Biến cố xảy ra quá đỗi đột ngột khiến ngay cả Lâm Hồi cũng bị dọa cho khiếp vía. Gia đình có con chó vừa xổng chuồng nghe thấy tiếng động lớn liền hớt hải chạy ra ngoài: "Sao thế, sao thế? Có chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
Họ đến quá muộn, con chó kia chẳng biết đã gặp phải điều kinh hãi gì mà đã sớm tháo chạy mất hút. Đôi chân Lâm Hồi run bần bật, gương mặt nhỏ nhắn tái mét không còn giọt máu. Dù bản thân đang trong tình trạng như vậy, bé vẫn không quên nắm lấy tay Kì Thời. Đứng cạnh cậu em họ, bé th* d*c từng ngụm nhỏ, miệng lầm bầm rất khẽ: "Nó chạy rồi, chạy mất rồi..."
Với khoảng cách ngay sát sạt lúc nãy, nếu không phải con chó lớn kia vì lý do bí ẩn nào đó mà khiếp sợ bỏ chạy, thì chắc chắn hai đứa trẻ đã bị nó ngoạm trúng. Tuổi của cả hai cộng lại cũng chưa đầy mười hai, mười ba, chẳng có chút sức kháng cự nào, bất cứ ai cũng có thể đoán được kết cục thảm khốc sau cùng.
Kì Thời đứng lặng hồi lâu không nói lời nào, còn gương mặt Lâm Hồi thì trắng bệch ra vì sợ. Cuối cùng, hai đứa nhỏ vẫn phải đợi người lớn trong nhà vội vã chạy đến đón về.
Sau khi biết chuyện, người nhà lo lắng khôn nguôi. Hộ gia đình nọ tất tả đi tìm chó vì sợ nó sẽ cắn thêm người khác. Riêng mấy đứa trẻ ham chơi kia thì bị phụ huynh cho ăn một trận đòn ra trò, mông đau đến mức nở hoa bị phạt cấm túc trong nhà, giờ đây ngay cả viên kẹo ngọt lịm trong miệng cũng chẳng còn thấy ngon lành gì nữa.
Bữa cơm đoàn viên trôi qua trong bình an vô sự dù có chút kinh động. Thế nhưng đến ngày hôm sau, Kì Thời đột nhiên phát sốt. Gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ lên, thân nhiệt nóng như hòn than, cậu bé nhắm nghiền mắt chìm sâu vào cơn mê man.
Lúc phát hiện Kì Thời phát sốt đã là sáng sớm. Thấy con trai mê man gọi mãi không tỉnh, Lâm Lan sợ đến mức suýt phát khóc.
Từ lúc chào đời đến nay, đứa trẻ này giống như đến để báo ân vậy, cậu bé rất ngoan, lại chưa từng mắc bệnh nặng, gần như chưa bao giờ khiến vợ chồng cô phải lo lắng, chẳng giống với tình trạng hiện giờ chút nào.
Mùng một Tết, cửa trạm y tế trong thôn đều đóng chặt. Mọi người đều đã đi leo núi đầu xuân hoặc đi chúc Tết họ hàng hết rồi. Nếu muốn quay lại thành phố thì phải liên hệ nhà xe, mà cũng chẳng rõ khi nào xe mới tới được.
Bên ngoài, tuyết vẫn đang rơi lác đác, những bông tuyết chạm vào người mang theo cái lạnh buốt giá. Với tiết trời này mà bế đứa trẻ chạy vạy khắp nơi, chỉ sợ sẽ khiến bệnh tình thêm trầm trọng. May sao trong nhà thường xuyên có trữ sẵn thuốc cảm sốt cho trẻ nhỏ, Lâm Lan bèn dùng cồn lau người để hạ nhiệt. Chỉ một lúc sau, thân nhiệt của Kì Thời cuối cùng cũng hạ xuống.
Cơn sốt đã giảm, gương mặt cậu bé dĩ nhiên cũng bớt đỏ hơn. Lâm Lan ghé người chèn lại góc chăn cho Kì Thời, rồi mới đỏ hoe mắt, lặng lẽ bước ra ngoài để cục bột nhỏ có thể yên tĩnh ngủ thêm một lát.
Ngay khi người vừa đi, căn phòng lập tức chìm vào sự tĩnh lặng. Cửa sổ mở ra một khe nhỏ, thỉnh thoảng có đôi ba bông tuyết bay vào, nhưng bên trong phòng vẫn vô cùng ấm áp.
Con búp bê vốn được đặt ngay ngắn trên bàn, từ đêm qua tới giờ vẫn luôn hướng mặt về phía giường, đôi mắt ấy đăm đăm nhìn Kì Thời. Đợi đến khi bóng dáng Lâm Lan hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nó mới bắt đầu có hành động.
Con búp bê nhảy xuống bàn học, men theo tủ gỗ leo lên giường. Vì chuyến đi này Kì Thời chỉ mang theo một con búp bê duy nhất nên bên tai nó không còn những tiếng líu lo ồn ào như thường lệ, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi lào xào ngoài cửa sổ hòa cùng nhịp thở nông nhẹ của cậu bé.
Chẳng có ai có thể ngăn cản con búp bê tiến lại gần đứa trẻ đang ốm yếu. Cho đến khi đứng ngay trước mặt Kì Thời, nó mới dừng bước.
Chẳng rõ đã đứng đó lặng lẽ quan sát bao lâu, nó mới dè dặt vươn tay ra, có vẻ như muốn chạm nhẹ vào gò má mềm mại của đứa trẻ. Thế nhưng thật không may, dường như trong cơn mê man cậu bé đã cảm nhận được động tĩnh, hàng mi của Kì Thời khẽ run rẩy rồi chậm rãi mở mắt ra.
Bàn tay còn chưa kịp vươn tới của con búp bê vội vàng rụt trở về.
Vì đang phát sốt nên tinh thần Kì Thời trông rất tệ, đôi mắt cậu nhóc lờ đờ mệt mỏi, giọng nói cất lên cũng khản đặc: "Tớ xin lỗi..." Câu đầu tiên khi tỉnh lại, cũng là câu đầu tiên cậu nói khi nhìn thấy con búp bê, lại chính là một lời xin lỗi chân thành.
Con búp bê sững sờ tại chỗ. Nó cảm thấy mịt mờ và bối rối, đôi mắt thủy tinh một đen một đỏ nhìn xoáy vào Kì Thời, khiến người ta không tài nào đoán định được rốt cuộc nó đang nghĩ gì.
Con búp bê đầy thắc mắc hỏi lại một câu: "Tại sao... lại phải xin lỗi?"
Nó vốn không phải là con người, dù đã trải qua bao thăng trầm của năm tháng, sự hiểu biết của nó về nhân loại vẫn ít ỏi đến đáng thương. Nó không biết thế nào là ác, thế nào là thiện, càng không hiểu nổi những cung bậc cảm xúc phức tạp của con người. Nó gặm nhấm oán khí và ác ý để tồn tại, nhưng bản chất lại thuần khiết tựa như một tờ giấy trắng.
Hầu như hễ không hiểu điều gì là nó sẽ lập tức hỏi ngay, cũng giống như lúc này vậy.
Cục bột nhỏ đang đổ bệnh nằm trên giường, cậu nhóc nghiêng mình đối diện với con búp bê, gương mặt hết sức nghiêm túc. Giọng nói trẻ con không giấu nổi vài phần tự trách: "Lúc nãy suýt chút nữa thôi, cậu đã bị con chó kia cắn trúng rồi."
Một con búp bê đồ chơi mỏng manh nếu đụng phải con chó dữ hung tợn thì chỉ có nước bị xé xác, mà cơ thể của nó vốn đã chẳng thể chịu đựng thêm một lần tan tác nào nữa. Kì Thời đổ mọi trách nhiệm lên sự sơ ý của bản thân, rõ ràng chỉ một giờ trước đó, cậu đã hứa là sẽ bảo vệ nó mà.
Con búp bê không ngờ mình lại nhận được câu trả lời này. Nó nhích lại gần thêm một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt quá đỗi trong trẻo kia mà hỏi: "Cậu không trách tớ sao?"
Kì Thời: "Tại sao tớ phải trách cậu?"
Con búp bê suy nghĩ một lát rồi đáp: "Họ đều bảo rằng tớ sẽ mang đến vận rủi."
Cái danh xưng "họ" ấy, chính nó cũng chẳng nhớ rõ là bao nhiêu người nữa. Ở họ có cả sự tham lam lẫn lòng sợ hãi, khi cầu xin nguyện ước, họ đồng thời cũng kiêng dè sự hiện diện của nó.
Vào những lúc như vậy, đúng như lời ông lão kia đã nói, bọn họ sẽ mang con búp bê đi đốt bỏ để hóa giải vận rủi.
Nó cũng không ngờ rằng trong ngôi làng nhỏ bé này lại có kẻ nhìn ra được sự bất thường của mình, trừ phi đối phương có đôi mắt nhìn thấu âm dương, hoặc là một kẻ sắp chết. Vào khoảnh khắc ông lão kia thốt ra lời đó, và khi con chó dữ lao tới, nó cũng từng tự huyễn hoặc rằng liệu mình có thực sự mang theo vận rủi hay không. Liệu đứa trẻ trước mắt này có giống như những kẻ khác, sẽ nghiền nát rồi thiêu rụi nó chăng? Nó đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng tuyệt nhiên không ngờ đối phương lại nói lời xin lỗi.
Kì Thời lắc đầu, đính chính lại lời của búp bê: "Họ toàn nói bậy cả thôi, chẳng có ai là người sẽ mang đến vận rủi cả!"
Kì Thời nhích cái đầu nhỏ lại gần con búp bê, đôi mắt lim dim vì buồn ngủ, nhưng lời nói ra lại mang theo vẻ hân hoan: "Búp bê của tớ chỉ mang lại may mắn cho tớ thôi. Thế nên cậu đừng bận lòng vì những lời đó nhé. Lại gần tớ thêm chút nữa đi, đừng có thức cả đêm chỉ để nhìn trân trân vào đống người tuyết đã tan chảy đó nữa, vì mùa đông năm sau tớ sẽ nặn lại cho cậu mà."
"Cũng đừng lo lắng cho tớ, tớ không sao đâu, đừng có ngốc nghếch thức trắng đêm để nhìn tớ như thế mãi..."
Tất thảy mọi điều... hóa ra cậu đều biết rõ từ lâu.