Kì Thời nán lại trong phòng chơi với búp bê một lát, bỗng thấy một cái đầu nhỏ thò ra nơi ngưỡng cửa. Cậu bé chậm rãi bước tới, tóm gọn kẻ đang lén lút ẩn nấp ngay tại trận.
Lâm Hồi dường như có chút ngại ngùng, bé bước ra ngoài rồi gãi gãi đầu trước mặt Kì Thời. Đứa trẻ trước mắt rõ ràng chẳng lớn hơn Kì Thời bao nhiêu nhưng lại cao hơn hẳn nửa cái đầu, vóc dáng cũng lực lưỡng hơn nhiều. Đó là kiểu nhóc tì vừa nhìn đã thấy toát ra cảm giác an toàn tràn trề, trông rất khó chọc vào, thế mà lúc này đứng trước mặt Kì Thời, bé lại hiếm hoi lộ ra vài phần chất phác, thật thà.
Kì Thời tiến đến trước mặt Lâm Hồi, tò mò không biết đối phương định làm gì, cậu bé ngoan ngoãn cất tiếng chào: "Anh họ."
Lâm An là anh trai của Lâm Lan, tức là cậu của Kì Thời, vì thế đứa trẻ trước mắt này dĩ nhiên chính là anh họ của cậu rồi.
Được một đứa bé xinh xắn gọi một tiếng ngọt xớt như vậy, đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ sướng rơn cả người, Lâm Hồi vốn cũng chỉ là một đứa trẻ và đương nhiên cũng không ngoại lệ. Cả khuôn mặt bé đỏ bừng lên, lý nhí nói với Kì Thời: "Ba bảo anh dắt em đi chơi cùng."
Nhà họ Lâm sợ Kì Thời ở đây sẽ buồn chán nên mới để Lâm Hồi vốn cùng lứa tuổi ở bên bầu bạn với cậu. Kì Thời đương nhiên chẳng có lý do gì để từ chối, cậu bé mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ, vậy chúng ta chơi gì đây?"
Chơi gì bây giờ? Câu hỏi này quả là làm khó cái đầu nhỏ của Lâm Hồi rồi. Bé nghĩ tới nghĩ lui, kiểm lại một lượt đống đồ chơi nhỏ của mình nhưng phát hiện chẳng có món nào đặc biệt thú vị cả. Trong lúc đang khổ sở suy nghĩ, Lâm Hồi nhìn cục bột nhỏ đáng yêu trước mắt rồi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa, nơi có khoảng sân đang phủ một lớp tuyết trắng dày cộm.
Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, bé đề nghị: "Chúng ta đi nghịch tuyết đi!"
Tuyết ở trong thành phố thường rất khó tích tụ được dày như ở dưới quê, bởi vì lo sợ người đi đường sẽ bị trơn trượt nên chỉ cần tuyết hơi dày một chút là đã nhanh chóng có người đến dọn sạch rồi.
Vừa nghe Lâm Hồi đề nghị, bản tính ham chơi của trẻ nhỏ lập tức trỗi dậy, cộng thêm việc Kì Thời đã muốn chơi tuyết từ lúc còn ở trên xe, cả hai liền tâm đầu ý hợp, hớn hở chạy tót ra sân nghịch tuyết.
Tiếng cười đùa của trẻ con thỉnh thoảng lại vọng vào từ ngoài cửa sổ, khiến người lớn trong nhà bị thu hút mà bước ra xem, bấy giờ họ mới phát hiện ra hai đứa trẻ đang hì hục đắp người tuyết giữa sân.
Hai quả cầu tuyết kích cỡ vừa phải được đặt chồng lên nhau giữa sân, bề mặt tuy gồ ghề lồi lõm nhưng chẳng hề làm giảm đi sự phấn khích của lũ trẻ. Lâm Hồi chạy vào bếp lấy ra một củ cà rốt đã bị cắt mất một nửa, Kì Thời thì tìm mấy cành cây khô để lần lượt làm mũi và tay cho người tuyết, cuối cùng họ khoét thêm mắt và miệng. Thế là một con người tuyết xấu xí đã được ra đời như vậy đó.
Nhìn thành quả ấy, nhóm người lớn đang đứng thành hàng đều bật cười vui vẻ.
Sau khi đắp xong người tuyết, Lâm Hồi hào hứng chạy về phía nhóm người đang cười đùa rôm rả kia. Kì Thời ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương những bông tuyết trên đôi hàng mi lên, cảm nhận được một ánh nhìn mơ hồ đang dừng lại trên người mình, cậu bé liền ngoảnh lại nhìn về hướng đó.
Cậu bé thấy con búp bê chẳng biết đã leo lên bậu cửa sổ từ lúc nào, nó đứng đó sau lớp kính thủy tinh, lặng lẽ dõi theo cậu.
Hình bóng con búp bê nhỏ bé lọt thỏm giữa khung cửa sổ rộng lớn. Những nhành dây leo khô héo bám nơi góc tường giữa mùa đông buốt giá chẳng còn lấy một tia sức sống.
Trái ngược với sự náo nhiệt tưng bừng bên ngoài, sau khi Kì Thời rời đi, trong phòng chẳng còn lấy một tiếng động, tĩnh lặng đến đáng sợ. Giữa không gian mênh mông ấy chỉ còn lại mình con búp bê, nó vốn đã quen với bóng tối và sự cô độc từ lâu trong dòng chảy của thời gian.
Thế nhưng lần này lại có chút khác biệt. Bị ngăn cách sau lớp kính trong suốt và cứng nhắc, con búp bê nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, hướng về phía cục bột nhỏ xinh xắn khác thường kia.
Những bông tuyết trắng xóa vương trên người cậu bé, nó lặng lẽ lắng nghe tiếng cười, dõi theo gương mặt rạng rỡ ấy, cứ thế im lìm không thốt lên một lời.
Nhưng có lẽ vì ánh nhìn quá mức lộ liễu nên cậu bé đã phát hiện ra. Cục bột nhỏ vốc hai nắm tuyết dưới đất, cậu không chạy về phía người thân mà lại lạch bạch lao thẳng tới bên bậu cửa sổ.
Cửa sổ tuy không cao lắm nhưng Kì Thời vẫn phải hơi kiễng chân lên mới có thể nhìn thẳng vào mắt con búp bê. Trước lớp kính ngăn cách, cậu bé dùng số tuyết trong lòng bàn tay tỉ mỉ nặn thành những người tuyết tí hon. Mấy hình nhân bé xíu nằm nghiêng lệch vẹo vọ được cậu đặt ngay ngắn trên bậu cửa.
Kì Thời chỉ tay vào người tuyết lớn hơn: "Đây là tớ." Rồi lại chỉ vào hình nhân nhỏ xíu bên cạnh: "Còn đây là cậu nè!"
Hai người tuyết nhỏ đứng thành hàng trên bậu cửa, ngay sát cạnh con búp bê ở một khoảng cách gần trong tầm tay. Chúng áp sát vào lớp kính và dường như còn mang theo cả hơi lạnh buốt giá. Con búp bê vươn tay chạm lên mặt kính, dừng lại trên hình dáng hai người tuyết vài giây rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Kì Thời.
Cục bột nhỏ vì muốn dỗ dành nó mà để tuyết phủ trắng cả người lẫn tóc. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu lạnh đến đỏ ửng, nhưng vẫn cố kiễng chân nhìn nó cười rạng rỡ.
Con búp bê vốn còn chưa hiểu thế nào là yêu thích, giờ đây lại tự nhiên nảy sinh lòng gắn bó tha thiết với nụ cười ấy. Nó thầm nghĩ, nếu bản thân cũng có thể ước một điều, nó chỉ mong nụ cười kia sẽ lưu lại lâu hơn thêm một chút nữa.
Trong ký ức của nó, đó sẽ là một ngày tuyết rơi. Trên trời rõ ràng không có ánh mặt trời, nhưng trước mắt lại sáng bừng rực rỡ. Căn phòng vốn dĩ rất tối tăm và lạnh lẽo, thế mà hiếm hoi thay, nó lại chẳng cảm thấy cô độc chút nào.
Trong khoảng thời gian ở dưới quê, ngày nào Kì Thời cũng được Lâm Hồi dẫn đi chạy nhảy khắp nơi. Hôm thì tới nhà bà này, mai lại sang nhà bà kia chúc Tết. Mỗi lần ra ngoài, túi áo cậu lúc nào cũng được nhét đầy ắp kẹo, nhiều đến mức không chứa thêm được nữa.
Thời gian trôi qua thật nhanh, năm mới đã cận kề ngay trước mắt. Vào ngày đêm giao thừa, trong làng nhà nhà đều đốt pháo và bắn pháo hoa để ăn mừng. Từ tận phương xa cũng có thể ngửi thấy hương thơm của thức ăn, bầu không khí náo nhiệt vô cùng.
Nhiều gia đình đều chọn ngày ba mươi Tết để đoàn viên, nhà họ Lâm cũng không ngoại lệ. Những nhà đông con cháu thường sẽ tổ chức hai lần, trưa ăn ở nhà này, tối lại sang nhà khác. Nhưng nhà họ Lâm không rắc rối như thế, cả nhà gộp lại vừa đủ một bàn nên chọn đoàn viên vào buổi tối, còn ban ngày thì dành để chuẩn bị thức ăn.
Trời lạnh, món ăn nóng hổi vừa bưng ra một lát đã nguội ngắt, thế nên món chính của bữa tối là lẩu. Không cần bàn cãi, người đứng bếp vẫn là cậu Lâm An. Người đàn ông vạm vỡ ấy không chỉ có tài nấu nướng xuất sắc mà còn pha nước chấm cực ngon. Kì Thời đến đây mới có vài ngày mà đã béo lên trông thấy.
Món lẩu vốn cũng không quá cầu kỳ, nguyên liệu đều đã được chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, chỉ có điều lúc pha nước chấm lại nảy sinh chút vấn đề, trong nhà đã hết sạch nước tương.
Cậu Lâm An lau sạch đôi bàn tay, định bụng đích thân ra ngoài mua một chai, nhưng Lâm Hồi đã hăng hái xung phong nhận lấy việc chạy vặt này: "Để con đi mua cho!"
Dù nơi đây chẳng thể hào nhoáng như chốn thị thành, nhưng đúng là tuy nhỏ mà chẳng thiếu thứ gì. Chỉ cần ra khỏi cửa rồi đi dọc theo con đường lớn chừng năm sáu phút là sẽ thấy một tiệm tạp hóa nhỏ, bên trong thứ gì cũng có.
Tuy Lâm Hồi vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng nhờ từ nhỏ đã chạy nhảy quen chân khắp đường làng ngõ xóm, lại thường xuyên giúp người lớn chạy vặt mua đồ nên cậu bé biết rõ rành rành cửa tiệm nằm ở đâu. Thấy con trai sốt sắng giành việc, Lâm An vốn là người làm cha sao có thể không hiểu rõ đứa con này đang ủ mưu tính kế gì trong bụng.
Nghĩ bụng hôm nay dù sao cũng là đêm giao thừa, ngoài tiền mua nước tương, cậu còn đưa thêm cho con trai một ít tiền lẻ, không quên dặn dò: "Nhớ về sớm đấy."
Lâm Hồi vâng dạ một tiếng, nắm chặt số tiền trong tay rồi chạy đi tìm Kì Thời, kéo bằng được cậu bé cùng đi ra tiệm tạp hóa.
Ngoài chai nước tương mà Lâm An dặn, số tiền còn dư lại hiển nhiên sẽ được dùng để mua món đồ chơi ngày Tết mà lũ trẻ yêu thích nhất, đó chính là pháo ném!