Suốt mấy tuần lễ tiếp theo, Kì Thời vẫn chưa từng nguôi ngoai ý định tìm kiếm bóng dáng con búp bê của mình. Cậu lùng sục khắp những ngóc ngách quanh trường nơi lũ mèo hoang thường lảng vảng, ghé qua đủ mọi tiệm búp bê lớn nhỏ, thế nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy lấy một mẩu dấu vết nào của đối phương.
Con búp bê nọ hệt như đã tan biến vào hư không, ngoại trừ những mảnh xác vụn nhặt được trên con đường rợp bóng cây trong trường hôm ấy, cậu chẳng thể tìm thêm được bất cứ thứ gì khác.
Còn kẻ giả mạo đang được Kì Thời giữ lại bên mình lại chẳng hề có bất cứ động tĩnh lạ nào. Nó dường như chỉ đơn thuần là đang giả dạng dưới lốt búp bê để được kề cận bên cậu, chỉ có vậy mà thôi.
Dạo gần đây Kì Thời trông chẳng ổn chút nào, ngay cả Nghiêm Luật cũng nhận ra điều bất thường đó. Trước kia cậu vốn là người nghiêm túc nhất mực, vậy mà giờ đây lại thường xuyên lơ đễnh, thỉnh thoảng còn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Thậm chí ngay cả con búp bê "bảo bối" kia, giờ đây cậu cũng chẳng mấy khi mang theo bên người.
Nghiêm Luật ngờ rằng Kì Thời đang gặp phải chuyện gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát nên đã gặng hỏi đôi lời, thế nhưng khi ấy cậu chỉ lặng lẽ lắc đầu, chẳng nói lấy một câu.
Lòng đầy lo lắng, vào một ngày cuối tuần nọ, Nghiêm Luật đã âm thầm bám theo sau Kì Thời. Cậu ta muốn tìm hiểu xem căn nguyên của những biểu hiện lạ lùng của bạn mình là do đâu, nào ngờ lại phải lẽo đẽo theo chân cậu đi loanh quanh vô định bên ngoài khuôn viên trường suốt cả buổi trời.
Ngay khi Nghiêm Luật còn đương ngỡ rằng mình đã lo xa quá rồi, thì Kì Thời chợt dừng bước, cậu đi về phía lề đường vẫy một chiếc xe taxi, rồi chiếc xe lao vút đi, biến mất ngay trước mắt Nghiêm Luật.
Nghiêm Luật tuy tính tình vô tư, nhưng trong một vài chuyện, trực giác của cậu ta lại cực kỳ linh ứng. Cậu thu lại vẻ cợt nhả, vội vàng chặn một chiếc xe khác rồi bám đuổi theo ngay tắp lự.
Hệ thống đang ẩn mình trong không gian chuyên biệt cảm thấy vô cùng sốt ruột. Kể từ khoảnh khắc giá trị thù hận của con quái vật nọ dao động trong tích tắc cách đây không lâu, cho tới tận bây giờ, nó đã không còn có thể dò xét được sự tồn tại của thực thể ấy nữa.
Đây là một sự việc cực kỳ nghiêm trọng, đồng nghĩa với việc con quái vật đã thoát khỏi phạm vi giám sát của hệ thống, dẫn đến nguy cơ mất kiểm soát hoàn toàn.
Theo lời vị đại nhân kia đã nói, một khi thời điểm đặc định tới gần, vào lúc giá trị thù hận của quái vật dao động dữ dội nhất, ký ức của ký chủ sẽ được khôi phục, và thần trí sẽ thức tỉnh trở lại.
Thế nhưng nó đã chờ đợi mòn mỏi bấy lâu, vậy mà ký chủ vẫn chẳng hề có chút dấu hiệu nào của việc sẽ tỉnh lại.
Hệ thống bị bài xích nên không thể hiện thân ở vị diện này, càng chẳng có cách nào liên lạc được với ký chủ của mình. Mọi diễn biến của thế giới này giờ đây đều đã nằm ngoài tầm dự đoán. Nó không thể can thiệp, chỉ biết đứng ngồi không yên trong vô vọng.
Ở thế giới thực, Kì Thời bước xuống xe rồi đi thẳng vào một tiệm búp bê. Nghiêm Luật bám sát phía sau cũng vội vàng theo chân vào trong, thế nhưng vừa mới bước qua cánh cửa tiệm, cậu ta đã lập tức mất dấu bạn mình.
Nhìn từ bên ngoài, tiệm búp bê nọ chẳng lấy gì làm rộng rãi. Trước cửa bày biện vài mẫu búp bê kiểu mới với khóe mắt cong cong cùng diện mạo đáng yêu, cực kỳ thu hút ánh nhìn. Nào ngờ vừa mới bước vào trong, đập vào mắt lại là vô số búp bê chất chồng đầy ắp căn phòng. Khi những con ngươi bằng thủy tinh trống rỗng đồng loạt xoay về phía cửa tiệm, nhìn trân trân vào kẻ mới đến, một cảm giác lạnh sống lưng bỗng chốc lan tỏa, khiến người ta không khỏi rùng mình khiếp hãi.
Cửa hàng búp bê này vô cùng rộng lớn, những món đồ chơi chất chồng trên giá nhiều không sao kể xiết.
Lão chủ tiệm ngồi sau quầy thu ngân ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn cậu học trò đang đứng chôn chân nơi cửa mãi không nhúc nhích, bèn buông một câu như lời nhắc nhở: "Chào mừng quý khách, cậu ưng mẫu nào thì cứ việc lấy mẫu đó."
Nói đoạn, lão lại tiếp tục cúi gầm mặt xuống, chẳng rõ đang hì hục mân mê thứ gì.
Nghiêm Luật nuốt nước bọt cái ực, lòng đầy áp lực mà bước thấp bước cao tiến vào trong.
Tiệm búp bê có tổng cộng hai tầng lầu. Trong không gian rộng thênh thang, những chiếc giá trưng bày được đặt rải rác khắp nơi, bên trên chất đầy đủ loại búp bê với muôn hình vạn trạng, con thì phơi bày lộ thiên, con lại được cất kỹ trong tủ kính trong suốt, có những con còn bị dồn nén chật ních nơi góc tường.
Tâm trí Nghiêm Luật chẳng mảy may đặt lên đám búp bê nọ, cậu ta chỉ muốn mau chóng tìm thấy Kì Thời để lôi cậu bạn rời khỏi chốn này càng sớm càng tốt.
Chẳng rõ vì sao, cậu ta cứ luôn cảm thấy nơi này toát ra vẻ âm u, quỷ quái vô cùng.
Nghiêm Luật khẽ xoa hai cánh tay, len lỏi qua từng dãy kệ. Vốn dĩ chẳng mấy khi liếc mắt nhìn lũ búp bê, dĩ nhiên cậu ta cũng không thể thấy được cảnh tượng sau lưng mình, hết thảy những con búp bê nọ trong một tích tắc đều xoay chuyển con ngươi, đồng loạt dán mắt nhìn theo bóng lưng cậu.
Xem chừng lần này lại phải ra về tay trắng rồi.
Kì Thời khẽ thở dài, cậu xoay người định bụng xuống lầu bắt xe về trường, nhưng mới bước được hai bước đã thình lình dừng khựng lại.
Kì Thời nhìn quanh quất một lượt, chẳng thấy điểm gì bất thường, cậu vươn tay xoa đầu con búp bê gần nhất, thì thầm: "Là ảo giác sao?"
Khoảnh khắc vừa rồi, cậu cứ ngỡ mình thấy đôi mắt của lũ búp bê khẽ động đậy, nhưng lũ búp bê này nào phải sinh vật sống, nhúc nhích còn chẳng được, nói gì đến mở mắt.
Kì Thời xoay người rời đi.
Sau khi Kì Thời rời tiệm búp bê, Nghiêm Luật cũng đi ngay sau đó.
Sau khi hai người rời đi, tiệm búp bê trở lại vẻ tĩnh mịch. Lão chủ tiệm nơi quầy thu ngân vẫn luồng kim xỏ chỉ, khâu vá con búp bê trên tay, đoạn lão nhồi thêm nhúm bông trắng vào trong. Cứ thế, một con búp bê cá mập nhỏ xinh đã hoàn thành.
Lão chủ tiệm đặt con búp bê mới làm xong lên giá trưng bày bên kia cửa kính trong suốt. Đôi mắt thủy tinh đen ngòm của nó hướng ra phía xa lộ, nhìn dòng người qua lại với ánh mắt trống rỗng.
Sau khi cất búp bê xong, lão chủ tiệm kiểm tra lại xem còn có bóng khách nào không. Thấy trong tiệm đã vắng tanh, lão mới ngáp dài một tiếng, tắt đèn rồi đóng cửa đi nghỉ.
Toàn bộ cửa tiệm chìm vào bóng tối, tĩnh mịch đến đáng sợ.
"Két... két..."
"Két... két..."
Những tiếng động lí nhí vang lên, nghe rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. "Két... két...", những chiếc giá lay động bần bật, trong bóng tối mịt mùng, lũ búp bê trên kệ đồng loạt đứng bật dậy.
Hàng ngàn con búp bê cùng hướng mắt về phía cửa chính, những con ngươi đen láy xoay chuyển, dưới vài góc độ nào đó bỗng lóe lên những tia sáng một đen một đỏ dị thường.
"Thời..."
"Kì Thời..."
"Thời Kì Thời Kì Thời...!!!!"
Vô số tiếng thì thầm cất lên, tiếng này chưa dứt tiếng kia đã tới, chúng đè chồng lên nhau, cùng gọi tên của một người duy nhất. Thanh âm ấy mang theo chấp niệm, mang theo sự quyến luyến và cả nỗi nhớ nhung sâu sắc, cứ thế vang vọng mãi không thôi.