Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 157: Phải Làm Sao Mới Có Thể Ở Bên Nhau Mãi Mãi



Vân Hòe sống ngay trong khu phố của Nghiêm Luật, cách nhà nhau không xa, thậm chí còn khá gần. Khi biết chuyện, Nghiêm Luật cũng không khỏi ngạc nhiên.

Cũng phải thôi, bởi cậu ta sống ở đó bao nhiêu năm trời mà chưa từng gặp đối phương bao giờ. Chuyện phiếm kéo dài suốt cả quãng đường, cảnh vật bên lề cũng dần trở nên quen thuộc. Cả ba thu dọn đồ đạc, đợi xe dừng bến liền xuống xe ngay.

Lúc chia tay, Kì Thời đưa cho Vân Hòe cuốn sách bài tập, bên trong đã khoanh sẵn vài dạng đề quan trọng cùng những lời giải thích tỉ mỉ do chính tay cậu viết.

"Cậu rất thông minh, có điều tớ nhận ra khi giải đề cậu thường không thích viết các bước trung gian, thế nên mới bị trừ mất biết bao nhiêu là điểm trình bày. Mấy câu này đều là dạng đề thường gặp trong kỳ thi, cậu cứ bám theo những chỗ tớ đánh dấu mà viết đầy đủ các bước quan trọng ra, đạt điểm tối đa môn Toán chẳng phải là chuyện khó gì đâu."

Đạt điểm tuyệt đối luôn cơ à?!

Nghiêm Luật thầm tặc lưỡi kinh ngạc, chẳng thể ngờ cậu bạn cùng lớp lầm lì này lại là một nhân tài học thuật ẩn mình.

Cậu ta hết nhìn người này lại ngó người kia, một tay quàng qua vai Kì Thời cười nói: "Cậu bạn Vân Hòe đây đúng là cao thủ không lộ mặt mà, chẳng nhận ra chút nào luôn!"

Vân Hòe lặng lẽ nhìn Nghiêm Luật, không đáp lời. Sau khi trêu chọc một câu, Nghiêm Luật liền quay sang rôm rả với Kì Thời, tay vẫn chưa buông ra mà vẫn cứ khoác vai thân thiết như anh em cột chèo. Thế nhưng đang nói dở câu, cậu ta bỗng cảm thấy sau lưng lành lạnh.

Giữa mùa hè oi bức mà lại có cảm giác kỳ quái như vậy, Nghiêm Luật bất giác rùng mình, vội vàng buông tay xuống.

Chẳng mấy chốc, sau khi hẹn hai ngày nữa lại cùng nhau quay lại trường, ba người liền tách ra. Nghiêm Luật và Vân Hòe đi chung đường, dẫu đã đi được một quãng xa vẫn còn thấy rõ bóng lưng của hai người họ. Kì Thời đứng yên tại chỗ dõi theo một hồi rồi mới xoay người rời đi.

Kì Thời không hề hay biết rằng, sau khi cậu đã đi xa, Vân Hòe bất chợt dừng bước, lặng lẽ phóng tầm mắt nhìn về hướng cậu vừa khuất bóng.

Nghiêm Luật cũng dừng lại theo, hỏi: "Sao thế?"

Vân Hòe bỗng buông một câu không đầu không cuối: "Liệu cậu ấy có thích không nhỉ..."

Nghiêm Luật ngơ ngác: "Hả, thích cái gì cơ?"

Vân Hòe không đáp lời, hắn chỉ tự lẩm bẩm một mình như đang đắm chìm vào thế giới riêng. Nghiêm Luật chỉ nghe thấy hắn thì thầm: "Làm thế nào mới có thể mãi mãi bên nhau đây...?"

Câu nói ấy chất chứa bao nỗi thắc mắc khôn nguôi, tựa hồ chàng trai trước mắt đang phải đối diện với một bài toán nan giải nhất thế gian.

Đôi mắt khuất sau làn tóc đen trở nên mơ hồ và trống rỗng, lạnh lẽo thấu xương, chẳng gợn chút hơi ấm tình người. Con ngươi đen trắng rõ rệt ấy bỗng chốc chuyển sang sắc đỏ đen u ám theo những đợt sóng cảm xúc trào dâng, để lộ ra một khía cạnh chẳng hề giống với loài người.

Nếu Nghiêm Luật có thể nhìn thấy đôi mắt của Vân Hòe lúc này, chắc chắn cậu ta sẽ bị một phen khiếp vía. Thế nhưng, mọi điều kỳ quái đều đã được làn tóc che giấu kỹ càng, chẳng một ai hay biết.

Nghiêm Luật hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, cậu ta gãi đầu, đáp theo bản năng: "Nếu ông muốn mãi mãi ở bên một người thì đơn giản thôi mà, yêu nhau là được chứ gì! Yêu đương rồi kết hôn, trở thành bạn đời của nhau, thế là có thể ở bên nhau trọn đời rồi."

Nghiêm Luật hóng hớt: "Ông có người trong mộng rồi à? Ai thế? Ở lớp nào vậy?"

Chuỗi câu hỏi hóng hớt đó bị Vân Hòe hoàn toàn ngó lơ, hắn ngước mắt lên hỏi: "Thế nào mới là thích?"

Nghiêm Luật bật cười: "Hả, ông không biết thích là gì mà còn đòi ở bên người ta mãi mãi cơ à?"

Một ánh nhìn sắc lẹm gần như hữu hình phóng tới khiến gã to con của đội tuyển thể thao như Nghiêm Luật bỗng thấy chột dạ một cách khó hiểu. Một kẻ độc thân chưa từng yêu đương như cậu ta giờ đây đành phải vắt óc làm liều  dẫu chưa được trải nghiệm thực tế thì cũng đã từng thấy người ta yêu nhau đầy ra đấy rồi, cậu ta bèn giải thích: "Thích chính là, khi không nhìn thấy người ấy sẽ thấy nhớ nhung, sẽ giống như ông vừa nói ấy, muốn được mãi mãi ở bên đối phương. Bất kể làm chuyện gì, chỉ cần ở bên nhau là thấy vui rồi, là khi đỏ mặt lúng túng, là lúc trái tim đập rộn ràng."

Nghiêm Luật tuôn một tràng rồi kết luận: "Đó chính là thích đấy."

"Thế rốt cuộc người ông thích là ai vậy? Nói nhỏ cho tôi nghe đi, tôi thề là không nói cho ai khác đâu, ngay cả Kì Thời tôi cũng giấu luôn!"

Phải biết rằng hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, vốn chẳng có bí mật nào giấu được nhau, lần này Nghiêm Luật còn khẳng định chắc nịch là không nói cho Kì Thời biết, xem ra trí tò mò của cậu ta đã lên đến đỉnh điểm rồi.

Thế nhưng Nghiêm Luật rốt cuộc cũng phải thất vọng thôi, dẫu sau đó cậu ta có lải nhải điều gì thì Vân Hòe cũng chẳng thèm đáp lại lấy một lời.

Phía bên này, Kì Thời đang bước lên cầu thang tới tầng ba, cậu còn chưa về đến nhà thì trong không gian hệ thống đã vang lên thông báo điểm thù hận đang sụt giảm. Tiếng thông báo vang lên liên hồi, cuối cùng, chỉ số thù hận vốn bị phong tỏa trước đó đã hiển hiện rõ ràng, dừng lại ở con số 30.

30 điểm thù hận, so với các thế giới khác thì đây là một con số rất thấp. Nhưng hệ thống biết rõ, khi họ mới đặt chân đến thế giới này, chỉ số thù hận chắc chắn không thấp đến thế. Việc phong tỏa ký ức và cùng nhau lớn lên từ thời thơ ấu đã vô tình giúp nhiệm vụ hoàn thành được hơn nửa một cách đầy bất ngờ.

Hệ thống phấn khích chạy loạn trong không gian, sơ ý nhảy vọt ra ngoài. Một cục bông trắng phát sáng cứ thế tung tăng nhảy nhót quanh Kì Thời, lần này nó không còn bị thế giới ngăn trở nữa, có thể tự do ra vào không gian hệ thống.

Động tác của Kì Thời khựng lại một nhịp cực kỳ nhỏ, nhưng hệ thống hoàn toàn không nhận ra. Thấy Kì Thời chẳng có chút phản ứng nào, nó vẫn đinh ninh cậu không nhìn thấy mình, thế là tâm trạng đang kích động dần bình lặng lại, nó thong thả bay tới đậu lên vai cậu.

Hệ thống nhớ lại con búp bê đã biến mất trước đó, rồi ngẫm đến những điểm bất thường của ký chủ trong mấy ngày qua, và cả điểm thù hận vừa đột ngột sụt giảm lúc nãy.

Hèn gì cái gã con người kia lại mang đến cho nó cảm giác quái lạ như thế...

Trong lòng hệ thống nảy ra một suy đoán điên rồ, nó đậu trên vai Kì Thời, tự lẩm bẩm: "Nếu hắn thực sự đã khoác lên mình dáng vẻ của con người, vậy rốt cuộc hắn đang muốn làm gì đây?"

Quái vật mãi mãi là quái vật, dẫu có ngụy trang cho giống con người đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng thể che đậy được sự thật rằng hắn là một kẻ phi nhân loại.

Trong khi hệ thống còn đang vắt óc suy nghĩ, Kì Thời đã về đến nhà.

Một tiếng "cạch" vang lên, cửa phòng được mở ra rồi lại đóng sầm lại ngay sau đó.