Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 144: Đốt Bỏ



Tiệm tạp hóa ở ngay gần đó, chỉ đi vài phút là tới. Lúc bị kéo chạy đi, Kì Thời thậm chí còn chẳng kịp đặt con búp bê trong tay xuống, loáng một cái bóng dáng hai đứa trẻ đã mất hút.

Mãi cho đến khi ra tới đường lớn, Lâm Hồi mới chạy chậm lại, lúc này bé mới để ý đến thứ trong tay Kì Thời, chỉ một cái liếc mắt thôi đã bị thu hút đến mức không thể rời mắt được.

"Đây là búp bê của A Thời hả?" Lâm Hồi hỏi.

Bé không hề bị dọa sợ như cậu nhóc Nghiêm Luật cùng trường mầm non với Kì Thời.

Sau khi ngắm nghía vài lần, bé giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Trông ngầu bá cháy luôn!"

Lâm Hồi dĩ nhiên cũng nhìn thấy những vết khâu không thể che giấu trên cổ con búp bê. Nhìn món đồ chơi này, bé cảm thấy nó hoàn toàn khác biệt với những con búp bê khác, mang lại một cảm giác rất khó tả.

Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được việc bé cảm thấy con búp bê hình người diện đồ đen này cực kỳ ngầu. Lâm Hồi được gia đình giáo dục rất tốt, không giống như những đứa trẻ nghịch ngợm phá phách nhà người ta. Bé nhận ra Kì Thời vô cùng yêu quý và trân trọng con búp bê này, nên tuyệt nhiên không hề đòi mượn chơi hay xem thử, chỉ ngoan ngoãn dẫn em đến tiệm tạp hóa mua đồ.

Bé vẫn nhớ rõ, mình còn phải mua đồ chơi thú vị cho cậu em họ này nữa mà.

Chẳng mấy chốc đã đến nơi, dù là Tết Nguyên Đán nhưng tiệm tạp hóa vẫn không đóng cửa, việc buôn bán ngày hôm nay cực kỳ phát đạt. Ở giữa tiệm còn có một bàn các cụ ông đang đánh bài, không khí vô cùng rôm rả.

Lâm Hồi chạy đến trước quầy thu ngân, ngẩng đầu nói với một người phụ nữ tầm bốn, năm mươi tuổi: "Dì Vương ơi, cho con một chai nước tương ạ!"

Có vẻ đã quá quen thuộc, người phụ nữ được gọi là dì Vương kia nhận tiền, lấy chai nước tương rồi tiện tay bốc vài viên kẹo m*t trong chiếc hộp bên cạnh cho Lâm Hồi, bà hỏi: "Lại đi chạy vặt cho ba đấy hả?"

Câu trả lời chắc chắn là có rồi. Lâm Hồi nhận lấy que kẹo m*t, ngoan ngoãn cảm ơn rồi lại dắt Kì Thời sang xem mấy thứ đồ chơi bày ở bên cạnh. Toàn là những món trẻ con thích nhất dịp Tết: nào là pháo que, pháo ném cứ liệng xuống đất là nổ lách tách, rồi pháo đất... đếm không xuể.

Kì Thời đang bị Lâm Hồi kéo đi xem đồ đến hoa cả mắt, bỗng nhiên từ phía sau có một bàn tay thình lình vươn ra, tóm chặt lấy chiếc mũ trên áo bông của cậu rồi kéo giật về sau hai bước.

Kì Thời mất thăng bằng xoay người lại, đập vào mắt cậu là một đôi mắt vẩn đục. Đó là một ông lão tóc bạc trắng, nếp nhăn xô lại đầy rẫy trên mặt, khoác trên mình chiếc áo đại y quân đội đã sờn cũ, dáng người gầy guộc khẳng khiu trông chẳng khác nào một cây tre khô.

Kì Thời nhận ra, ông lão này chính là người vừa ngồi một bên xem đám các cụ ông đánh bài lúc nãy. Chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì, lão lại tóm lấy mũ áo của cậu, đôi mắt gườm gườm nhìn xoáy vào cậu không rời.

Chính xác mà nói, lão ta đang nhìn trân trân vào con búp bê trong lòng cậu.

Theo bản năng, Kì Thời ôm chặt lấy con búp bê hơn, cậu cố sức vùng vẫy hai cái nhưng vẫn không thể thoát khỏi bàn tay gầy guộc ấy.

Lâm Hồi đứng bên cạnh thấy Kì Thời bị xách ngược mũ áo lên, trông vô cùng khó chịu, liền sốt sắng xông lên kéo tay ông lão ra, nóng nảy hét: "Ông Trần, ông làm cái gì vậy? Mau buông em cháu ra!"

Tiếng hét này không hề nhỏ, khiến các cụ ông đang đánh bài cũng phải giật mình ngó sang xem có chuyện gì.

Ông lão trông gầy gò khẳng khiu là thế, nhưng lực tay lại chẳng hề yếu chút nào. Lâm Hồi cố sức kéo nhưng không tài nào gỡ ra được, cuối cùng phải đợi đến khi lão ta tự mình buông tay mới thôi. Đôi mắt vẩn đục vô thần của lão dời đi, nhìn xoáy vào Kì Thời rồi buông một câu hỏi đầy ẩn ý: "Thứ này... ở đâu ra thế?"

Kì Thời lùi lại một bước, trên người đứa trẻ non nớt ấy hiếm hoi lộ ra sự đề phòng rõ rệt: "Đây là của cháu!"

Sau khi buông tay, ông lão không có thêm hành động nào khác, chỉ nheo nheo đôi mắt, buông lời cảnh báo như đang răn dạy: "Bất kể là từ đâu tới, mau mang về đốt đi, không trấn áp nổi đâu..."

Những lời nói ấy tựa như bị phủ một lớp sương mù dày đặc, khiến người ta nghe mà thấy lùng bùng, không sao nắm bắt được thực hư. Con búp bê trong tay Kì Thời lúc này tình cờ đang nằm lật ngược lại, nó khẽ ngẩng đầu nhìn về phía ông lão vừa đưa ra lời cảnh báo, đôi môi từ từ cong lên thành một nụ cười quỷ quyệt, nhưng tuyệt nhiên không có thêm hành động nào.

Ông lão chống gậy bỏ đi, bóng lưng khòm xuống lụ khụ. Hình như lão vẫn còn đang lầm bầm điều gì đó, chỉ thấp thoáng nghe được vài chữ từ đằng xa: "...đốt đi... đốt đi...", "...vận hạn..." đại loại là vậy.

Kì Thời chẳng để lọt tai lấy một câu, cậu bé ôm con búp bê vào lòng, vỗ nhè nhẹ như muốn an ủi rồi dỗ dành: "Đừng sợ, tớ bảo vệ cậu!"

Lúc hai anh em ôm chai nước tương về nhà, Lâm Hồi vẫn còn đang hậm hực vì chuyện lúc nãy, bé lớn tiếng bảo nhất định phải về mách ông bà rằng lão Trần ở góc làng bắt nạt trẻ con.

Họ đang đi trên đường lớn thì một nhóm trẻ con đang đùa nghịch với pháo que chạy vút qua. Những tiếng "bùm, bùm, bùm" vang lên liên hồi, hình như là tiếng pháo ném. Chẳng rõ là con cái nhà ai nghịch ngợm mà lại quăng ra một lúc cả mấy quả liền.

Chỉ nghe thấy một tiếng chó sủa thê lương vang lên, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn. Một con chó đã giật đứt sợi xích lỏng lẻo, điên cuồng đuổi theo mấy đứa nhỏ vừa ném pháo về phía nó.

Chó ở quê vốn rất dữ, khi đã bị chọc giận thì nhất định phải đuổi bằng được để ngoạm cho một miếng. Thật khéo làm sao, đám trẻ kia lại chạy từ đường mòn ra đường lớn, chẳng thèm để tâm đến những người xung quanh, va vào Kì Thời và Lâm Hồi rồi chạy biến.

Con chó phía sau vẫn đang đuổi theo gắt gao, bỗng dưng lại bị một vật rơi ra từ trên người đám trẻ thu hút sự chú ý. Nó lao thẳng về phía Kì Thời, đôi nanh nhọn hoắt lộ ra đầy hung tợn, như thể muốn xé xác con búp bê ra làm trăm mảnh.

Bộ dạng nhe răng gầm gừ lao tới của con chó lớn thực sự vô cùng hung ác. Lâm Hồi sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy cầm cập, nhưng vẫn không quên nắm lấy tay Kì Thời định kéo cậu chạy trốn.

Con chó dữ đã ở ngay sát sạt, hàm răng nhọn hoắt chực chờ ngoạm xuống, vậy mà Kì Thời đang đứng cạnh Lâm Hồi lại không hề có ý định bỏ chạy đầu tiên. Cậu bé với gương mặt tái mét lại thình lình vươn tay ra, muốn nhặt lấy con búp bê vừa rơi từ dưới đất lên.

Con búp bê nằm sõng soài trên đất khẽ lay động. Trong khoảnh khắc không một ai chú ý, đồng tử của nó bỗng chốc co rút lại. Ngay khi hàm răng chó chỉ còn cách Kì Thời đúng một bàn tay, bầu không khí xung quanh đột ngột đông cứng lại. Lâm Hồi đứng cạnh chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi thấm đẫm áo như thể vừa trải qua một điều gì đó kinh hoàng tột độ, đôi chân run rẩy không đứng vững.

Còn con chó đang phát điên kia đột ngột rên lên ư ử thảm hại, dường như nó đang khiếp sợ một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp. Dù còn chưa chạm tới Kì Thời, nó đã vội vã cụp đuôi, tháo chạy mất hút một cách đầy kỳ quặc.