Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 154: Xuất Hiện



Ngay khoảnh khắc cổ bị bóp nghẹt, cơ thể con búp bê giả cứng đờ người. Trong tích tắc, linh thể bị trấn áp mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như sắp tan biến ngay tức khắc.

Đó là một luồng năng lượng vô cùng đáng sợ, khiến lớp ngụy trang của con búp bê giả vỡ nát tan tành, để lộ ra diện mạo thực sự.

Đôi mắt to tròn, mái tóc vàng óng, hóa ra đây chính là con búp bê Tây Dương từng bám theo búp bê thật trước đó. Suốt thời gian qua, chính nó đã giả dạng Vân Hòe để ở bên cạnh Kì Thời.

Khi lớp ngụy trang bị phá bỏ, búp bê Tây Dương vùng thoát khỏi tay con búp bê thật nhưng chẳng thể rời đi. Nó dè chừng nấp trong góc tối, sợ hãi đối phương sẽ lại ra tay tấn công, thế nhưng hắn chẳng thèm đoái hoài đến nó.

Đám búp bê bên giường đang ríu rít vây quanh, vừa cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc liền run cầm cập mà im bặt. Căn phòng trong phút chốc trở nên tĩnh lặng như tờ.

Bên ngoài, vầng trăng treo lơ lửng trên đầu cành, cửa sổ phòng ngủ khép hờ, thi thoảng lại có làn gió nhẹ luồn vào. Tiết trời tháng ba đã bắt đầu nhuốm màu oi nồng của ngày hè, tiếng côn trùng rỉ rả về đêm cũng theo đó mà rộn ràng hơn.

Búp bê thật tiến lại gần Kì Thời, vươn bàn tay nhỏ nhắn chạm lên vầng trán đang hơi hâm hấp nóng. Con người trước mắt chẳng hề tỉnh giấc sau những biến động vừa rồi, trái lại vì tác dụng của thuốc mà ngủ rất say. Mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán, hắn nhẹ nhàng đưa tay lau đi.

Hắn chẳng thể nán lại lâu, thân thể búp bê này đã quá cũ nát, sau đòn tấn công của con mèo đen, cơ thể vốn đã hư hại nay lại càng vỡ vụn tiêu điều. Hắn không thể trở về bên cạnh Kì Thời thêm lần nào nữa, nhưng may mắn thay, thần thức của hắn có thể trú ngụ trên bất kỳ con búp bê nào.

Không sao cả, cứ chờ thêm chút nữa, chẳng bao lâu sau hắn sẽ trở lại thôi...

Hắn nhìn xoáy vào Kì Thời, không chớp mắt, dường như muốn bù đắp lại tất thảy những xa cách trong suốt mấy mươi ngày qua.

Chứng kiến dáng vẻ ấy, con búp bê Tây Dương nấp trong góc cất tiếng cười nhạo: "Mày tưởng mày có thể ở bên cậu ta cả đời sao? Không thể nào đâu, chính mắt tao đã thấy rồi, cái thân xác rách nát cũ kỹ đó vốn chẳng thể chắp vá lại được nữa. Cậu ta sẽ không còn thích mày đâu, đợi đến lúc mày quay trở lại, cậu ta sẽ vứt bỏ mày thôi!!"

Giọng nói của búp bê Tây Dương trở nên the thé chói tai, vẻ mặt có phần điên dại. Chỉ sau vài ngày ngắn ngủi, vẻ ngô nghê ban đầu đã hoàn toàn biến mất, trông nó như bị tâm ma ám quẻ, quyết kéo bằng được đồng loại rơi xuống vực thẳm cùng mình.

Con búp bê này khá đặc biệt, nó đã gửi gắm nguyện ước tới hắn, mà khi ước nguyện chưa thành, hắn không thể đòi hỏi thù lao cũng chẳng thể xuống tay g**t ch*t đối phương. Nó rít lên đầy ác ý, vừa chói tai vừa gay gắt, làm kinh động đến cả giấc ngủ của Kì Thời, cậu khẽ cau mày, dường như sắp tỉnh giấc.

Hắn liếc nhìn về phía búp bê Tây Dương, khóe môi vẫn vương nụ cười nhàn nhạt, đôi bàn tay nhỏ bé m*n tr*n trên làn da ấm nóng của con người, rõ ràng tâm trạng hắn đang vô cùng tốt.

Những lúc thế này, kẻ nào có chút tinh ý sẽ chẳng dại gì mà chọc giận hắn, thế nhưng búp bê Tây Dương lại làm vậy, thế là nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm.

Hắn vươn tay chạm khẽ vào khóe mắt cậu, theo động tác xoay người, một màn chắn vô hình đã bao phủ lấy giường ngủ, ngăn cách mọi tiếng động từ bên ngoài. Cùng lúc đó, từ trong vùng tối nơi góc tường bất thình lình hiện ra vô số bàn tay, chúng tóm chặt lấy búp bê Tây Dương rồi điên cuồng cào xé linh thể của nó.

Tiếng thét chói tai xé toạc không gian, bầy búp bê dù đang nép bên giường hay là đang đứng chôn chân tại chỗ đều run rẩy bần bật, chẳng một con nào dám nhúc nhích dù chỉ là một chút.

Linh thể bị xé tan xác rồi lại bị ép buộc phải hợp nhất, con búp bê Tây Dương cuối cùng cũng biết sợ mà không dám ho he thêm lời nào. Nó dụi đôi mắt đỏ hoe, nức nở thút thít, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một giọt lệ nào rơi xuống.

Búp bê vốn chẳng phải con người, chúng không có nước mắt.

Nghe thấy tiếng thút thít, hắn ngước mắt, cuối cùng cũng chịu liếc nhìn về phía này một cái đầy rẻ rúng, giọng hắn hờ hững, chẳng chút gợn sóng cảm xúc nhưng lại mang theo lời cảnh cáo lạnh lùng: "Sẽ không có lần sau."

Điều hắn muốn nói chính là việc nó cả gan giả dạng hắn để ở bên cạnh Kì Thời. Có thể chắc chắn rằng nếu còn có lần sau, dẫu phải hủy bỏ cả nguyện ước, hắn cũng sẽ tự tay xé xác con búp bê Tây Dương này thành muôn mảnh.

Búp bê Tây Dương co rúm trong góc, chẳng dám hó hé thêm lời nào.

Hắn xoay người, nhìn về phía Kì Thời lần nữa. Mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài đã bị ngăn cách hoàn toàn. Có lẽ cơn cảm mạo đã làm giảm đi sự thính nhạy của cậu, hoặc cũng có thể là do cảm nhận được con búp bê quen thuộc đã trở về bên cạnh, mà cậu ngủ rất say.

Hắn lặng nhìn một hồi, rồi lại khẽ vươn tay chạm nhẹ lên hàng mi đang rung rinh của Kì Thời.

Rũ bỏ nét ngô nghê thuở nhỏ, những đường nét trên gương mặt Kì Thời giờ đây đã dần rõ ràng. Diện mạo của cậu vô cùng dịu dàng với đường nét hài hòa, đuôi mắt khẽ xếch, khi cười mắt cong lại như vầng trăng khuyết. Chẳng biết từ lúc nào, cục bột nhỏ trắng trẻo mềm mại năm ấy đã trưởng thành rồi.

Hắn chẳng hề quấy rầy Kì Thời, sự xuất hiện bất ngờ này dường như chỉ để ngắm nhìn cậu thật kỹ. Lặng người quan sát hồi lâu, cho đến khi không còn sức chống đỡ thêm được nữa, hắn mới tựa như làn sương mỏng tan đi, biến mất hoàn toàn trong căn phòng.

Sau khi hắn biến mất, bầy búp bê mới trở lại bình thường. Chúng rất muốn leo lên giường ngủ cạnh chủ nhân nhỏ, nhưng lại sợ làm bẩn chăn đệm, đành phải rúc vào gần chân giường hơn một chút.

Lâm Lan và Kì Trạch vẫn chưa về nhà. Lũ búp bê tựa vào chân giường nhắm nghiền mắt, con búp bê Tây Dương nơi xó tường cũng lặng thinh. Trong thoáng chốc, phòng ngủ lại rơi vào tĩnh lặng, im ắng tới mức có thể nghe thấu cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Không biết đã qua bao lâu, Kì Thời chầm chậm mở mắt.

Lúc đau ốm, phản ứng của Kì Thời trì trệ đi nhiều, ánh mắt cậu đờ đẫn mất một chốc, phải hai phút sau mới hoàn hồn tỉnh táo lại.

Kì Thời ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, linh tính mách bảo có gì đó lạ thường, cậu đảo mắt quan sát khắp phòng, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng ai.

Cuối cùng, tầm mắt cậu dừng lại nơi cạnh gối, chỗ ấy trống hoác, nhưng chỉ mới vài phút trước, con búp bê mà cậu dày công tìm kiếm bấy lâu vẫn còn đứng ngay tại đó.