Dưới hiên hành lang đông nghịt người trú mưa, vậy mà Kì Thời lại chỉ gọi đúng một người duy nhất đó.
Ở trường Trung học Đức Dương, ai mà chẳng biết tới cậu học sinh xuất sắc kiêm gương mặt tiêu biểu này cơ chứ? Ngay trên bảng tin trước cổng trường vẫn luôn dán ảnh và tên của cậu, chỉ cần vừa bước vào cổng là nhìn thấy ngay.
Suốt ba năm ròng tấm ảnh ấy vẫn chưa hề bị gỡ xuống, cậu nghiễm nhiên trở thành nhân vật trung tâm của trường Đức Dương, cũng là người trong mộng của biết bao học sinh suốt thời thanh xuân.
Thế nhưng, một người thoạt nhìn có vẻ ôn hòa như cậu lại thực sự rất khó tiếp cận, hệt như một khối băng vĩnh cửu chẳng thể tan chảy. Ba năm qua chẳng rõ cậu đã nhận được bao nhiêu bức thư tình, nhưng tất cả đều bị cậu trả về nguyên trạng cho người gửi.
Kì Thời vừa xuất hiện đã thu hút vô số ánh mắt lén lút dõi theo. Giờ đây thấy cậu bắt chuyện với một kẻ mờ nhạt chẳng rõ ở lớp nào, đám đông bất chợt im bặt, họ nhìn nhau rồi lại nhìn hai người kia đầy thắc mắc. Trong phút chốc, không gian chỉ còn vang lên tiếng mưa rơi rào rào.
Đứng dưới làn mưa, Kì Thời đợi một lúc lâu mà vẫn không nhận được câu trả lời. Cứ ngỡ mình đã bị khước từ, đôi hàng mi đọng hơi nước của cậu khẽ rủ xuống, trông càng đen và dài hơn giữa màn mưa trắng xóa, cả người lộ rõ vẻ hụt hẫng.
Cảnh tượng ấy khiến trái tim những học sinh đang trú mưa gần đó như tan nát, họ chỉ muốn thay thế vị trí của người nọ để vội vàng gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Trời ạ, họ cũng khao khát được chung ô với cậu bạn xuất sắc nhất trường lắm chứ, sao họ lại chẳng có được vận may lớn đến thế cơ chứ!!!
Nhưng nghĩ lại thì nếu người kia không đồng ý, họ vẫn còn cơ hội. Một vài người âm thầm kỳ vọng, thế nhưng mong ước của họ cuối cùng đã tan thành mây khói khi thấy cậu nam sinh nọ khẽ cử động. Dẫu khoảng cách giữa hai người vẫn còn một đoạn bị mưa bủa vây, cậu ta vẫn cứ thế dầm mưa bước đến bên cạnh Kì Thời.
Cậu ta bước tới nhưng không đứng quá sát mà vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Kì Thời không lường trước được hành động của người nọ, cậu vội bước sát lại, che chiếc ô trong tay lên đầu cậu ta.
Làn mưa bị chặn lại hoàn toàn, chiếc ô rất lớn, thừa sức che chở cho cả hai người, và cũng nhờ vậy mà khoảng cách giữa họ thu hẹp lại đáng kể.
Cậu nam sinh rất cao, hơn Kì Thời tận nửa cái đầu. Cậu ta vẫn luôn mặc quần áo dài tay, che kín mít cơ thể chẳng để lộ ra chút nào, mái tóc dài cũng lòa xòa che khuất đôi mắt.
Vì khoảng cách được thu hẹp, Kì Thời chợt chạm phải ánh mắt của người nọ trong phút chốc. Đó là một đôi mắt đen kịt, hệt như một xoáy nước sâu không thấy đáy, chút ít phần cơ thể lộ ra là ngón tay và cằm cũng trắng đến lạ lùng.
Bởi chênh lệch chiều cao nên Kì Thời theo bản năng đưa ô lên cao hơn một chút, chẳng ngờ cậu nam sinh nọ lại trực tiếp đón lấy cán ô. Kì Thời vô tình chạm phải ngón tay đối phương, một cảm giác lạnh ngắt như băng truyền tới, tuyệt nhiên không giống với nhiệt độ cơ thể của người bình thường.
Kì Thời ngẩn người một lát, rồi chợt nghe thấy người nọ khẽ thốt lên một câu cảm ơn.
Giọng nói ấy có phần khản đặc, lẫn vào trong tiếng mưa nghe như tiếng chân giẫm lên lá khô xào xạc, là một tông giọng vô cùng êm tai.
Kì Thời khẽ liếc nhìn người bên cạnh rồi lại quay đi, cứ thế để mặc cậu ta che ô cho mình, cả hai cùng nhau rời đi.
Thời gian này Nghiêm Luật vô cùng bận rộn với việc tập luyện. Bận đến mức nào ư? Chính là sau khi kết thúc buổi tập, hai chân cậu ta nhũn ra như cọng bún, tối về đến ký túc xá, chỉ cần vệ sinh cá nhân xong là đặt lưng xuống giường ngủ thiếp đi ngay lập tức. Giáo viên còn tăng thêm cường độ tập luyện, lấy cái danh mỹ miều là để giúp họ kích phát tiềm năng trong thời gian ngắn, từ đó nâng cao thành tích lên một tầm cao mới.
Dưới áp lực và cường độ tập luyện cao, thành tích thể thao của Nghiêm Luật tiến bộ rõ rệt. Cũng vì quá mệt mỏi mà suốt thời gian qua, cậu ta đã liên tục cho Kì Thời "leo cây" mấy lần, chẳng thể cùng nhau đi về nhà.
Khó khăn lắm mới có được hai ngày nghỉ không phải tập luyện, Nghiêm Luật vừa tan học đã vội vàng ra bến xe đợi từ sớm, nào ngờ thứ cậu ta nhìn thấy lại là bóng dáng Kì Thời đang cùng một người khác đi tới.
Cho đến tận khi lên xe, Nghiêm Luật vẫn còn ngơ ngẩn cả người, chẳng rõ kẻ đang chiếm mất chỗ ngồi của mình, lại còn cười nói vui vẻ với Kì Thời kia là từ đâu chui ra nữa.
Cậu ta ngồi ở hàng ghế phía sau hai người họ. Cửa sổ ở hàng ghế trước mở toang, làn gió thổi vào chẳng khiến cậu ta thấy mát mẻ chút nào, trái lại còn thấy lạnh lẽo thấu tận tâm can.
Kì Thời ngồi phía trước dường như đang giảng bài cho người kia, cuốn sách bài tập đặt trên đùi, cậu hơi cúi đầu, thi thoảng lại viết vài nét vô cùng nghiêm túc. Thế nhưng người ngồi bên cạnh lại chẳng hề nhìn vào cuốn sách, đôi mắt ẩn dưới lớp tóc đen chỉ đăm đăm nhìn vào người bên cạnh mình, khiến chẳng ai có thể thấu được tâm tư bên trong. Chỉ đến khi Kì Thời ngừng lời và hỏi điều gì đó, hắn mới thu hồi ánh nhìn, đáp lại vài câu về các bước giải bài.
Nghiêm Luật cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Chẳng hiểu vì sao mà cảm giác cậu nam sinh nọ mang lại, trong một khoảnh khắc nào đó, lại quen thuộc đến lạ thường, cứ như thể đã từng gặp ở đâu rồi vậy.
Nghĩ mãi chẳng ra, Nghiêm Luật lén lút rướn người về phía Kì Thời, ló đầu ra hỏi: "Ai đây bạn?"
Cái kẻ có bộ não cá vàng như Nghiêm Luật đã hoàn toàn quên mất việc mình mới gặp đối phương trên sân vận động cách đây không lâu.
Quả nhiên, câu hỏi này khiến Kì Thời hơi lộ vẻ nghi hoặc mà quay lại nhìn, cậu hỏi: "Chẳng phải Vân Hòe là bạn cùng lớp với cậu sao?"
Hóa ra trong suốt thời gian qua, Kì Thời và Vân Hòe dần tiếp xúc rồi lại thấy vô cùng hợp tính nhau. Tìm hiểu thêm thì mới biết nhà đối phương cũng chẳng xa nhà mình là bao, thậm chí còn ở rất gần nhà Nghiêm Luật.
Về cái tên này, Kì Thời chẳng mảy may nghi ngờ đó chính là hai chữ mà con búp bê từng nhắc tới. Khi ấy cậu còn quá nhỏ, bao năm tháng trôi qua, đoạn ký ức và cái tên đó từ lâu đã phai nhạt trong trí nhớ, trở nên mờ mịt chẳng rõ ràng.
Nếu hệ thống ở đây và biết được những gì Kì Thời đang nghĩ, chắc chắn nó sẽ nói cho cậu biết rằng đây chính là cơ chế tự phong tỏa của thế giới nhỏ. Nó sẽ tự động làm suy yếu mọi thông tin về thân phận của con búp bê trong tâm trí cậu, nhằm duy trì sự cân bằng cho toàn bộ thế giới này.
Khốn nỗi hiện tại hệ thống chẳng thể liên lạc được với Kì Thời, nhiệm vụ thì trì trệ, con búp bê lại biến mất, còn ký chủ vốn đã mất sạch ký ức nay lại đang cười nói vui vẻ với "người bạn mới" mà chẳng hề nhận thức được vấn đề. Nếu hệ thống mà có tóc, hẳn lúc này cũng phải sầu đến mức rụng sạch cả mớ rồi.
Nghiêm Luật ngẫm nghĩ một hồi mới chợt nhớ ra, cách đây không lâu cậu ta từng gặp người nọ trên sân vận động, lúc đó còn bị một phen khiếp vía nữa.
Điều khiến Nghiêm Luật thấy lạ lùng là cậu ta chưa từng cảm nhận được sự hiện diện của người nọ trong lớp, cứ như thể hắn bất thình lình rơi từ trên trời xuống vậy.
Thế nhưng ký ức thì chẳng thể làm giả, đối phương quả thực chính là bạn cùng lớp với cậu ta.
Vân Hòe đang ngồi cạnh Kì Thời khẽ xoay đầu nhìn sang. Nghiêm Luật gãi đầu gãi tai, ngắc ngứ một hồi mới lên tiếng tự giới thiệu: "Ờ, cái đó... tớ là Nghiêm Luật."
Người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng bỗng nhếch môi cười, đôi mắt ẩn sau lớp tóc mái nhìn Nghiêm Luật với ý vị khó lường, hắn đáp: "Tôi là Vân Hòe..."