Con búp bê nhích lại gần Kì Thời, đôi mắt tỏa ra hai luồng sáng một đen một đỏ đầy quỷ dị dưới ánh đèn. Nó buông lời mời gọi đầy mê hoặc, giống hệt như bao lần trước đó, toan khơi dậy những d*c v*ng sâu kín nhất tận đáy lòng con người.
Kì Thời im lặng trong hai giây. Cậu nhìn con búp bê, thu tay về, rồi dưới cái nhìn chằm chằm của nó, cậu nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi mới trả lời: "Tớ không có tâm nguyện nào cả."
Câu trả lời của Kì Thời hoàn toàn y hệt như lần đầu tiên.
Hệ thống ở trong không gian bỗng thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Nếu ký chủ đang trong tình trạng mất trí nhớ thực sự không chịu nổi cám dỗ mà thốt ra điều ước, dẫn đến bị con búp bê phản phệ, thì rất có khả năng cậu sẽ phải bỏ mạng tại thế giới này. Khi đó, mục tiêu cuối cùng là xóa sạch chỉ số thù hận của quái vật cũng sẽ kết thúc trong thất bại.
Hệ thống đã đồng hành cùng Kì Thời trải qua bấy nhiêu thế giới, đương nhiên nó biết rõ việc tìm được một ký chủ như hiện tại khó khăn đến nhường nào. Trước đây, nó từng liên kết với biết bao nhiêu người từ các thế giới khác nhau nhưng chưa một ai thành công dù chỉ một lần, phần lớn bọn họ đều đã mất mạng ngay từ lần đầu chạm mặt quái vật.
Để xóa sạch chỉ số thù hận của "Vị ấy", giúp tất cả các thế giới nhỏ trở lại trạng thái bình thường, hiện giờ, hệ thống chỉ có thể đặt niềm hy vọng duy nhất lên người đàn ông... à không, đứa trẻ trước mắt này.
Áp lực mà hệ thống đang phải gánh chịu thực sự lớn đến mức không tưởng.
Nghe Kì Thời thốt ra lời từ chối, hệ thống cuối cùng cũng yên lòng. Điều này đồng nghĩa với việc ký chủ sẽ không thực hiện giao kèo điều ước với con búp bê.
Thế nhưng ngay khắc sau, cục bột nhỏ bỗng chuyển giọng, cậu lại cất tiếng lần nữa: "Trước đây thì không có, nhưng giờ thì có rồi đấy."
Trái tim vốn không hề tồn tại của hệ thống bỗng "thót" lại một cái, tâm trạng trở nên thấp thỏm không yên.
Kì Thời nhỏ nhẹ nói: "Chẳng hiểu vì sao, tớ cứ luôn cảm thấy mọi chuyện thật không chân thực, cứ như thể chỉ giây sau thôi là cậu sẽ rời đi và tan biến mất vậy."
"Tớ rất thích cậu, nếu được thì xin cậu hãy luôn ở bên cạnh tớ, cùng tớ trưởng thành nhé..."
【Tít tít tít! Giải trừ cảnh báo! Giải trừ cảnh báo! Thế giới nhỏ hiện tại đã trở về trạng thái ổn định bình thường.】
【Tít! Không gian hệ thống đang chịu ảnh hưởng của từ trường không xác định! Lỗi dữ liệu! Lỗi dữ liệu! Không thể thăm dò!!】
Không gian hệ thống hoàn toàn bị mã hóa sai lệch, vô số dữ liệu và thông tin bỗng chốc hóa thành hư không. Những hình ảnh trong không gian cũng hoàn toàn đứt đoạn và biến mất.
Còn ở thế giới hiện thực, ngay sau khi Kì Thời thốt ra câu nói đó, một sợi dây liên kết vô hình đã hình thành giữa con người và búp bê. Đó là một sự ràng buộc không thể chia cắt, và cũng chẳng thể nào trốn thoát.
Một luồng sáng ấm áp đã thay thế toàn bộ oán khí và thù hận, len lỏi vào sâu trong cơ thể búp bê. "Thình thịch!" Nó chỉ cảm thấy phía ngực phải của mình đang nóng rực lên, cứ như thể có vật gì đó nặng trĩu đang đè nặng nơi ấy.
Búp bê cũng không biết đó rốt cuộc là cảm giác gì, chỉ thấy thật kỳ lạ, một trải nghiệm mà nó chưa từng nếm trải trong đời.
Kì Thời ghé sát lại gần hơn một chút, cất tiếng hỏi hệt như lần đầu tiên gặp mặt: "Cậu có tên không?"
Con búp bê không còn giữ im lặng như trước nữa. Đã quá lâu rồi chẳng có ai hỏi đến tên của nó, lâu đến mức nó phải lục tìm trong ký ức mịt mùng một hồi mới nhớ lại được cái danh tính vốn đã bị lãng quên từ thuở nào.
Nó cất tiếng: "Tớ tên là Hòe, Vân Hòe."
Vân Hòe đã sống qua đằng đẵng tháng năm. Ở nơi khởi đầu của ký ức, chủ nhân của nó là một vị hoàng tử cao quý, sinh ra đã ngậm thìa vàng mà lớn lên. Về sau vương triều lụi bại, quốc gia đứng bên bờ vực diệt vong, chính lúc đó Vân Hòe đã xuất hiện.
Vị hoàng tử ấy đã thốt ra điều ước, cầu xin nó bảo vệ giang sơn của mình. Thế nhưng khi khói lửa chiến tranh vừa dứt, người đó lại coi Vân Hòe là thứ điềm gở mà ném thẳng vào lò lửa. Ngọn lửa ấy đã thiêu đốt nó suốt bảy ngày đêm, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể biến nó thành tro bụi.
Về sau, con búp bê quái dị ấy cứ thế lưu lạc giữa nhân gian. Nó đã kinh qua vô số kiếp người, chứng kiến biết bao vật đổi sao dời. Nó từng bị người đời kiêng dè như vật dẫn tới họa vong quốc, gánh chịu lời nguyền rủa, nhưng cũng có khi lại được thiên hạ sùng bái như báu vật, cung kính đặt lên bệ cao để thờ phụng.
Tất thảy mọi chuyện đều nực cười và vô vị tột cùng. Con búp bê cô độc quái đản ấy tựa như một mảnh tàn hồn, không nơi bắt đầu cũng chẳng chốn nương thân. Sự tồn tại của nó chính là tấm gương phản chiếu những d*c v*ng xấu xí của loài người.
Suốt bấy lâu nay nó luôn trôi dạt không nơi nương tựa, nhưng trong gian phòng nhỏ hẹp này, vào khoảnh khắc Kì Thời thốt lên tâm nguyện, nó đột nhiên cảm thấy một sự bình lặng ngắn ngủi. Cảm giác ấy, giống như lá rụng về cội vậy.
Trời bên ngoài cửa sổ đã sập tối từ lâu. Trong màn đêm tĩnh mịch, Kì Thời đã vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi lên giường tắt đèn đi ngủ. Con búp bê được giặt giũ sạch sẽ nằm trên bàn học, phía dưới còn được lót một lớp vải mềm mại đầy chu đáo.
Thấy chủ nhân nhỏ giữ lại con búp bê nguy hiểm kia, đống thú bông nơi góc tường vừa lo lắng lại vừa sợ hãi. Đợi đến khi Kì Thời đã ngủ say, chúng mới lạch bạch nhích lại gần mép giường, vây quanh cậu nhóc để cảnh giới con búp bê nọ.
Dù rất mực khiếp sợ, nhưng phản ứng đầu tiên của chúng vẫn là bảo vệ chủ nhân nhỏ của mình.
Con búp bê trên bàn học lạnh nhạt quan sát tất cả những chuyện này. Một lúc sau, nó khẽ cử động thân mình rồi nhảy xuống khỏi mặt bàn gỗ trước những ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và sợ sệt của đám thú bông.
Theo từng bước chân nhích lại gần của con búp bê, đám thú bông tầm thường kia có thể nhìn thấy rõ mồn một những vết chỉ khâu chằng chịt trên người nó. Đôi mắt một đen một đỏ rực sáng trong bóng đêm khiến nó trông càng giống một con quái vật thực thụ.
Lũ thú bông đều sợ đến mức cứng đờ cả người, con búp bê kia gần như chẳng gặp bất cứ trở ngại nào mà leo tót lên giường của Kì Thời.
Nó cởi bỏ lớp tất bên ngoài chân, leo lên giường rồi nhích lại gần phía Kì Thời.
Bên trong gối nhồi đầy bông mềm mại, cứ đặt chân lên là lại lún xuống, con búp bê phải vất vả lắm mới đi đến được bên cạnh cậu nhóc.
Nó ghé lại gần hơn, chui tọt vào trong chăn rồi khẽ chạm vào gò má mềm mại của cục bột nhỏ. Nhiệt độ cơ thể tỏa ra qua lớp vải mỏng manh khiến con búp bê giật mình rụt lại vì cảm thấy nóng hổi. Phải mất một lúc lâu sau, nó mới dám đưa tay ra chạm vào lần nữa.
Thật là ấm áp biết bao.
Nó thận trọng nép sát vào người cậu, lo sợ sẽ làm thức giấc người đang ngủ say. Cái thân thể chằng chịt vết khâu vá ấy cứ thế nhích lại gần Kì Thời một cách vụng về và lóng ngóng.
Đêm tối lại trở nên tĩnh lặng vô cùng. Đám thú bông đang vây quanh giường của Kì Thời bị luồng khí tức đáng sợ của con búp bê kia trấn áp đến mức uất ức mà chẳng dám ho he lấy một lời. Chúng nán lại tại chỗ quan sát một hồi, sau khi nhận thấy con búp bê nọ chỉ chui tọt vào trong chăn mà không hề có hành động nào gây tổn hại đến chủ nhân nhỏ, bấy giờ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Cực chẳng đã, chúng đành phải lần lượt quay trở về vị trí cũ của mình, khép đôi mi lại giữa tấm thảm mềm mại và ngôi nhà nhỏ ấm cúng.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi lất phất không ngừng. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, từng bông tuyết lững thững đáp xuống mặt đất rồi tích tụ lại, khoác lên toàn bộ thế gian một lớp áo bạc trắng xóa.
Trong khu tập thể, chú mèo nhỏ nơi bốt bảo vệ ngẩng đầu nhìn những bông tuyết không ngừng rơi xuống từ không trung, lắng nghe tiếng tuyết rơi xào xạc cùng tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài cửa sổ, nó cuộn tròn cái đuôi lại để lót dưới cằm, rồi lại rụt người sâu hơn vào trong chiếc thùng giấy ấm áp.
Những thùng rác bên ngoài bốt từ lâu đã được dọn dẹp sạch sẽ, giờ đây chỉ còn lại mấy chiếc túi nilon màu đen cùng lớp tuyết trắng đọng lại quanh vành thùng.
Mùa đông năm nay tuy đến sớm, nhưng may mắn thay, chúng nó đều có được một mái nhà để che mưa chắn gió, có được một chốn dừng chân ấm cúng.
Kể từ đó, con búp bê luôn ở bên cạnh bầu bạn với Kì Thời, chưa từng biến mất thêm lần nào nữa. Lâm Lan tuy cảm thấy con búp bê xấu xí này trông rất đỗi quen mắt, nhưng rốt cuộc bà cũng không để tâm suy nghĩ quá nhiều.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã qua hai trận tuyết đầu mùa, kỳ nghỉ đông cũng sắp sửa bắt đầu.
Trường mầm non trước khi nghỉ phải trải qua kỳ thi học kỳ. Mấy ngày trước kỳ thi, Nghiêm Luật khóc đến đỏ hoe cả mắt, bộ dạng cứ như thể đại họa sắp giáng xuống đầu đến nơi. Kì Thời không đành lòng nhìn bạn mình đau khổ lo âu như thế, nên trong mấy ngày đó, cậu đã giảng lại hai lượt những dạng bài mà giáo viên có khả năng cao sẽ ra đề.
Thi xong, cậu ta gãi đầu với vẻ mặt ngơ ngác, chẳng rõ mình làm bài ra sao, liệu có còn giống như dạo trước cầm tờ giấy thi điểm không tròn trĩnh rồi bị mẹ cầm móc áo đuổi đánh chạy trối chết khắp nhà hay không.
Ở trường mầm non, thi xong ngày hôm trước thì ngay ngày hôm sau đã có kết quả. Những đề bài đó hoàn toàn chẳng thể làm khó được Kì Thời. Dẫu cho đang mất trí nhớ và mang thân xác của một đứa trẻ, cậu vẫn xử lý gọn gàng, giành trọn điểm một trăm (TQ không tính điểm như mình) tuyệt đối ở cả hai môn.
Lần này Nghiêm Luật cũng phát huy vượt mức bình thường, mỗi môn đều đạt hơn tám mươi điểm, còn được cô giáo thưởng cho một bông hoa hồng nhỏ dán trên trán.
Nghiêm Luật với bông hoa hồng dán giữa trán ngẩn ngơ để mẹ dắt tay, bước theo người phụ nữ đang hớn hở vui mừng khôn xiết về nhà.
Kì Thời vẫn được đón về nhà như thường lệ. Hai tờ giấy thi điểm tuyệt đối hiển nhiên đã nhận được vô vàn lời khen ngợi từ hai người lớn trong nhà.
Khi Lâm Lan hỏi Kì Thời muốn được thưởng gì, cậu ngẫm nghĩ một hồi rồi ôm con búp bê từ trong phòng ra. Đôi mắt cậu sáng rực lên nhìn Lâm Lan, nũng nịu nói: "Con muốn mẹ thiết kế cho em búp bê này hai bộ quần áo ạ!"
Lâm Lan vốn là một nhà thiết kế thời trang, mắt thấy Tết cũng đã cận kề, quần áo mới của Kì Thời đều do tự tay bà vẽ mẫu và may xong từ sớm. Kì Thời thầm nghĩ, cậu cũng muốn để con búp bê của mình được diện đồ mới để cùng nhau đón giao thừa.
Quần áo cho búp bê trên thị trường hiện nay vẫn chưa có bán, mà dù có mua được thì cũng chẳng thể vừa vặn. Thế nhưng ai bảo trong nhà cậu lại có một người mẹ toàn năng cơ chứ!
Lâm Lan nhìn con búp bê trong tay Kì Thời rồi khẽ mỉm cười, bà đương nhiên chẳng có lý do gì để khước từ lời khẩn cầu của con trai. Còn Kì Trạch thì rút ra một tờ năm mươi tệ đưa cho Kì Thời để cậu lấp đầy thêm kho bạc nhỏ của mình.
Kì Thời ôm búp bê cùng số tiền vừa nhận được quay về phòng. Cậu bỏ tiền vào hũ tiết kiệm, sau đó đặt con búp bê ngay ngắn trước mặt mình. Cậu vươn tay khẽ v**t v* gò má nó, đôi mày mắt cong cong nở nụ cười hiền từ nói với búp bê: "Nếu cậu là con người, có thể ăn được thì tớ sẽ nhường hết số quà vặt mà tớ giấu đi cho cậu ăn."
Con búp bê lẳng lặng nhìn đứa trẻ. Kì Thời lại bồi thêm một câu: "Cơ mà dù không phải con người cũng chẳng sao hết, tớ sẽ dành dụm hết tiền tiêu vặt để mua cho cậu thật nhiều quần áo đẹp và đồ chơi."
"Tất cả đều cho cậu hết!"