Vào tiết tự học buổi tối, Kì Thời luôn đặt con búp bê vào trong cặp sách và hôm nay cũng không ngoại lệ. Cậu dành trọn sự chú ý cho bài vở nên chẳng hề hay biết rằng, con búp bê trong cặp vừa khẽ chớp mắt một cái, giữa góc tối tăm kín mít của ngăn cặp, nó bỗng chốc trở nên vô hồn, tựa như một món đồ chơi tầm thường nhất thế gian.
Một luồng khí đen đặc quánh mà mắt người không thể nhìn thấy đang len lỏi qua dãy hành lang vắng lặng, xuyên qua những tán lá xum xuê để tìm đến một nơi nọ.
Nơi này Kì Thời vốn chẳng hề lạ lẫm, đó chính là con đường rợp bóng cây mà họ vừa đi ngang qua, hai dãy ký túc xá đứng sừng sững ở hai bên, cách đó không xa là khu vực tập kết rác thải.
Lúc này toàn bộ học sinh đều đang lên lớp bên dãy phòng học, khu ký túc xá vắng tanh vắng ngắt, chẳng có bóng dáng ai ra vào. Màn đêm đã buông xuống, đèn đường hai bên tỏa ra ánh sáng mờ ảo chỉ đủ soi rõ một khoảng nhỏ xung quanh, những nơi còn lại vẫn chìm trong bóng tối mịt mùng.
Luồng sương đen do con búp bê hóa thành dừng lại nơi góc tường bám đầy rêu xanh. Ở đó có một chiếc thùng rác đã hỏng hóc, sát bên cạnh chính là bãi rác thải.
Mỗi khi hè tới, nơi này lại bốc lên thứ mùi nồng nặc khó ngửi khiến đám học sinh chẳng mấy khi dám lại gần, vì thế hiển nhiên cũng không có ai hay biết trong góc tối kia đang chứa đựng thứ gì.
Cái thùng rác bằng nhựa đã hư hỏng hoàn toàn, đến cả màu sắc ban đầu cũng phai nhạt đi nhiều. Bên trong nó cũng chẳng khá khẩm hơn, đầy rẫy những rác rưởi tích tụ lâu ngày cùng mấy mảnh vải vụn rách nát.
Giữa màn đêm tĩnh mịch, con búp bê dùng đôi mắt một đen một đỏ nhìn trân trân vào đống hỗn độn trong thùng rác, ở đó có một con búp bê khác đang mục rữa đến mức chẳng còn nhận ra hình dáng ban đầu.
Chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, lâu đến mức con búp bê của Kì Thời vẫn đứng im bất động. Cuối cùng, món đồ chơi giờ chỉ còn là một mớ bông vụn nát kia mới khẽ cử động nửa con mắt còn sót lại. Một giọng nói non nớt chẳng thành lời vang lên trong tâm trí của Vân Hòe: "Gặp... gặp một lần, hãy cho tôi được gặp cô ấy một lần..."
Con búp bê mục nát này vốn đã sắp tan vào hư vô, nhưng vì chấp niệm mãnh liệt chưa hề nguôi ngoai nên nó vẫn còn vương vấn lại trần thế. Vân Hòe chính là bị tiếng gọi của đồng loại đánh thức mà tìm đến đây.
Dù phải tận mắt chứng kiến cảnh đồng loại thối rữa dưới đáy thùng rác, một kết cục cực kỳ bi thảm đối với giống loài búp bê, nhưng ánh mắt của nó vẫn chẳng mảy may biến chuyển.
Nó tiến lên hai bước, lại gần con búp bê nọ hơn chút nữa. Một làn gió mát thoảng qua làm chiếc lá xanh mướt lìa cành, nhưng ngay khi vừa chạm vào người Vân Hòe, nó bỗng chốc héo úa thành một màu vàng vọt rồi tan biến thành tro bụi.
Nó lạnh lùng tra hỏi kẻ trước mắt: "Mày đang khấn nguyện với tao sao?"
Kẻ có khả năng cầu nguyện với búp bê vốn dĩ chỉ có thể là những đứa trẻ nơi nhân thế, nhưng giờ đây lại xuất hiện một ngoại lệ, chính là con búp bê sắp sửa tan biến này.
Ngay khoảnh khắc đôi bên chạm mắt nhau, một sợi dây liên kết thầm lặng đã được thiết lập giữa hai thực thể.
Sau lời tra hỏi, Vân Hòe vẫn chỉ nghe thấy tiếng lầm bầm của kẻ kia. Những ngón tay đang buông thõng của nó khẽ cử động, một luồng hắc khí nhỏ tỏa ra từ người nó rồi thấm sâu vào đống bông vụn nát thối rữa ấy.
Một tiếng "bùm" vang lên, đống bông vụn nát trong thùng rác tan biến, thay vào đó là một con búp bê có kích thước tương đương đang đứng trước mặt Vân Hòe.
Con búp bê mang dáng dấp của một bé gái, tinh xảo và xinh đẹp như búp bê Tây Dương, hoàn toàn không thể tin được đây từng là đống rác rưởi không ra hình thù lúc nãy.
Búp bê bé gái vừa xuất hiện đã gạt nước mắt van nài: "Làm ơn hãy cho tôi gặp lại một lần, cho tôi gặp lại chủ nhân nhỏ của mình một lần nữa thôi..."
Hóa ra tâm nguyện cuối cùng của nó chính là được nhìn thấy chủ nhân một lần cuối.
Vân Hòe lạnh lùng buông lời tàn nhẫn: "Nhưng mày đã bị vứt bỏ rồi."
Nói cách khác, ý của Vân Hòe là con búp bê này sớm đã chẳng còn chủ nhân nào nữa.
Lời lẽ vừa ngây ngô vừa tàn độc ấy khiến con búp bê nọ khóc mãi không thôi. Trong tiếng nức nở dồn dập, thần sắc Vân Hòe càng lúc càng trở nên buốt giá, đôi môi khâu hơi cong lên giờ lại mím chặt thành một đường thẳng tắp. Sự kiên nhẫn ít ỏi của nó dường như đã chạm tới giới hạn cuối cùng.
Đôi mắt một đen một đỏ ấy trông thật vô hồn và tàn nhẫn.
Vân Hòe cảm thấy vô cùng phiền muộn, nó nảy sinh ý định tiêu diệt linh thể còn sót lại của con búp bê này, dù có bị phản phệ cũng chẳng hề gì.
Thật sự là quá ồn ào...
Thế nhưng ngay khi nó định ra tay, xác búp bê vô hồn để trong cặp sách của Kì Thời bỗng cảm nhận được điều bất thường, lập tức khẩn thiết triệu hồi bản thể quay về. Nhờ vậy, linh thể của búp bê bé gái mới tạm thời thoát được một kiếp nạn.
Vân Hòe quay trở về bên cạnh Kì Thời. Con búp bê Tây Dương kia vì kinh hãi luồng khí tức đáng sợ lúc nãy mà trốn biệt tích, giờ thấy nó đã đi xa mới dám rón rén ló đầu ra.
Nó lần theo khí tức của Vân Hòe trong không khí, cứ thế lững lờ trôi nổi trong màn đêm để đuổi theo bóng dáng nó.
Cho đến khi ý thức của Vân Hòe trở về bản thể, nó mới phát hiện Kì Thời đã kết thúc tiết tự học từ lúc nào và quay lại phòng ký túc xá.
Thấy đôi mắt búp bê lấy lại thần sắc, không còn vẻ chết chóc của vài giây trước, Kì Thời mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: "Tớ còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, vừa rồi trong nháy mắt, tớ dường như không còn cảm nhận được sự hiện diện của cậu nữa."
Sự thật chứng minh rằng dù Kì Thời đã mất đi ký ức và không có hệ thống bên cạnh, nhưng trực giác nhạy bén của cậu vẫn vô cùng đáng nể, đủ để cảm nhận được sự tồn tại cũng như những thay đổi của Vân Hòe.
Vân Hòe không nói lời nào, chỉ khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay cậu.
Ba người bạn cùng phòng khác đều đã có mặt đông đủ, hai người đang vệ sinh cá nhân ngoài ban công, người còn lại thì mải mê vắt chân lên cổ chạy bài tập, thế nên không ai nghe thấy lời thì thầm cố tình hạ thấp giọng của Kì Thời.
Phòng ký túc xá đông người suy cho cùng cũng chẳng lấy gì làm tiện lợi, Kì Thời xem xét búp bê từ trên xuống dưới một lượt, sau khi chắc chắn không có vấn đề gì mới tiếp tục vùi đầu vào đống đề thi, không nói thêm lời nào nữa.
Linh thể của con búp bê Tây Dương cứ lửng lơ phiêu dạt, lần theo bóng hình Vân Hòe mà bước vào ký túc xá nam. Gần như ngay trong khoảnh khắc vừa đặt chân vào phòng, nó đã bị Vân Hòe phát giác ra ngay lập tức.
Con búp bê Tây Dương sợ hãi nép mình vào một góc, cuộn tròn người lại như một quả cầu nhỏ. Nó thu mình im lìm nơi xó tường, lắng nghe lời hỏi han khẽ khàng đầy quan tâm của Kì Thời, lẽ dĩ nhiên, nó cũng nhìn thấy rõ mồn một những cử chỉ của cậu, khi thì đưa tay bóp nhẹ bàn tay nhỏ, lúc lại v**t v* cái đầu tròn trịa của con búp bê bên cạnh.
Có lẽ chính Kì Thời cũng chẳng hề hay biết, những hành động ấy từ lâu đã trở thành thói quen vô thức của bản thân.
Con búp bê Tây Dương sớm đã ngừng thút thít, trong đôi mắt nó ngập tràn vẻ ngưỡng mộ, nó lí nhí cất tiếng hỏi: "Đây là chủ nhân của cậu sao?"