Sáng hôm sau, lệnh cấm cửa của ký túc xá vừa được tháo dỡ là Kì Thời đã lập tức lao thẳng tới phòng học.
Phòng học sớm đã được quét dọn sạch sành sanh từ hôm trước. Những dãy bàn được xếp thàng từng hàng ngay ngắn, bên trên dán sẵn số báo danh, còn đống sách vở chất đầy như núi thường ngày nay đều đã bị dọn đi không còn một mống.
Kì Thời đảo mắt tìm quanh một lượt, cuối cùng mới tìm thấy con búp bê phủ đầy bụi bặm nằm chơ vơ nơi góc lớp.
Vì thời gian gấp gáp nên cậu chẳng kịp xem xét kỹ lưỡng. Tiếng chuông báo giờ học vừa vang lên là đám học sinh liền lục đục kéo nhau vào phòng, ai nấy đều ôm khư khư cuốn sách để tranh thủ ôn tập trong chút thời gian ít ỏi còn lại. Kì Thời cất con búp bê đi rồi vội vã rời khỏi, không nán lại thêm giây phút nào.
Cả ngày hôm ấy trôi qua trong bầu không khí căng thẳng cực độ. Ngoại trừ lúc giải quyết nhu cầu cá nhân hay tranh thủ ăn vội miếng cơm trưa để dằn bụng, thì suốt thời gian còn lại, chỉ nghe thấy tiếng ngòi bút sột soạt lướt trên mặt giấy, cậu hoàn toàn chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm đến việc gì khác.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, tiếng chuông tan học lúc chín giờ vừa dứt, giáo viên giám thị trên bục giảng mới cất lời yêu cầu thí sinh ngừng bút. Lúc này, tất cả mọi người mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Xuôi theo dòng người hối hả trở về khu ký túc, vào đến phòng vẫn thấy tối mịt mùng. Rõ ràng là đám bạn cùng phòng vẫn chưa về, chắc hẳn mọi người đã rủ nhau đi ăn đêm cho khuây khỏa rồi.
Kì Thời tháo chiếc cặp trên vai xuống, lấy con búp bê bên trong ra rồi đặt ngay ngắn trên mặt bàn.
Thân thể con búp bê vẫn nguyên vẹn, không hề có dấu vết hư hại nào, chỉ là bám hơi nhiều bụi bặm trông có vẻ bẩn thỉu. Kì Thời vươn tay định đem nó đi chùi rửa, nhưng chẳng hiểu vì sao, bàn tay đang đưa ra giữa chừng bỗng đột ngột khựng lại.
Con búp bê ngồi trên bàn khẽ nghiêng đầu nhìn Kì Thời. Nó nhích lại gần thêm một chút, đưa đôi tay nhỏ ra như muốn cậu ôm lấy mình, thế nhưng Kì Thời lại buông thõng tay xuống.
Ánh mắt cậu trong nháy mắt bỗng biến đổi, tuy môi vẫn nở nụ cười, nhưng thái độ lại hoàn toàn khác biệt so với lúc trước, hệt như đang nhìn chằm chằm vào một thứ vật thể xa lạ nào đó.
Đối diện với đôi mắt một đen một đỏ ấy trong vài giây, Kì Thời cuối cùng cũng lạnh lùng cất lời chất vấn: "Cậu ấy đâu rồi?"
Câu hỏi này thốt ra không đầu không cuối, và thứ mà Kì Thời nhận được cũng chỉ là cái nhìn đầy vẻ hoang mang từ con búp bê: "Ai cơ?"
Thấy con búp bê trước mắt vẫn giả ngây giả ngô, Kì Thời liền nói thẳng thừng cho ra lẽ: "Con búp bê của tôi rốt cuộc đang ở đâu?"
Con búp bê đối diện bỗng im bặt, nó nhìn trân trân vào Kì Thời, đôi môi hơi nhếch lên nở nụ cười rạng rỡ, hệt như dáng vẻ trước đây chẳng sai chạy một ly, ngay cả ngoại hình cũng không tài nào phân biệt nổi. Nó cất tiếng: "Chẳng phải tôi vẫn đang ở đây sao!"
Kì Thời nhíu chặt đôi mày, thẳng thừng phủ nhận: "Mày không phải cậu ấy."
Nhận thấy có hỏi thêm thì đối phương cũng chẳng muốn trả lời, Kì Thời liền tống con búp bê đó vào lại trong cặp, rồi xách cặp bước ra khỏi phòng ký túc xá.
Vì búp bê bị thất lạc ở lớp nên ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Kì Thời là phải quay lại đó tìm cho bằng được. Cậu hồi tưởng lại những nơi mình từng đi qua cùng những chỗ mà con búp bê có khả năng sẽ tìm đến, rồi cứ thế bước ngược về theo con đường cũ.
Lần này Kì Thời chọn đi một lối khác để đến phòng học. So với con đường chính rực rỡ ánh đèn, lối mòn rợp bóng cây xanh vốn ít khi được học sinh lựa chọn vào ban đêm, bởi vậy nơi đây vắng vẻ hơn hẳn những ngả đường còn lại.
Tiếng lá khô xào xạc vang lên dưới mỗi bước chân, ánh đèn trên cao mờ ảo chỉ còn lại những vệt sáng leo lắt dưới mặt đất, khiến cảnh vật xung quanh chìm vào bóng tối mịt mùng.
Vào thời điểm này, phần lớn học sinh đều đã trở về phòng, con đường vắng tanh không một bóng người, chỉ còn mình Kì Thời lặng lẽ bước đi giữa không gian tĩnh mịch.
Chợt một bóng đen xẹt qua trước mắt Kì Thời nhanh như chớp, khiến người ta chỉ kịp nhìn thấy một vệt tàn ảnh nhạt nhòa.
Kì Thời nhìn về phía nơi thứ đó đang lẩn trốn, chỉ thấy một đôi mắt đang lóe lên những tia sáng xanh lè quỷ dị. Cậu nhận ra ngay đó là lũ mèo hoang vẫn thường hay vất vưởng quanh khu vực trường học.
Mèo hoang quanh trường có tới dăm ba con, chúng không giống hiền lành giống mèo nhà mà sở hữu bộ móng sắc lẹm cùng răng nanh nhọn hoắt, vô cùng hung dữ. Kể từ khi khai giảng đến nay, đã có không ít học sinh bị chúng cào cắn bị thương.
Con mèo hoang nọ liếc nhìn Kì Thời đôi bận, có lẽ vì cảm thấy kiêng dè nên nó khom lưng rồi tháo chạy mất hút vào bóng đêm.
Cậu thu hồi tầm mắt, cũng chính vào lúc quay đầu lại, cậu mới trông thấy những món đồ đang vương vãi trên nền đất.
Ánh sáng nơi đây mập mờ, lại bị tán cây rợp bóng bao phủ cùng một luồng khí lạnh ẩm ướt bao trùm, thế nhưng bấy nhiêu đó cũng chẳng thể làm khó được Kì Thời. Cậu nhìn rõ mồn một không sai một ly, đó là những mảnh vải rách cùng một nhúm bông vụn nát.
Mà những mảnh vải này...
Kì Thời lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh vụn trên đất rồi cất gọn chúng vào một chỗ, nâng niu bảo quản kỹ càng.
Chẳng rõ chiếc cặp đã bị kéo khóa từ lúc nào, con búp bê bên trong ló đầu ra, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Trong đôi mắt nó hiện lên vẻ khó hiểu, nó cười tươi rói hỏi cậu: "Chủ nhân bảo tôi không phải con búp bê thật, vậy cậu đã tìm thấy nó chưa?"
Đôi tay Kì Thời vẫn không ngừng cử động, cậu thản nhiên đáp lời: "Cậu ấy không bao giờ gọi tôi là chủ nhân, cũng chẳng bao giờ chủ động đòi ôm."
Dứt lời, cậu mới trả lời câu hỏi kia: "Tìm thấy rồi."
Ánh mắt con búp bê lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nếu lúc đó nó có mặt và biết con người này không hề hiện diện tại đây, hẳn nó sẽ ngỡ rằng đêm qua cậu đã tận mắt chứng kiến tai nạn kia.
Sau khi nhặt xong những mảnh vụn cuối cùng, Kì Thời trấn tĩnh lại rồi đứng dậy, cậu bồi thêm một câu: "Cậu ấy chỉ là đang lẩn trốn thôi."
Chẳng rõ vì lý do gì mà búp bê của cậu lại lẩn tránh không muốn gặp mặt, khiến kẻ trước mắt này có cơ hội thừa cơ trà trộn, giả mạo để tiếp cận cậu. Sự ngụy trang này hoàn hảo đến mức không có chút tì vết, chỉ trừ một thứ mà tuyệt đối không thể bắt chước được.
Đó chính là cảm giác!
Lúc sáng do quá vội vã, cậu đã chẳng kịp nhìn cho thật kỹ, mãi tới lúc vừa tan học buổi tối, ngay từ cái nhìn đầu tiên, Kì Thời đã nhận ra ngay kẻ trước mắt chẳng phải con búp bê của mình.
Cậu cũng không rõ đối phương trà trộn dưới lốt búp bê để tiếp cận mình là vì lẽ gì, mang theo mưu đồ chi.
Thế nhưng mặc kệ lý do là gì, Kì Thời vẫn quyết định giữ lại quả bom nổ chậm này bên mình.