Âm thanh hư ảo vang lên trong không trung, chẳng một ai có thể nghe thấy. Kẻ duy nhất nghe được lời con búp bê Tây Dương nói chỉ có thể là Vân Hòe, thế nhưng nó lại chẳng hề có lấy một lời đáp lại.
Lúc đầu con búp bê còn ngoan ngoãn thu mình trong góc, nhưng một lát sau nó đã chẳng thể kìm lòng được mà bắt đầu dòm ngó xung quanh cho quen hơi bén tiếng. Nó bay lên bàn học một chốc, rồi lượn lờ bên cạnh thành giường, sau đó lại lén ra ngoài ban công dạo một vòng, cuối cùng mới bay trở lại, nhích dần về phía Kì Thời.
Thực lòng con búp bê Tây Dương chẳng dám đến quá gần Vân Hòe, bởi luồng khí tức trên người com búp bê kia khiến nó cảm thấy vô cùng kinh sợ. Thế nhưng búp bê bé gái lại rất muốn nhìn thử xem con người vừa dịu dàng thủ thỉ với con búp bê trông như thế nào.
Dù Vân Hòe không hề xua đuổi, nhưng nó vẫn dừng lại ở một khoảng cách khá xa. Nó đủ lý trí để chọn cho mình một vị trí an toàn.
Nó nằm bò trên bàn học, chỉ hé ra đôi mắt nhìn trộm, mái tóc vàng óng ả phủ trên mặt bàn càng làm tôn lên vẻ nhỏ nhắn, đáng yêu. Thế nhưng, bản thể thực sự của nó từ lâu đã thối rữa đến mức chẳng còn ra hình thù gì nữa rồi.
Vân Hòe vẫn ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, đôi mắt nó nhìn chăm chăm vào chàng thiếu niên có gương mặt ôn hòa dưới ánh đèn, hiếm khi nào rời mắt đi chỗ khác. Nó lặng lẽ bầu bạn bên cạnh Kì Thời, dưới ánh sáng dìu dịu không chút chói mắt, một sự ấm áp khó tả bỗng len lỏi, lan tỏa khắp không gian.
Ánh mắt con búp bê Tây Dương ngập tràn vẻ ngưỡng mộ, nó tự nói tự nghe, dù Vân Hòe chẳng thèm đoái hoài: "Chủ nhân của cậu tốt với cậu thật đấy, anh ấy cũng xinh đẹp vô cùng, là con người đẹp nhất mà tớ từng thấy luôn!"
Nghe thấy câu đó, Vân Hòe mới dời mắt, liếc nhìn về phía nó một cái. Thế nhưng con búp bê kia rõ ràng là đã nhớ ra điều gì đó, nó cười rạng rỡ, dường như đang đắm chìm trong một miền ký ức vô cùng tươi đẹp.
Nó thầm thì: "Chủ nhân của tớ cũng tuyệt vời lắm! Cô ấy cũng rất tốt với tớ..."
"Thực sự... tớ rất muốn được gặp lại cô ấy."
Vân Hòe không nói gì, nó lặng lẽ thu hồi tầm mắt.
Kì Thời làm bài tập cũng không quá lâu, giải xong vài dạng bài trọng tâm, cậu liền thu dọn đống sách vở bừa bộn cho ngay ngắn, rồi đi chuẩn bị quần áo để vệ sinh cá nhân.
Lúc Kì Thời đi tắm, Vân Hòe vẫn ngồi im không nhúc nhích. Nó trông giống như một món đồ trang trí chuẩn mực nhất, nghiêm ngặt tuân theo lịch trình đã định sẵn của mình. Con búp bê Tây Dương tò mò liếc nhìn đôi lần, nhưng cuối cùng cũng chẳng dám nhìn theo mãi, đành lảng mắt đi chỗ khác.
Thời gian từng chút một trôi qua. Năm lớp mười hai vô cùng bận rộn, tan tiết tự học buổi tối xong, nhà trường chỉ cho học sinh đúng một tiếng đồng hồ để vệ sinh cá nhân, sau khi tắt đèn là phải đi ngủ ngay.
Lịch sinh hoạt của Kì Thời cực kỳ điều độ, trừ trường hợp đặc biệt ra thì cậu không bao giờ thức khuya. Cậu nằm xuống gần như vừa khít với lúc đèn tắt, khi cả căn phòng ký túc xá đã chìm trong bóng tối mịt mùng, cậu bắt đầu nhắm mắt để đi vào giấc ngủ. Một con người tự giác đến mức đáng nể.
Căn phòng bốn người nhanh chóng rơi vào tĩnh mịch. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn nghe thấy tiếng thở khẽ khàng và tiếng côn trùng rỉ rả ngoài cửa sổ. Đêm nay trăng thanh gió mát, sao trời lấp lánh, một làn gió nhẹ mơn man thổi qua, báo hiệu rằng ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày nắng đẹp.
Ánh trăng thanh khiết từ bên ngoài rọi vào qua khung cửa, đổ dồn xuống, khiến mặt đất sáng bừng lên như đang tự mình phát ra hào quang rạng rỡ.
Bàn học của Kì Thời nằm ở vị trí sát góc tường bên trong, ánh trăng chẳng thể len lỏi đến tận nơi xa như thế. Kể từ lúc tắt đèn, khoảng không gian ấy chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.
Con búp bê được đặt ngay ngắn trên bàn học, mặt nó hướng về phía Kì Thời, trong bóng đêm đôi mắt nó vẫn nhìn xuyên thấu mọi vật mà không gặp chút trở ngại nào, nó lặng yên quan sát chàng thiếu niên đang dần chìm vào giấc ngủ nông.
Nhìn vào dáng vẻ của con búp bê lúc này, có thể thấy rõ mồn một rằng cảnh tượng này chẳng biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi.
Không trung chìm trong sự tĩnh lặng quái dị hồi lâu, lâu đến mức con búp bê Tây Dương - vị khách không mời mà đến này bắt đầu dè dặt cất tiếng hỏi: "Sao anh ấy không ôm cậu ngủ thế? Chủ nhân nhỏ của tớ từ bé đến lớn đều ôm tớ ngủ đó nha!"
Từng chữ "chủ nhân của tớ" thốt ra cứ như đang ngầm khoe khoang, nhưng cũng lại giống như đó chỉ đơn thuần là một câu hỏi đầy tò mò.
Thế nhưng giờ đây con búp bê Tây Dương ấy đã chẳng còn chủ nhân nữa. Nó đã bị vứt bỏ từ lâu, thậm chí hiện tại khi chỉ dựa vào sức mình, nó còn chẳng thể tìm thấy bóng dáng người chủ cũ mà buộc lòng phải cầu xin sự giúp đỡ của kẻ khác.
Thời gian trôi qua quá lâu, đến cả dáng vẻ của đối phương trông như thế nào, nó cũng đã sắp sửa quên sạch rồi.
Con búp bê Tây Dương rõ ràng cũng nhận thức được điều này, nụ cười trên môi nhạt dần rồi tắt ngấm. Biểu cảm trên gương mặt búp bê xinh xắn trong thoáng chốc bỗng trở nên trống rỗng, phủ thêm vài phần quỷ dị vào màn đêm.
Nó sững sờ thốt lên nghẹn ngào: "Kể từ khi cô ấy vứt bỏ tớ, cô ấy chưa bao giờ ôm tớ ngủ thêm lần nào nữa..."
Nó quay sang hỏi Vân Hòe: "Liệu cậu cũng sẽ bị vứt bỏ chứ?"
Câu hỏi ấy vừa thốt ra đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mọi loài búp bê. Chẳng có lấy một con búp bê nào muốn phải nếm trải cảnh bị ruồng bỏ, bởi đối với chúng mà nói, đó chính là kết cục thảm khốc nhất trong cuộc đời của một món đồ chơi.
Vậy mà giờ đây, con búp bê trước mắt này lại dám hỏi liệu Vân Hòe cũng sẽ bị vứt bỏ hay sao.
Con búp bê Tây Dương ấy cũng đã từng có những tháng ngày hạnh phúc. Thuở còn mới mẻ, nó được một gia đình êm ấm nồng hậu mua về. Món đồ chơi xinh xắn được trao đi làm quà mừng sinh nhật, và ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô bé ấy đã đem lòng yêu mến nó vô cùng.
Kể từ đó, đôi bạn ấy cùng nhau đi học rồi tan trường, cùng nhau lớn khôn. Con búp bê đã bầu bạn bên chủ nhân nhỏ của mình qua biết bao ngày đêm dài đằng đẵng. Giữa đêm khuya thanh vắng, nó được cô bé ôm chặt trong lòng, thay cô xua đuổi vô vàn những cơn ác mộng vây quanh.
Nó từng đinh ninh rằng mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô bé như thế, cho đến khi bản thân hoàn toàn cũ kỹ rồi tan thành mây khói, nào ngờ đâu, thứ nó nhận được trước tiên lại chính là sự ruồng rẫy của đối phương.
Cô bé ấy lớn rồi, chẳng còn yêu thích nó như ngày xưa nữa, bởi giờ đây cô đã sở hữu thêm rất nhiều, rất nhiều những con búp bê xinh đẹp khác.
Con búp bê Tây Dương đầy thắc mắc hỏi han Vân Hòe, nó tò mò muốn biết liệu hắn có phải cũng sẽ chịu chung số phận bị ném bỏ như mình hay không.
Đáp lại lời nó dĩ nhiên vẫn là một sự im lặng kéo dài. Giữa màn đêm u tối, người ta chẳng thể nhìn thấu được thần sắc trên gương mặt Vân Hòe, chỉ thấy đôi mắt nó đen láy thâm trầm, tĩnh lặng tựa như một vực thẳm sâu hun hút.
Những ngày kế tiếp, Kì Thời vẫn lên lớp, tan trường rồi vùi đầu vào đống đề thi và bài tập như thường lệ. Cậu chẳng hề hay biết gì về sự dị thường xung quanh, bởi lẽ con búp bê Tây Dương kia giờ chỉ còn là một linh thể hư ảo. Người phàm mắt thịt dĩ nhiên không thể nào nhìn thấy nó đang vất vưởng nơi đây suốt bấy lâu nay.
Vân Hòe chẳng buồn đoái hoài đến việc giúp linh thể nọ tìm lại chủ nhân, cũng không có ý định xua đuổi đối phương. Nó vẫn lặng lẽ bầu bạn bên cạnh Kì Thời theo cách riêng của mình, dường như chẳng mảy may bận lòng bởi những lời nói của con búp bê Tây Dương đêm đó.
Thế nhưng, vẻ bình lặng ngoài mặt ấy cuối cùng lại bị một kỳ thi khảo sát đột ngột phá vỡ không chút nể tình.
Kỳ thi yêu cầu phải dọn sạch phòng học.
Trước ngày thi một hôm, Kì Thời lúi húi thu dọn sách vở để mang về ký túc xá. Nào ngờ giữa khung cảnh hỗn loạn bận rộn ấy, cậu lại sơ ý để quên con búp bê ngay tại lớp. Đến khi sực nhớ ra thì cửa phòng ký túc xá đã sớm cài then khóa chặt.