rồi, trường mầm non lại khôi phục vẻ yên bình vốn có.

Khu tập thể vẫn vậy, cuộc sống của Kì Thời cũng chẳng có gì thay đổi, điều duy nhất khiến cậu cứ mãi canh cánh trong lòng chính là con búp bê bị Lục Tráng mang đi ngày hôm ấy.

Có lẽ nó cũng bị người ta mang đi mất rồi...

Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, mùa đông khắc nghiệt đã thực sự chạm ngõ.

Người đi đường ai nấy đều chồng tầng tầng lớp lớp áo bông để chống chọi với những cơn gió lạnh thấu xương, ấy vậy mà hai gò má vẫn bị đông cứng đến đỏ bừng.

Nếu như mùa hè ngồi xe máy là một trải nghiệm mát mẻ dễ chịu, thì mùa đông lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Gió buốt cứ thế thốc thẳng vào mặt, chỉ đi một đoạn ngắn thôi mà cả cơ thể đã tê cóng hết cả.

Cậu nhóc Nghiêm Luật vốn dĩ cực kỳ mê mẩn chiếc xe máy nay cũng chẳng còn tha thiết gì nữa. Cậu ta rụt cổ vào trong chiếc khăn len ấm áp, ngoan ngoãn để người lớn dắt tay lạch bạch đi bộ đến trường.

Sau một đêm gió lạnh gào thét, khi thức dậy vào sáng hôm sau, bên ngoài đã phủ một lớp tuyết mỏng. Lâm Lan tỉ mẩn thoa kem chống nẻ lên đôi gò má và đôi tay nhỏ của Kì Thời, lại dùng khăn len quấn kín nửa khuôn mặt. Sợ cậu nhóc bị nhiễm lạnh, bà còn mặc thêm cho cậu một chiếc áo khoác bông dày sụ.

Sau khi được trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, Kì Thời trông chẳng khác nào một cục bột nhỏ vừa mới ra lò, nhưng quan trọng nhất là cậu cảm thấy vô cùng ấm áp.

Khu tập thể cũng đã khoác lên mình lớp áo tuyết trắng xóa.

Bước vào mùa đông, khu quảng trường vốn náo nhiệt nay chẳng còn bóng người, ai nấy đều thu mình trong nhà để trốn cái rét.

Kì Thời được Lâm Lan dắt tay bước đi, Kì Trạch đã ra trước để khởi động xe. Lúc đi ngang qua cổng khu tập thể, bác bảo vệ cũng đang bọc mình kín mít như một chiếc bánh bao, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bước lại gần. Nhận ra người quen, bác vẫy vẫy tay chào gia đình Kì Thời: "Lại đưa cháu đi học đấy à!"

Lúc này trời cũng mới vừa hửng sáng, người ra đường chủ yếu chỉ có những phụ huynh đang tất tả đưa con đến trường.

Lâm Lan dắt tay Kì Thời nán lại trò chuyện vài câu xã giao, nhân tiện chờ Kì Trạch chạy xe máy tới đón.

Kì Thời ngoan ngoãn để mẹ dắt đi, cậu không hề quấy khóc hay chạy nhảy lung tung, chỉ để lộ đôi mắt to tròn long lanh nhìn ngó xung quanh. Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, dường như đã nhìn thấy thứ gì, cậu khẽ níu lấy tay Lâm Lan, ngước đầu lên nói: "Mẹ ơi, con muốn qua đằng kia xem một chút."

Lâm Lan nhìn theo hướng tay Kì Thời chỉ, thấy một chiếc thùng giấy đặt nơi góc bốt bảo vệ, một chiếc đuôi mèo đang vắt trên mép thùng đung đưa qua lại.

Đó là con mèo hoang của khu tập thể, vì được cư dân ở đây cho ăn quen nên nó cứ quanh quẩn gần đó không đi xa. Sau này tiết trời dần trở lạnh, vài người dân tốt bụng đã tìm một chiếc thùng giấy đặt vào góc khuất gió, trải thêm ít quần áo cũ để làm nơi trú ẩn tạm thời cho nó.

Lâm Lan biết thỉnh thoảng Kì Thời vẫn hay cho mèo ăn nên bà cũng chẳng ngăn cản, chỉ dặn dò cậu phải cẩn thận, chú ý đừng để mèo cào bị thương.

Kì Thời gật gật đầu rồi rảo bước đi tới, con mèo nhỏ rõ ràng đã quá quen mặt cậu, vừa thấy bóng người là bắt đầu kêu "meo meo" rồi quấn quýt quanh chân cậu không rời.

Lũ mèo hoang thường hay bị bắt nạt, nhưng khu tập thể nơi Kì Thời ở thì lại khá văn minh. Trong khu không có mấy đứa trẻ quá ngỗ nghịch, mèo hoang cũng chẳng thấy xuất hiện nhiều như những nơi khác. Chính vì thế, con mèo lỡ cỡ này xem như vẫn chưa phải nếm mùi bị ức h**p bao giờ.

Trời chuyển lạnh, bác bảo vệ mủi lòng nên cứ đến tối lại bê chiếc thùng giấy vào trong bốt cho nó ấm hơn chút đỉnh. Bộ lông con mèo mượt mà bóng bẩy, Kì Thời đưa tay xoa đầu nó rồi lấy xúc xích trong túi ra, bẻ từng miếng nhỏ đút cho nó ăn. Chú mèo con vừa kêu "gừ gừ" vừa dụi đầu vào tay Kì Thời đầy thân thiết rồi mới cúi xuống dùng bữa.

Cho ăn xong, Kì Thời định bụng rời đi, thế nhưng ngay khi vừa xoay người, cậu chợt nhìn thấy một vật quen thuộc nằm trong thùng rác đối diện bốt bảo vệ.

Chẳng mảy may do dự, Kì Thời chạy vụt tới, kiễng chân lấy vật bị tuyết phủ kín kia xuống.

Cậu nhận ra đó chính là con búp bê rách nát mà Lục Tráng đã giật lại mấy tháng trước.

Thân thể con búp bê đã vỡ vụn thành nhiều đoạn, những đường chỉ mà Kì Thời từng tỉ mỉ khâu lại nay bị xé toác ra chẳng còn nguyên vẹn. Lớp bông nhồi bên trong cũng đã biến mất không dấu vết từ bao giờ, chỉ còn sót lại vài mẩu rách nát.

Chẳng rõ vì sao, khi chứng kiến cảnh tượng này, trái tim Kì Thời bỗng nhói lên đau đớn, cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy cậu mãi không tan, hệt như bản thân vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Cậu đưa bàn tay nhỏ bé nhặt nhạnh từng mảnh vụn của con búp bê trên đống rác, ngay cả những mẩu nhỏ nhất cũng không bỏ sót. Cậu phủi sạch lớp tuyết và bụi bẩn bám bên trên, rồi nhét hết tất thảy vào trong chiếc cặp sách nhỏ của mình.

Chú mèo nhỏ ăn xong miếng xúc xích liền chạy lại gần Kì Thời. Thế nhưng chẳng rõ vì nguyên cớ gì, chú mèo vốn dĩ quấn quýt đáng yêu là thế đột ngột dựng đứng toàn bộ lông tóc, nhe răng đe dọa chiếc cặp sách trong lòng cậu với những tiếng gầm gừ đầy vẻ cảnh giác.

Kì Thời cẩn thận kéo khóa cặp lại. Nhìn thấy trạng thái bất thường của chú mèo, cậu hơi cúi thấp người xuống, dùng đôi bàn tay nhỏ bé đã bị đông cứng đến đỏ ửng khẽ v**t v*, vỗ về để xoa dịu nỗi bất an của nó.

"Không sao đâu, đừng lo lắng."

Phía đằng kia, Lâm Lan đã cất tiếng gọi Kì Thời. Thời gian chẳng còn sớm sủa gì, lại còn phải đến trường nên Kì Thời vội ôm chặt chiếc cặp sách, lạch bạch chạy bước nhỏ đến bên cạnh bà.

Kì Trạch đã dựng chiếc xe máy chờ sẵn bên lề đường.

Trong đôi đồng tử màu xanh biếc của chú mèo nhỏ, chỉ thấy bóng dáng Kì Thời cùng chiếc cặp sách trong lòng được bế lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh, dần dần mất hút nơi cuối tầm mắt.

Luồng khí tức khiến chú mèo nhỏ phải kiêng dè và sợ hãi tột cùng kia cũng theo đó mà tan biến. Thế nhưng con mèo vẫn chẳng thể vì vậy mà bình tâm trở lại, nó bồn chồn đi tới đi lui tại chỗ. Trên lớp tuyết mỏng tích tụ mặt đất, từng dấu chân hình hoa mai nhỏ bé cứ thế hiện lên chồng chất.

Những việc Kì Thời đã làm chẳng hề thu hút sự chú ý của Lâm Lan dù chỉ là một chút. Cậu vẫn được đưa đến trường mầm non như thường lệ. Nghiêm Luật đã ngồi đợi Kì Thời ở chỗ ngồi từ rất lâu, vừa thấy cậu bước vào lớp, cậu ta liền vội vàng lôi quả trứng gà nóng hổi vốn vẫn luôn ủ trong lòng ra.

Đôi bàn tay nhỏ xíu loay hoay vài cái đã bóc xong vỏ trứng, khiến bề mặt quả trứng trông lồi lõm, sần sùi chẳng ra hình thù gì. Nghiêm Luật bẻ đôi quả trứng ra, đưa một nửa cho Kì Thời.

"Cho cậu ăn này, tớ đặc biệt để dành cho cậu đấy!"

Trong thế giới của con trẻ, đã là bạn thân thì phải cùng nhau ăn đồ ngon, cùng nhau vui đùa, thậm chí là cùng nhau đi vệ sinh. Nghiêm Luật hào phóng vô cùng, đem quả trứng gà giấu riêng của mình chia cho Kì Thời một nửa.

Thế nhưng vì mới dùng bữa sáng xong nên Kì Thời chẳng thể nuốt nổi nửa quả trứng "xấu xí" trông có vẻ rất dễ nghẹn kia. Cậu móc từ trong túi ra hai gói đồ ăn vặt vị cay đặt lên bàn Nghiêm Luật, rồi lặng lẽ đẩy bàn tay đối phương trở về.

Quả nhiên, Nghiêm Luật lập tức bị món đồ ăn vặt thu hút sự chú ý. Cậu ta vô thức tự mình ăn sạch cả hai nửa quả trứng, sau đó mím môi, đỏ mặt lí nhí cảm ơn Kì Thời.

Nội dung bài học hôm nay Kì Thời chẳng nghe lọt tai lấy một chữ. Vừa nghe tiếng chuông tan học vang lên, cậu đã ôm khư khư chiếc cặp nhỏ của mình chạy biến đến tận cuối hành lang, ngồi thụp xuống một góc khuất.

Vì đây là kho chứa đồ bỏ hoang nên rất hiếm người qua lại. Kì Thời kéo khóa cặp sách, cẩn trọng đặt con búp bê sang một bên.

Cậu lấy xấp khăn giấy nhỏ trong ba lô ra, bắt đầu tỉ mỉ lau sạch từng mảnh vụn của con búp bê.

Từ tứ chi, vùng bụng, cho đến cuối cùng là phần đầu.

Chẳng rõ đã có chuyện gì xảy ra, nhưng cả con búp bê tựa như đã phải chịu một lực xé toạc cực lớn, những vết đứt gãy nham nhở không đều, toàn thân vỡ vụn ra thành nhiều khúc.

Sau khi lau xong các bộ phận khác, đến lúc cầm lấy phần đầu của búp bê để lau chùi, Kì Thời hiếm hoi khựng lại động tác của mình.

Trẻ con vốn dĩ từ trước đến nay chẳng bao giờ biết che giấu cảm xúc, Kì Thời lúc này cũng không ngoại lệ. Hàng mi cậu rũ xuống, đôi mắt to tròn đen láy chẳng còn vẻ linh động như thường ngày, cậu chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào con búp bê trong tay.

Phần đầu búp bê trong tay cậu cũng bị hư hại ở những mức độ khác nhau. Đôi mắt bằng thủy tinh kia đã mất đi một hạt, hốc mắt bên trái trống rỗng hoác, chẳng còn lại gì.

Lớp vải bọc bên ngoài mỏng manh tới cực điểm, tựa hồ chỉ cần Kì Thời dùng lực mạnh thêm một chút thôi, những chỗ đã xuất hiện vết nứt kia sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.

Kì Thời chẳng nói chẳng rằng, cũng không hề cử động. Đôi mắt cậu rũ xuống, nhìn từ góc độ của con búp bê, trong màn đêm sâu thẳm ấy đang lan tỏa một nỗi bi thương khôn tả, dường như còn có một tầng sương mù mỏng manh bao phủ, trông như thể cậu sắp bật khóc đến nơi rồi.

Nỗi đau ấy lặng câm không một tiếng động, nhưng so với những tiếng thét chói tai hay những cơn tuyệt vọng cùng cực mà con búp bê từng chứng kiến... nó lại đủ sức lay động tâm can hơn bất cứ điều gì khác.

Có lẽ là bởi vì, đứa trẻ trước mắt này thực sự đang vì nó mà đau lòng.

Nằm gọn trong đôi bàn tay nhỏ bé của Kì Thời, con búp bê khẽ chớp lấy con mắt duy nhất còn sót lại. Thân hình vỡ vụn đặt trong góc khuất mù mờ càng khiến cho cảnh tượng này thêm vài phần quỷ dị.

Nó không còn nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi nữa. Trong đôi mắt chẳng phải của con người kia chứa đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu, tựa như muốn hỏi Kì Thời vì sao lại đau buồn vì nó đến thế. Thế nhưng đôi môi nó đã rách toác, chẳng thể phát ra lấy một âm thanh.

Giữa góc khuất vắng lặng như tờ, Kì Thời cứ thế tỉ mỉ lau sạch từng vết bẩn trên người con búp bê, rồi lại cẩn thận đặt nó trở về trong cặp sách.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, Kì Thời ôm khư khư chiếc cặp quay về phòng học. Nghiêm Luật nhìn cậu với vẻ mặt đầy thắc mắc, nhưng cuối cùng cũng không hỏi gì thêm.

Tiết này là tiết Toán. Môn học này vốn là nỗi ám ảnh của hầu hết đám trẻ trong lớp, chỉ cần nhìn vào mấy con số là chúng đã thấy hoa mắt chóng mặt. Thấy giáo viên phát xuống một tờ giấy chi chít những bài tập, mấy cục bột nhỏ liền dẩu môi thật cao đầy vẻ hờn dỗi, nhưng vừa ngẩng đầu chạm phải ánh mắt nghiêm nghị của thầy giáo, cả lũ lại đành ngoan ngoãn cúi đầu làm bài.

Trong phút chốc, cả căn phòng chỉ còn lại tiếng ngòi bút sột soạt trên mặt giấy cùng tiếng bước chân chậm rãi của thầy giáo vang lên đều đặn.

Mấy bài toán trên giấy hoàn toàn không làm khó được Kì Thời. Chỉ loáng cái cậu đã làm xong gần hết, chỉ còn lại vài câu cuối cùng. Thầy giáo dạy Toán nghiêm nghị khi đi ngang qua chỗ Kì Thời liền khẽ gật đầu hài lòng. Thế nhưng ngay lúc ông định bước đi, bỗng nhiên một chuỗi âm thanh sột soạt lạ tai vang lên.

Trong đó còn lẫn cả những tiếng "ken két" khô khốc, nghe hệt như tiếng máy móc cũ kỹ đang vận hành.

Thế nhưng phòng học mầm non vốn đơn sơ, thiết bị điện duy nhất chỉ có chiếc quạt trần trên đỉnh đầu, mà giữa mùa đông giá rét thế này thì lấy đâu ra ai bật quạt cơ chứ.

Thầy giáo ngoảnh đầu nhìn quanh quất một hồi, thanh âm sột soạt kia vang lên thêm một lúc rồi cũng biến mất tăm hơi.

Chắc là có con chuột nào chui vào lớp rồi, thầy thầm nghĩ.

Đợi đến lúc thầy giáo bước đi hẳn, Kì Thời, người ngồi gần nguồn âm thanh nhất và đang căng cứng cả người mới có thể hơi thả lỏng một chút.

Cậu thận trọng kéo hé khóa cặp sách, để lộ ra một góc của con búp bê. Kì Thời đặt ngón tay nhỏ xíu lên đôi môi của nó, khẽ ra hiệu "Suỵt" một tiếng. Ngay lập tức, những mảnh cơ thể rệu rã vốn đang bồn chồn nhúc nhích trong cặp bỗng chốc im bặt.

Con búp bê chớp chớp mắt nhìn Kì Thời, rồi cũng nằm im không nhúc nhích nữa.

Một ngày dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc. Kì Thời vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào tạm biệt Nghiêm Luật, rồi quàng chiếc khăn len ấm áp để Kì Trạch đón về nhà.

Vừa về đến nhà, Kì Thời đã vội vàng lôi hộp kim chỉ ra, còn tìm thêm cả một ít bông và vải vụn.

Đôi bàn tay nhỏ xíu loay hoay luồng kim xỏ chỉ, cố gắng dùng những mảnh vải mới bọc lên để tạo ra một cơ thể mới cho nó. Thế nhưng bất kể Kì Thời có thử đi thử lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, kết quả nhận lại vẫn chỉ là thất bại.

Có lẽ, không thể thay thế một cơ thể khác cho con búp bê này được.

Kì Thời nhặt những phần tứ chi đứt rời lên, tỉ mỉ dùng từng mũi kim đường chỉ khâu chúng lại với nhau, sau đó nhồi thêm bông vào bụng. Đợi đến khi phần chi thể đã được nối liền, cậu mới tiếp tục khâu phần thân và phần đầu lại làm một.

Dưới ánh đèn bàn học, con búp bê sau khi khâu xong trông đã hoàn chỉnh hơn hẳn, không còn vẻ rời rạc vụn vặt như lúc trước nữa. Chỉ có điều, những vết sẹo chằng chịt từ việc khâu vá cứ thế giăng đầy trên khắp cơ thể nó, rõ rệt đến mức chẳng ai có thể ngó lơ.

Con búp bê của hiện tại so với lúc mới gặp còn đáng sợ hơn nhiều, đứa trẻ nào nhát gan mà nhìn thấy chắc chắn sẽ bị dọa cho khóc thét lên mất thôi.

Con búp bê từ từ đứng dậy trên mặt bàn, nó cử động nhẹ tứ chi còn đang cứng đờ, rồi xoay xoay cái đầu, dùng con mắt duy nhất còn sót lại lặng lẽ nhìn Kì Thời.

Kì Thời không nghĩ ngợi nhiều, cậu chỉ nhìn vào hốc mắt trái trống rỗng của nó, rồi bất thần đứng dậy bước đến bên giường, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ.

Chiếc hộp được mở ra, bên trong là những viên bi thủy tinh vô cùng xinh đẹp mà Kì Thời đã dày công sưu tập suốt thời gian qua, giờ đây cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Kì Thời ôm chiếc hộp lại gần bàn, lựa tới lựa lui, cuối cùng cũng chọn ra được một viên bi thủy tinh có kích thước tương đương với con mắt của búp bê.

Viên bi thủy tinh ấy có màu đỏ, ở giữa có một cái lỗ nhỏ, rất thuận tiện để Kì Thời khâu nó lên.

Sau khi gắn xong nhãn cầu thủy tinh màu đỏ, con búp bê đã hoàn toàn được phục hồi. Kì Thời chạm khẽ vào con mắt có màu sắc khác hẳn với bên phải kia, khẽ cất lời với vẻ hơi áy náy: "Tạm thời tớ chỉ có thể sửa sang lại cho cậu thành thế này thôi."

Con búp bê thận trọng chạm tay vào những vết khâu, con mắt vừa được Kì Thời chạm tới khẽ chớp chớp. Nhãn cầu thủy tinh màu đỏ tỏa ra thứ ánh sáng trong vắt dưới ánh đèn vàng ấm áp, trông vô cùng đẹp đẽ.

Nó nghiêng nghiêng đầu, để lộ ra những đường chỉ khâu chằng chịt nơi cổ. Đôi mắt vẫn luôn dõi theo Kì Thời lúc này lại mang một thần sắc mà con người khó lòng thấu hiểu. Nó khẽ nhích lại gần cậu một chút, động tác rất nhỏ, tựa như đang lo sợ sẽ bị ghét bỏ, rồi mới ngọng nghịu và vụng về thốt lên một tiếng: "Cảm ơn..."

Búp bê chính là người bạn riêng biệt của những nhóc tì loài người. Khi được đối xử dịu dàng, chủ nhân của chúng sẽ nhận được lòng biết ơn và sự bảo vệ chân thành nhất từ phía búp bê. Thế nhưng ngược lại, khi bị đối xử tàn nhẫn, oán khí cùng sự thù hận sẽ hóa thành sức mạnh của chúng.

Nếu thuở ấu thơ, bạn từng gặp gỡ một con búp bê quái đản kỳ dị biết cất tiếng nói với mình, bảo rằng nó có thể thực hiện mọi tâm nguyện của bạn, thì xin đừng bao giờ ước điều gì với nó. Bởi lẽ, bạn chắc chắn sẽ phải trả giá đắt cho sự tham lam của chính mình khi còn trẻ dại.

Con búp bê đã từng hiện thực hóa mong ước cho rất nhiều đứa trẻ: Có kẻ bẩm sinh yếu thế nên luôn bị bắt nạt, mang lòng thù hận cả thế giới; có kẻ sinh ra trong nhung lụa nhưng lại mang trọng bệnh; lại có kẻ vì ảnh hưởng từ gia đình mà tính khí trở nên bạo ngược, cổ quái.

Thậm chí, còn có kẻ giả tạo xảo trá đã ước rằng: Mong sao gã đàn ông mà mẹ mình cưới về sẽ phất lên giàu có, còn bản thân sẽ trở thành đứa trẻ được cưng chiều nhất trong gia đình đó.

Lũ con người đó thật tham lam và xấu xí làm sao. Oán khí cùng thù hận tích tụ trong lòng búp bê ngày một nhiều, nhiều đến mức cơ thể nhỏ bé của nó dường như chẳng thể nào chống chọi thêm được nữa.

【Tít tít tít tít tít! Cảnh báo đỏ! Cảnh báo đỏ! Chỉ số thù hận của quái vật hiện tại đang quá cao, có khuynh hướng mất kiểm soát!!】

【Phát hiện chỉ số Âm thanh vui vẻ -1】

【... Tín hiệu nhiễu loạn... lỗi... truy cập thất bại!!】

【Đang kiểm tra chỉ số thù hận...】

【Tít tít, kiểm tra chỉ số thù hận, chỉ số hiện tại: – –】

【Tít, phát hiện lỗi, không thể kiểm tra chỉ số thù hận hiện tại.】

Toàn bộ không gian hệ thống ngập tràn trong những tiếng cảnh báo chói tai. Hệ thống toan hóa thân thành một khối cầu nhỏ để tiến vào thế giới hiện thực nơi Kì Thời đang ở, thế nhưng cả không gian lúc này lại bị luồng khí tức của con búp bê bên ngoài trấn áp đến mức không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Thậm chí ngay cả phản ứng bản năng của hệ thống cũng là muốn trốn biệt đi cho rảnh nợ.

Hệ thống nơm nớp dõi theo tình hình bên ngoài. Giữa bầu không khí đông đặc như đóng băng, con búp bê cuối cùng cũng có động tĩnh. Nó thốt ra những lời lẽ vốn chẳng hề thay đổi so với khi đối mặt với bất kỳ đứa trẻ nào trước đây, một thứ ngôn từ đầy rẫy sự cám dỗ.

Con búp bê một lần nữa hỏi Kì Thời: "Cậu có tâm nguyện nào không? Tôi có thể hiện thực hóa bất kỳ điều ước nào của cậu..."