Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 146: Trưởng Thành



Đứa trẻ loài người này biết tất thảy mọi điều về nó. Cậu đã từng chứng kiến dáng vẻ thảm hại nhất của nó, thậm chí ngay cả cơ thể khiếm khuyết này cũng do chính tay cậu khâu vá lại. Con người trước mắt này hoàn toàn khác biệt với bất kỳ ai mà nó từng gặp trước đây.

Nó hoàn toàn chẳng thể nhìn ra d*c v*ng của cậu là gì, hay nói đúng hơn, đứa trẻ trước mắt không hề có d*c v*ng. Cậu trong trẻo tựa như làn nước hồ, soi rõ mồn một bóng hình của con búp bê.

Lần đầu tiên trong đời, con búp bê nảy sinh ý nghĩ muốn mãi mãi dừng chân bên cạnh một con người. Luồng oán khí bạo loạn trong cơ thể nó dần dần bình lặng lại. Nó nhích lại gần hơn một chút, rồi cuộn tròn trong vòng tay Kì Thời khi cậu lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Trong chăn vô cùng ấm áp, con búp bê áp sát vào mặt cục bột nhỏ, đối diện với gương mặt vẫn còn non nớt ấy, nó khẽ đáp: "Sẽ không đâu."

Chẳng rõ nó đang hứa rằng sẽ không nhìn chằm chằm vào những người tuyết đã tan nữa, hay là hứa sẽ không bao giờ rời xa. Câu trả lời ấy vĩnh viễn là một ẩn số.

Cơ thể đứa trẻ sau khi ốm lại càng thêm mệt mỏi, cậu vòng tay ôm chặt con búp bê vào lòng rồi ngủ thiếp đi lần nữa. Đợi đến khi Lâm Lan quay lại, cơn sốt cao của Kì Thời đã hoàn toàn lui hẳn.

Tết trôi qua, kỳ nghỉ đông cũng kết thúc, Kì Thời vẫn tiếp tục cuộc sống học hành theo đúng lộ trình. Trong không gian hệ thống, nó từng bước chứng kiến ký chủ nhí của mình lớn lên, mòn mỏi chờ đợi thời khắc mà "vị đại nhân kia" từng nhắc tới, cái lúc mà giá trị hận thù có sự biến động dữ dội.

Hệ thống chỉ chờ đến lúc đó để giúp ký chủ khôi phục trí nhớ và ban bố nhiệm vụ. Thế nhưng, nó cứ đợi mãi, đợi cho đến khi Kì Thời lên lớp mười hai, tròn mười tám tuổi, mà thời khắc ấy vẫn chưa hề tới.

Thời gian vội vã lướt qua kẽ ngón tay, chớp mắt một cái đã mười hai năm trôi qua. Cục bột nhỏ ngày nào còn mặc bộ đồ khủng long, cần người thân đưa đón đi học, giờ đây đã trưởng thành, trở thành một chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú.

Cậu vừa ôn nhu vừa phóng khoáng, đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn. Điều duy nhất không hề thay đổi chính là cậu vẫn trân quý con búp bê cũ kỹ kia như báu vật.

Kì Thời theo học tại trường Trung học Đức Dương, đó là ngôi trường đứng đầu khu vực nội đô thành phố Z. Cậu được tuyển thẳng nhờ vào thành tích Thủ khoa kỳ thi tuyển sinh lớp mười toàn thành phố.

Khi điểm số vừa được công bố, nó đã tạo nên một cơn địa chấn khắp các khu vực lân cận. Nhiều ngôi trường ở nơi khác đều muốn "săn" hạt giống tốt này, trong số đó không thiếu những trường danh giá hơn Đức Dương rất nhiều, nhưng đều bị Kì Thời khước từ.

Cậu chọn một ngôi trường ở gần nhà hơn.

Dù nói là gần nhà nhưng cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ ngồi xe. Lên lớp mười hai, khối lượng bài vở ngày càng nặng nề, Kì Thời quyết định ở lại ký túc xá của trường, mỗi tuần mới về nhà một lần.

Điều khiến người ta cảm thấy trùng hợp chính là từ mẫu giáo lên đến cấp một, cấp hai, Nghiêm Luật luôn học cùng trường với Kì Thời, và cấp ba cũng không ngoại lệ.

Nghiêm Luật vốn dĩ học hành chẳng mấy giỏi giang từ bé, nên cũng chẳng có màn lội ngược dòng thần thánh nào để đạt điểm số cao cả. Thế nhưng bù lại, cậu ta có năng khiếu thể thao vô cùng kinh ngạc, chính nhờ vậy mà cậu mới được nhận vào trường Đức Dương. Tại ngôi trường cấp ba mới này, hai người họ lại một lần nữa trở thành đôi bạn thân thiết.

Cuối tuần của năm lớp mười hai luôn đẹp đẽ nhưng lại ngắn chẳng tày gang. Ngay khi tiếng chuông tan trường vừa dứt, Kì Thời đã đứng đợi sẵn bên ngoài cổng trường. Nhà cậu và Nghiêm Luật cách nhau không xa, thế nên mỗi tuần cả hai đều hẹn nhau cùng đi về.

Chẳng đợi bao lâu, từ đằng xa đã thấy thấp thoáng một bóng người đang chạy về phía này. Tiết trời đầu hạ vẫn chưa quá oi nồng, những tán lá trên đỉnh đầu xào xạc theo làn gió thoảng, những đốm nắng rơi rớt len lỏi giữa kẽ lá tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Những rặng ngô đồng trước cổng trường Trung học Đức Dương vươn dài cành lá, cây cối hai bên đường giờ đây cũng đã bắt đầu xanh tốt xum xuê.

Nghiêm Luật là học sinh năng khiếu thể thao, cậu ta vừa kết thúc buổi tập là tức tốc lao thẳng ra phía cổng trường. Một phần vì sợ để bạn phải đợi lâu, phần khác là vì chuyến xe về nhà cứ nửa tiếng mới có một chuyến, nếu lỡ mất thì lại phải chờ thêm ba mươi phút nữa. Vừa khéo lúc Nghiêm Luật thở hổn hển chạy tới, hơi thở còn chưa kịp bình ổn thì xe cũng vừa vặn cập bến.

Chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi, xã hội đã phát triển đến mức thần tốc, điện thoại và máy tính liên tục ra đời, ngay cả những chiếc xe bánh mì cũ kỹ trước kia nay cũng đã được thay thế bằng những dòng xe khách đời mới.

Nghiêm Luật mở toang cửa sổ xe, lim dim mắt tận hưởng làn gió mát rượi mơn man trên mặt. Cậu ta vươn tay ném cho Kì Thời một chai nước ngọt ướp lạnh, rồi tự mình vén gọn mái tóc, uống ực ực một hơi hết sạch nửa chai nước.

Hành động của cậu ta có chút khoa trương, nhưng khi đối diện với gương mặt luôn niềm nở nụ cười ấy, người ta lại chẳng thể nào sinh lòng ghét bỏ. Nghiêm Luật, một đứa trẻ từng ngưỡng mộ việc Kì Thời có thể ngồi xe mô tô thuở nhỏ, nay cũng đã tự mình cầm lái được rồi. Những buổi tập luyện trường kỳ khiến nước da của cậu ta ngăm đen hơn Kì Thời đáng kể, những đường nét cơ bắp săn chắc và đẹp mắt tạo nên một diện mạo tràn đầy sức sống của nắng mai. Nhìn cái cách cậu ta vừa cười vừa nói, ai nấy vừa gặp lần đầu cũng dễ dàng nảy sinh thiện cảm.

Kì Thời vươn tay vặn mở nắp chai rồi nhấp một ngụm. Những bọt khí dày đặc nổ tung trong khoang miệng, cảm giác mát lạnh sảng khoái xộc thẳng lên đại não. Đó là nước ngọt có ga vị chanh.

Nghiêm Luật nhướng mày nhìn Kì Thời: "Biết ông thích uống loại này nên tôi đã tiện tay mua trên đường chạy tới đây đấy."

Kì Thời mỉm cười nhẹ nhàng đáp lời cảm ơn.

Gió từ cửa sổ lùa qua tấm rèm, thỉnh thoảng lại có những vệt sáng nhạt nhòa lọt vào trong xe. Đám học sinh chẳng rõ trường nào ngồi phía trước cứ chốc chốc lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc cùng sự háo hức, có vẻ như đang rục rịch muốn tiến lên phía trước để xin thông tin liên lạc.

Nghiêm Luật đã sớm coi chuyện này là thường tình. Cậu ta liếc nhìn chàng thiếu niên như đang tỏa sáng rạng ngời bên cạnh, rồi tự nhiên nhìn sang con búp bê trong tay đối phương, rồilầm bầm với giọng điệu đầy vẻ khó hiểu: "Tôi nhớ con búp bê này cũng có từ mười mấy năm trước rồi nhỉ, vậy mà ông vẫn luôn mang theo nó bên người thật đấy..."

Kể từ khi bị con búp bê dọa cho khiếp sợ thuở nhỏ, Nghiêm Luật luôn giữ khoảng cách và chẳng dám lại gần nó, thế nhưng điều đó cũng không ngăn được việc thỉnh thoảng cậu ta lại bày ra cái vẻ tinh quái mà nói kháy vài câu. Cậu ta hỏi Kì Thời: "Nhìn suốt mười mấy năm trời mà ông không thấy chán à? Tôi thấy nó đã cũ lắm rồi."

Tuy con búp bê đã rất cũ, trên người vẫn còn những vết khâu vá chẳng thể che giấu, nhưng không khó để nhận ra chủ nhân của nó đã nâng niu và giữ gìn rất cẩn thận. Vốn là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng Kì Thời, Nghiêm Luật dĩ nhiên hiểu rõ cậu trân trọng món đồ này đến nhường nào, lời thốt ra cũng chỉ đơn thuần là vì sự tò mò mà thôi.

Thế nhưng chẳng rõ tại sao, sống lưng cậu ta trong nháy mắt bỗng chợt lạnh toát. Cảm giác lạnh lẽo ấy hiện lên vô cùng rõ rệt giữa bầu không khí có phần oi bức trong toa xe, mãi cho đến khi Kì Thời cất tiếng nói, cảm giác ấy mới tan biến không dấu vết.

Kì Thời khẽ lắc đầu, nghiêm túc đáp: "Sao lại thấy chán được? Nó rất quan trọng đối với tớ."

Nghiêm Luật vẫn vô tư lự giống hệt hồi nhỏ, cậu ta gãi gãi đầu, cố gắng kìm nén thôi thúc muốn nhích người ra xa con búp bê một chút, rồi buông một câu cảm thán không đầu không cuối: "Nếu sau này A Thời mà tìm được người yêu, chắc người ta sẽ ghen đến chết mất thôi."

Kì Thời giữ im lặng vài giây rồi mới đáp: "Bây giờ tớ phải tập trung thi cử cho tốt, vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện tìm người yêu."

Nghe câu nói này là biết ngay kiểu con ngoan trò giỏi trong mắt phụ huynh, tuyệt đối không bao giờ yêu sớm, lại còn thuộc hạng học lực xuất chúng nữa chứ.

Vừa lúc hai người ngừng trò chuyện, bạn học sinh ngồi phía trước nãy giờ cứ ngoảnh đầu nhìn lén cuối cùng cũng đứng dậy, rảo bước về phía hàng ghế sau. Đúng như dự đoán của Nghiêm Luật, người nọ tiến tới là để xin thông tin liên lạc, nhưng điều nằm ngoài dự tính chính là đối phương lại là một nam sinh.

Nghiêm Luật cảm thán khôn cùng. Sau khi thấy Kì Thời khéo léo từ chối đối phương, cậu ta lại cảm thấy nhẹ nhõm một cách lạ lùng.

Chuyến xe này lắc lư hơn một tiếng đồng hồ, mãi đến khi Nghiêm Luật sắp ngủ gục đến nơi thì mới về tới nhà.

Nơi ở của hai người không cách nhau là bao, chỉ đi qua một con phố là tới. Sau khi hẹn nhau Chủ Nhật cùng quay lại trường, cả hai mới tách ra để ai nấy trở về nhà mình.

Khu tập thể trong ký ức tuổi thơ chẳng có mấy thay đổi, chỉ có chú bảo vệ gác cổng là đã già đi trông thấy, những nếp nhăn trên mặt đã hằn sâu rõ rệt. Chú mèo nhỏ ngày trước lấy khu này làm nhà giờ cũng đã già yếu, nó thích nhất là nằm bò trên phiến đá nơi quảng trường nhỏ để sưởi nắng, thế nhưng hễ thấy bóng dáng Kì Thời, nó vẫn sẽ lảo đảo bước tới, vừa kêu meo meo vừa cọ vào người cậu.

Lên lầu rồi vào nhà, từ trong phòng khách đã vang lên tiếng tivi. Âm thanh ấy Kì Thời vốn chẳng hề xa lạ, đó chính là mấy bộ phim tâm lý sướt mướt của Quỳnh Dao mà lần nào gọi điện về nhà cậu cũng nghe thấy từ đầu dây bên kia.

Phòng khách rộn rã tiếng phim nhưng lại chẳng có bóng người. Từ trong bếp vọng ra tiếng chuyện trò, Kì Thời lần theo âm thanh đi tới thì thấy mẹ Lâm Lan và ba Kì Trạch đang bận rộn nấu nướng. Vừa thấy cậu, cả hai đều nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.

"A Thời về rồi đấy à! Mẹ nấu bao nhiêu là món ngon, đợi một lát nữa là cả nhà ăn cơm nhé."

Kì Thời đặt cặp sách xuống, đặt con búp bê bên mép bàn rồi đi rửa tay, vào bếp phụ giúp ba mẹ một tay.

Trong căn nhà ấm cúng, mùi thơm của thức ăn lan tỏa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười nói rộn ràng. Đó là mẹ Lâm Lan đang hỏi han về cuộc sống ở trường của Kì Thời. Bất kỳ câu hỏi nào của mẹ cũng đều được cậu đáp lời chu đáo. Chàng thiếu niên vừa mới trưởng thành khẽ rũ hàng mi, ánh mắt cậu nhìn mẹ chất chứa sự dịu dàng không hề che giấu.

Khói bếp nhân gian dung dị, tiếng cười đùa, tiếng cằn nhằn hay tiếng trêu chọc hòa vào nhau tạo nên muôn hình vạn trạng của cuộc đời. Con búp bê ngồi lặng lẽ bên mép bàn, đôi mắt nó không rời khỏi chàng thiếu niên trong bếp. Nó có thể nhìn thấy rõ mồn một nụ cười hạnh phúc trên gương mặt cậu, thi thoảng khi ngẩng đầu lên, cậu lại nhìn về phía nó, nghiêng đầu cười đến mức đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết.

Thực sự chẳng có lời lẽ nào diễn tả nổi cảm giác  lúc đấy.

Ăn xong bữa cơm gia đình náo nhiệt, đợi đến lúc Kì Thời vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi trở về phòng thì màn đêm ngoài kia sớm đã buông xuống từ lâu.

Mái tóc vẫn còn hơi ẩm, Kì Thời cầm khăn khô lau qua vài lượt. Cậu liếc nhìn điện thoại xem có tin nhắn nào không, sau khi trả lời xong thông báo của lớp thì tiến lại bàn học. Cậu lấy cuốn sách bài tập trong cặp ra, có vẻ định tranh thủ luyện thêm vài đề.

Thời gian của lớp mười hai eo hẹp, bài tập và đề thi thầy cô giao chất cao như núi, ai nấy đều hận không thể bẻ đôi thời gian ra mà dùng. Kì Thời cũng còn vài câu trong sách bài tập chưa làm xong, sau khi tắm rửa tinh thần minh mẫn hơn hẳn, cậu bèn nhân lúc này hoàn thiện nốt.

Con búp bê ngồi bên tay Kì Thời, nó chăm chú nhìn vào cuốn sách, rồi đưa ngón tay nhỏ xíu chỉ vào một câu trong đó: "Câu này, sai rồi."

Kì Thời kiểm tra lại một lượt, bấy giờ mới nhận ra mình đã sơ ý ở một bước tính toán, dẫn đến kết quả cuối cùng bị sai.

Cậu đặt bút tính lại lần nữa, rồi đưa tay xoa xoa đầu búp bê, không tiếc lời khen ngợi: "Cậu thông minh thật đấy!"

Con búp bê nhếch môi, nở nụ cười vô cùng hân hoan. Nó ngồi bên tay Kì Thời, hai chân buông thõng xuống mép bàn, không ngừng đung đưa.

Đống búp bê ở góc phòng vẫn nằm yên vị tại đó. Vì thường ngày phải chịu sự áp chế của Vân Hòe nên chúng chẳng bao giờ dám lảng vảng trước mặt nó. Thế nhưng hôm nay thật khác lạ, có lẽ vì đã lâu không gặp chủ nhân nhỏ, cả đám đều rủ nhau chạy tới, vây thành một vòng tròn quanh chân Kì Thời. Dù phải đối mặt với nguy cơ bị Vân Hòe xé xác, chúng cũng chẳng thấy sợ hãi nữa.

Vì sợ làm phiền Kì Thời làm bài, lại thấy lũ búp bê kia chỉ quanh quẩn dưới chân chứ không tiến quá gần, cũng không nói năng ồn ào, nên Vân Hòe không dọa chúng chạy đi. Nó ngồi bên mép bàn, cúi đầu nhìn xuống. Đám búp bê nọ đang xì xào bàn tán với âm thanh cực kỳ nhỏ mà Kì Thời không thể nghe thấy:

"Đồ búp bê xấu xa! Búp bê xấu xa!"

"Dám độc chiếm chủ nhân một mình!!"

"Hức hức... Muốn chơi với chủ nhân... Muốn đi chơi cơ..."

Tâm trạng Vân Hòe lúc này đang rất tốt. Đôi mắt một đen một đỏ trầm mặc nhìn xuống, nó không hề ra tay trừng trị dù lũ búp bê kia đang lầm bầm nói xấu mình. Nó vốn đang ngồi yên lành bên mép bàn bầu bạn với Kì Thời, bỗng dưng, một vài tiếng động lạ thu hút sự chú ý của nó.

Có mấy con búp bê đang loay hoay di chuyển một thứ gì đó giống như một tờ giấy dưới sàn, hình như đó là vật vừa rơi ra từ cặp của Kì Thời. Lũ búp bê nọ lao xao sột soạt, chúng nhấc bổng tờ giấy kia lên định đưa cho Kì Thời, nhưng vì lảo đảo loạng choạng mà thứ kẹp bên trong tờ giấy bị rơi ra ngoài.

Kì Thời không để ý đến động tĩnh dưới đất. Vân Hòe liếc nhìn về hướng đó rồi nhảy phắt từ trên bàn xuống. Thấy nó tiến lại gần, đám búp bê nọ sợ hãi chạy biến như một làn khói, chỉ để lại tờ giấy cô độc nằm trơ trọi trên sàn nhà.

Tiến lại gần hơn mới nhận ra đó là một phong thư, thứ kẹp bên trong đã rơi ra do hành động lúc nãy của lũ búp bê. Ngay khi Vân Hòe bước tới, đập vào mắt nó là một tờ giấy toát lên vẻ mộng mơ lãng mạn, bên trên viết chữ kín mít. Câu đầu tiên đập vào mắt chính là: "Bạn học Kì Thời, tớ thích cậu!"

Rõ ràng, đây là một bức thư tình.