Thành phố Z vốn là một đô thị loại ba, nhà của Kì Thời không nằm ở khu trung tâm sầm uất mà lại tọa lạc tại một vùng ven khá hẻo lánh. Xe khách nơi đây vẫn là những dòng xe đời cũ chưa được thay mới, nhịp sống và tốc độ phát triển đều tụt hậu đi nhiều.
Tại đây hiếm khi thấy được những tòa cao ốc thương mại sầm uất, cũng chẳng có lấy một ngôi trường đại học, chỉ còn vài ba trường nghề đang hoạt động cầm chừng, tình hình kinh doanh bết bát khiến lượng học sinh thưa thớt, cơ sở vật chất cũ nát tồi tàn như thể sắp sửa đóng cửa đến nơi.
Vào những năm tám mươi khi kinh tế còn kém phát triển, việc mua được một căn nhà ở nơi này là minh chứng cho một người vô cùng thành đạt. Thế nhưng chỉ vỏn vẹn mười mấy năm sau, công nghệ phát triển thần tốc đã biến việc đó trở thành điều hết sức bình thường.
Vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm, vầng thái dương lơ lửng nơi chân trời tựa như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ. Ánh nắng tàn của buổi hoàng hôn phủ xuống mặt đất, rọi sáng rực rỡ những con hẻm nhỏ nơi góc phố, xua tan đi vẻ âm u nơi góc khuất.
Những bức tường rào cao ngất nằm cạnh các dãy nhà cũ kỹ bám đầy những hình vẽ graffiti xanh đỏ tím vàng. Dưới ánh mặt trời, chúng hiện lên càng thêm rõ nét, nhìn từ xa hệt như một loài quái vật đang nhe nanh múa vuốt.
Nơi đây là những con ngõ tối đặc trưng của các thị trấn nhỏ, vừa là nơi trú ngụ của chó mèo hoang, cũng là chốn lui tới thường xuyên của lũ du côn đường phố.
Lũ choắt con hư hỏng, chẳng lo học hành mà chỉ giỏi thói hư tật xấu, từ hút thuốc, uống rượu cho đến tụ tập đánh nhau không thiếu thứ gì. Chúng chuyên nhắm vào những học sinh đi lẻ để trấn lột tiền bạc, lại còn trơn tuột như lươn khiến người ta chẳng cách nào tóm được, đúng là nỗi nhức nhối đối với bảo vệ trường học và cảnh sát.
Trời sập tối, đèn đường bắt đầu bật sáng, cũng là lúc lũ du côn bắt đầu lảng vảng khắp nơi. Kì Thời vừa hay bị sai đi mua nước giải khát, trên đường đi cậu bắt gặp một đám người mặc đồ dị hợm, tóc nhuộm đủ thứ màu sắc sặc sỡ đang lướt qua. Mấy đứa choắt mười mấy tuổi vừa huýt sáo trêu chọc, vừa trượt ván xoay quanh người cậu.
Bị chắn mất lối đi, Kì Thời dứt khoát dừng lại, lặng thinh nhìn đám người đó lướt ván vòng quanh mình. Chẳng biết cậu ra chân vào lúc nào mà bất ngờ làm một đứa trong đám vấp ngã, nhóc nam sinh tóc vàng hoe ngã cái bịch, mặt đập xuống đất trông vô cùng thảm hại.
Hành động này chẳng khác nào lời khiêu khích trực diện. Lũ du côn vốn đã quen thói hống hách làm sao chịu nhục nổi, chúng lập tức bủa vây lấy Kì Thời, vẻ mặt hung hãn như muốn dạy cho cậu một bài học.
Thế nhưng, Kì Thời chỉ dùng một chân đè nghiến lên đứa nam sinh huýt sáo lúc nãy khiến nó vùng vẫy mãi mà chẳng thể bò dậy nổi. Chân còn lại của cậu đặt lên ván trượt xoay nhẹ như đang thử cảm giác, rồi bất thình lình dẫm mạnh xuống. Chiếc ván trượt mỏng manh phát ra tiếng rắc kinh người rồi vỡ tan làm đôi.
Đám người vốn định lao lên bao vây Kì Thời giờ đây đều đứng sững tại chỗ nhìn nhau trân trối, chẳng ai dám nhúc nhích. Đứa nam sinh đang bị đè dưới đất, tận mắt chứng kiến mọi chuyện lại càng kinh hãi hơn, nói vội vàng lắp bắp cầu xin: "Tôi... tôi biết lỗi rồi, làm ơn thả tôi ra đi mà!!!"
Chẳng một ai ngờ được chàng trai trông thư sinh, dịu dàng này lại đáng gờm đến thế. Nếu biết trước, có đánh chết chúng cũng chẳng dám vì thấy cậu đẹp mã mà khinh suất tới gây sự.
Bản chất đặc trưng nhất của lũ du côn là bắt nạt kẻ yếu nhưng lại khiếp sợ kẻ mạnh. Vừa thấy Kì Thời không phải hạng vừa, chúng lập tức lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách thật xa.
Kì Thời liếc nhìn xung quanh một lượt rồi mới nhấc chân khỏi chiếc ván trượt nát bấy và buông đứa nam sinh kia ra. Đám du côn chỉ chờ có thế, vội vã tháo chạy mất hút, không quên mang theo hai mảnh ván trượt đã vỡ vụn dưới đất.
Chẳng còn ai cản đường, Kì Thời xoay người ghé vào siêu thị mua ít nước giải khát và đồ ăn vặt xách trên tay. Tranh thủ lúc trời còn chưa tối hẳn, cậu cũng định mau chóng về nhà, nào ngờ giữa đường lại bắt gặp một bóng người rất giống Vân Hòe đang rẽ vào con hẻm nhỏ. Mà phía sau lưng hắn, lũ du côn vừa mới gây hấn với Kì Thời lúc nãy cũng đang ngang nhiên bám đuôi.
Đám người vừa mới bị dạy cho một bài học xong nhưng vẫn chứng nào tật nấy, cứ canh theo sau một người đi lẻ, chẳng rõ lại định giở trò gì đây.
Kì Thời vốn định về nhà bèn thay đổi hướng đi, lẳng lặng theo chân đám người kia tiến vào trong ngõ.
Khi tia sáng cuối cùng nơi chân trời vụt tắt, thế giới hoàn toàn chìm vào bóng tối, những con phố ở thị trấn nhỏ rực rỡ ánh đèn, nhưng sâu trong con hẻm, tại nơi góc khuất, chỉ khi có chút ánh sáng le lói hắt ra từ các dãy nhà cũ kỹ mới đủ để nhìn loáng thoáng khung cảnh xung quanh.
Con mèo hoang nơi góc tường gồng mình cong lưng, cảnh giác nhìn những kẻ lạ mặt đột ngột xông vào địa bàn của mình. Dường như chỉ cần đối phương có một động thái bất thường, nó sẽ lập tức lao tới cào một nhát hoặc xoay người chạy tót đi mất.
Nghe thấy tiếng mèo kêu, Vân Hòe ngoảnh lại nhìn về phía góc tường, đập vào mắt hắn là một đôi mắt xanh lè đang phát sáng.
Con mèo hoang mang màu xám đen, trông vô cùng bẩn thỉu và bù xù. Lớp lông xơ xác bao bọc lấy thân hình gầy gò ốm yếu khiến Vân Hòe bất giác nhớ lại những ký ức chẳng mấy tốt đẹp.
Con mèo kia dường như cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ người Vân Hòe, nó kêu "meo meo" hai tiếng rồi biến mất tăm nơi cuối ngõ chỉ trong nháy mắt. Lúc này, lũ du côn bám đuôi thấy người đi phía trước dừng bước cũng chẳng buồn lén lút hay giấu diếm hành tung nữa, chúng ngang nhiên bước ra trước mặt hắn.
Chúng vây quanh chàng thiếu niên một cách đầy sành sỏi, bủa vây kín kẽ khiến người ta chẳng còn đường lui. Tên cầm đầu tiến lại gần, trong tay lăm lăm một khúc gậy gỗ to bằng bắp tay người lớn, nó vỗ nhẹ hai cái vào lòng bàn tay tạo nên những tiếng động khô khốc rồi đe dọa: "Khôn hồn thì nộp hết tiền trên người ra đây, tao sẽ cho mày rời khỏi đây bình an vô sự."
Lời thoại tuy lỗi thời nhưng chiêu thức này quan trọng ở chỗ hiệu quả chứ chẳng cần mới mẻ. Bằng cách đe dọa này, đám người nọ đã trấn lột thành công không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa nhờ đôi chân nhanh nhạy và am hiểu tường tận địa hình nơi này, lần nào chúng cũng thoát thân trót lọt.
Con ngõ u ám như được bao phủ bởi một lớp màng bảo vệ của bóng đêm, tường rào cao ngất chẳng dễ gì leo qua, các góc tường chất đầy đồ đạc tạp nham, thỉnh thoảng còn có kẻ vứt rác bừa bãi khiến mùa hè tới là mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Chính vì ít người qua lại nên lũ du côn này càng thêm ngang ngược, chẳng kiêng nể gì ai.
Bọn chúng vốn đã sốt ruột, nay thấy Vân Hòe cứ đứng trơ ra đó chẳng chút phản ứng thì lại càng nóng nảy hơn. Tên cầm đầu mặc áo hoa chửi thề một tiếng, rồi trực tiếp vươn tay định cướp lấy chiếc túi trên người Vân Hòe.
Màn đêm đã trở thành chiếc ô che chở cho mọi tội ác, đồng thời cũng là lớp vỏ bọc hoàn hảo che giấu con quái vật bên trong. Khi con người tự tay xé nát lớp màng bảo vệ ấy, họ vẫn chưa hề hay biết mình sắp phải đối mặt với điều kinh khủng đến nhường nào.
Kẻ đang tiến lại gần Vân Hòe càng không thể thấy được đôi đồng tử đã trở nên trống rỗng, chết chóc khuất sau làn tóc đen kia. Vô số luồng sương đen kịt bắt đầu tụ hội về nơi này, ngay cả những lệ quỷ lang thang cũng lần theo tử khí mà tìm tới, không ngừng áp sát về phía con hẻm.
Bàn tay gã nọ còn chưa kịp chạm vào chiếc túi của Vân Hòe đã cảm thấy cả cơ thể như bị đóng băng, hoàn toàn không thể nhúc nhích. Gã trố mắt nhìn chàng thiếu niên trước mặt xoay người vươn tay về phía mình, và dưới chút ánh sáng le lói phản chiếu, gã cũng kịp nhìn thấy đôi mắt đáng sợ của Vân Hòe.
Ngay khoảnh khắc ấy, phản ứng tự nhiên đầu tiên của gã là thét lên kinh hãi, nhưng cuống họng đã khô đắng đến mức chẳng thể thốt ra lời, mồ hôi lạnh vã ra như tắm khắp toàn thân.
Gã mặc áo hoa sợ đến mức suýt chút nữa là ngất lịm đi. Những luồng sương đen kịt tựa như hữu hình đang không ngừng áp sát, ngay vào giây phút gã đinh ninh mình đã cầm chắc cái chết trong tay, kẻ đứng trước mặt lại đột ngột dừng tay.
Vân Hòe ngoảnh lại nhìn về phía cuối con hẻm. Kì Thời đang đứng lặng ở đó, đưa mắt nhìn về phía này...