Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 150:



Kì Thời chẳng phải cố tình. Lúc ấy rõ ràng cậu đã cất con búp bê vào trong cặp sách, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, đến khi mang cặp về mới phát hiện đã chẳng còn nhìn thấy bóng dáng nó đâu.

Cậu định quay lại lớp học để tìm một chuyến, nhưng ký túc xá sớm đã quá giờ tắt đèn, điện trong lớp cũng bị ngắt hoàn toàn. Vào thời điểm này, nhà trường tuyệt đối không cho phép có học sinh lảng vảng ờ bên ngoài. Kì Thời không còn cách nào khác, đành phải đợi sáng sớm mai mới đến lớp tìm sau.

Cách biệt mười hai năm trường, con búp bê lại một lần nữa nếm trải cảm giác cô quạnh giữa màn đêm. Chỉ còn lại mình nó trơ trọi, cả phòng học đã được dọn sạch sành sanh, ngoại trừ bàn ghế ra thì chẳng còn bất cứ món đồ nào sót lại.

Con búp bê Tây Dương ngồi trên mặt bàn cách đó không xa, nhìn chằm chằm Vân Hòe rồi thình lình buông một câu: "Cậu cũng bị vứt bỏ rồi..."

Lời nói thốt ra nhỏ như tiếng thì thầm, phẳng lặng không chút cảm xúc. Thế nhưng ngay khi thanh âm vừa dứt, con búp bê nọ tựa như bị một thứ gì đó giáng đòn kịch liệt, khiến nó ngã nhào từ trên bàn xuống đất.

Linh thể của con búp bê Tây Dương vốn chẳng hề biết đau, vậy mà vết thương vừa bị tấn công lúc nãy lại mang đến cảm giác bỏng rát kinh người. Tuy vậy nó không hề khóc lóc, trái lại còn lải nhải không ngừng: "Bị ruồng bỏ rồi, cậu cũng bị ruồng bỏ rồi. Chúng ta đều giống nhau, tất cả đều giống hệt như nhau."

Trong đôi mắt trong trẻo của con búp bê Tây Dương chất chứa một sự chấp niệm khó hiểu, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu thẳm trong đó chỉ là một hố đen trống rỗng vô cùng tận.

Vân Hòe chẳng thèm đoái hoài gì đến nó, con búp bê nhảy thoăn thoắt qua những chiếc bàn rồi dừng lại bên bậu cửa sổ.

Vì kỳ thi yêu cầu dọn sạch hiện trường nên sau khi vệ sinh xong, toàn bộ cửa chính và cửa sổ lớp học đều đã bị học sinh khóa chặt. Nơi duy nhất có thể thông gió là những ô thoáng nhỏ đục rỗng phía trên cửa lớn, nhưng chỗ đó lại quá đỗi chật hẹp, cơ thể của búp bê căn bản chẳng thể nào chui lọt.

Cửa sổ cũng đóng im lìm, không để lộ ra lấy một khe hở nhỏ. Vân Hòe ngước đầu nhìn,đoạn đặt tay lên gờ cửa, chỉ nghe thấy một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, có thứ gì đó đã rơi rụng xuống mặt đất.

Con búp bê Tây Dương nghe thấy động tĩnh bèn ngoảnh đầu nhìn lại, bấy giờ mới nhận ra đó chính là chốt khóa cửa sổ.

"Rầm", Vân Hòe dễ dàng kéo ra một khoảng trống đủ để di chuyển rồi nhảy phắt từ bậu cửa sổ xuống dưới.

Con búp bê Tây Dương sững người, nó ôm lấy khuôn ngực đang đau nhói rồi vội vàng đuổi theo.

Linh thể nhẹ hẫng của nó bám sát sau lưng Vân Hòe, nhưng con búp bê kia chẳng chút để tâm.

Nó cứ thế lầm lũi tiến về phía ký túc xá của Kì Thời, vượt qua mọi chướng ngại vật trên đường, dùng cơ thể nhỏ bé của mình để đo lấy con đường dài dằng dặc phía trước.

Đèn đường trong trường đến một giờ nhất định sẽ tự động ngắt, lúc này không gian xung quanh chỉ còn lại một màu đen kịt. Vân Hòe bước đi trên con đường xi măng rộng thênh thang, bàn chân dẫm lên những tán lá khô phát ra tiếng xào xạc khe khẽ. Nó cứ thế tiến bước, chẳng rõ đã đi bao lâu, cuối cùng cũng tới được con đường rợp bóng cây của trường.

Con đường này hầu như ngày nào Kì Thời cũng đi qua vài bận, con búp bê dĩ nhiên đã ghi nhớ vô cùng sâu đậm. Chỉ cần tiến về phía trước thêm một đoạn ngắn nữa thôi là sẽ tới ký túc xá của cậu.

Khi sắp sửa chạm đích, bước chân của con búp bê chẳng biết từ lúc nào đã rảo nhanh hơn đôi chút. Thế nhưng, khi đang mải mê tiến bước, nó thình lình khựng lại.

Nó ngẩng đầu nhìn về một hướng định sẵn, cơ thể đứng yên bất động. Khóe môi vừa khẽ cong lên lúc nãy giờ đã thu lại, trở về dáng vẻ bình thường, phẳng lặng không chút gợn sóng, trống rỗng đến vô hồn, toát lên một vẻ đáng sợ rợn người.

Thực tế, một con búp bê như thế không chỉ khiến con người sợ hãi, mà còn làm cho mọi sinh vật sống phải kiêng dè. Cũng giống như khu tập thể nơi Kì Thời ở, kể từ ngày nó đặt chân đến, lũ chó mèo hoang đã thưa thớt đi trông thấy.

Dẫu vậy vẫn có vài ngoại lệ hiếm hoi, chẳng hạn như con mèo đen đang nép mình trên bức tường bao lúc này. Nó đang thu người thủ thế, lộ rõ vẻ hung hãn chực chờ tấn công.

Con mèo này rõ ràng là giống mèo hoang lẩn quất quanh trường học, thân hình nó gầy gò ốm yếu, ẩn dưới lớp lông xơ xác là vô số những vết thương chằng chịt.

Loài mèo này luôn đầy cảnh giác với con người, và với một con búp bê mang khí tức nguy hiểm như nó thì cũng không ngoại lệ. Nó ẩn mình trong bóng tối, dường như chỉ cần đối phương có một hành động lạ, bộ móng vuốt sắc lẹm của nó sẽ lập tức lao tới xé xác kẻ kia ra làm trăm mảnh.

Con mèo đen kia hung tợn đến mức ngay cả linh thể búp bê Tây Dương cũng phải khiếp sợ mà lén lút trốn biệt. Giờ đây trên mặt đường xi măng rộng thênh thang, chỉ còn lại mình Vân Hòe đơn độc đứng đó.

Nó liếc nhìn con mèo đen vài bận rồi lại tiếp tục cất bước, lầm lũi đi theo lộ trình đã định.

Nó chỉ muốn nhanh chóng trở về bên cạnh con người ấy, thế nhưng con mèo đen lại lầm tưởng hành động của nó là đang khơi mào cho một cuộc tấn công. Lông trên người nó dựng đứng lên rồi lao vun vút về phía con búp bê.

Tuy con mèo có phần gầy gò nhưng so với một con búp bê, vóc dáng của con mèo đen vẫn to lớn hơn gấp bội, chừng khoảng bốn năm lần. Bộ móng vuốt sắc lẹm đầy nguy hiểm kia xem chừng có thể dễ dàng xé nát một món đồ chơi chỉ trong nháy mắt.

Nếu đổi lại là đám búp bê trong phòng Kì Thời, e là giờ này chúng đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc và bỏ chạy loạn xạ rồi. Thế nhưng Vân Hòe vẫn đứng im bất động, hoặc có lẽ, dù nó có nhúc nhích cũng chẳng xoay chuyển được gì, bởi tốc độ của con mèo đen thực sự quá nhanh.

Bộ móng vuốt chưa từng được cắt tỉa dài ngoằng, chỉ khẽ quào qua đã rạch nát những phiến lá rụng trên mặt đất. Con mèo gầy trơ xương tựa như một cơn lốc, lướt qua trong chớp mắt đã áp sát trước mặt nó. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc móng vuốt kia vung xuống, ngay dưới chân con búp bê bất chợt hiện ra một vùng xoáy đen sâu hoắm.

Vòng xoáy đen kịt ấy bao vây lấy cả hai, từ bên trong mọc lên vô số cánh tay quái dị chộp lấy con mèo, kéo ghì nó vào bóng tối sâu thẳm. Ngay khoảnh khắc những bàn tay ấy chạm vào da thịt, cơ thể con thú như bị lửa đốt nung nấu, đau đớn khôn cùng. Con mèo đen rú lên thảm thiết, điên cuồng giãy giụa.

Đứng trước cửa tử, ngay cả kẻ yếu hèn nhất cũng sẽ bộc phát đòn chí mạng cuối cùng. Con mèo đen phản kháng kịch liệt, cuối cùng dốc hết tàn lực thực hiện một cú "lưỡng bại câu thương", cào trúng con búp bê một nhát rồi mang theo thương tích tháo chạy trối chết.

Tiếng kêu của con mèo đen vừa rồi xé toạc cả màn đêm, chói tai và rợn người vô cùng. May thay, quanh con đường rợp bóng cây này không có phòng ở, những tòa ký túc xá phía xa dù có nghe thấy cũng chỉ là những âm thanh mơ hồ, không rõ thực hư.

Bốn bề chìm trong tĩnh lặng chết chóc, bóng dáng con mèo đen sớm đã mất hút từ lâu. Con búp bê tiếp tục lầm lũi tiến bước, nhưng chỉ mới được hai bước, nó lại một lần nữa dừng khựng lại.

Nó cúi đầu, chăm chú nhìn vào chính cơ thể mình.

Mèo hoang vốn có sức tấn công mạnh hơn mèo nhà rất nhiều, trường Trung học Đức Dương cũng từng ghi nhận không ít trường hợp học sinh bị chúng cào bị thương. Cú phản kích liều chết của con mèo đen lúc nãy đã giáng thẳng một vuốt xuống lồng ngực của con búp bê.

Đòn tấn công ấy vốn dĩ chẳng đáng là bao, thậm chí còn không thể gây tổn hại cho hắn dù chỉ một tấc một phân. Thế nhưng, thể xác này của nó giờ đây đã quá đỗi cũ kỹ nát tươm. Thân xác đã bầu bạn bên cạnh Kì Thời ròng rã mười hai năm trời này vốn đã sớm vượt quá giới hạn chịu đựng.

Cho dù Kì Thời có nâng niu trân trọng đến nhường nào đi chăng nữa, thì mọi chuyện cũng đã vô phương cứu chữa.

Dưới ánh nhìn dòm ngó của con búp bê Tây Dương đang ở phía sau, bóng hình đang đứng khựng lại phía trước đã bất động suốt mười mấy giây đồng hồ. Nó không hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, định bụng tiến lên để xem xét thực hư, thế nhưng ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, con búp bê phía trước đột nhiên nảy sinh dị trạng.

Dưới cái nhìn kinh hoàng và không thể tin nổi của con búp bê Tây Dương, những đường chỉ khâu trên người Vân Hòe đứt phựt ra, rồi từng mảng, từng mảng một bắt đầu sụp đổ.

Con đê ngàn dặm đổ vì tổ kiến, cơ thể nó vỡ vụn thành trăm mảnh, trở lại đúng dáng vẻ thảm hại đến tận cùng của mười hai năm về trước, cái ngày đầu tiên mà Kì Thời nhìn thấy nó...