Làn sương đen đang cuộn trào cùng lũ lệ quỷ đang tụ hội quanh đó, tất cả đều khựng lại và ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
Kì Thời đang đứng ngay đầu hẻm, nơi này ánh sáng mịt mờ, chẳng ai biết cậu đã chứng kiến được bao nhiêu, ngay cả Vân Hòe cũng không rõ.
Trong lòng hắn, con người vốn dĩ luôn tham lam, có thể bất chấp tất cả để đạt được mục đích, nhưng đồng thời cũng vô cùng nhát gan.
Họ khiếp sợ những sức mạnh to lớn, sợ hãi kẻ ngoại lai, sợ hãi cái chết và tất cả những điều bất thường vượt ra ngoài thường thức của mình.
Họ tham lam nên mới ước nguyện với búp bê, nhưng vì nhát gan nên lại dùng mọi thủ đoạn để tìm cách hủy hoại nó. Con người ra sao hắn vốn chẳng hề bận tâm, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nếu người thiếu niên kia nảy sinh lòng sợ hãi đối với mình, thì Vân Hòe lại cảm thấy đó là một chuyện vô cùng đáng sợ.
Đó là một chuyện khiến hắn cảm thấy thực sự khiếp sợ...
Chẳng rõ đã qua bao lâu, Kì Thời đang đứng ở đầu hẻm rốt cuộc cũng có phản ứng. Cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt, nhặt lấy nửa viên gạch rồi tung nhẹ trên tay để ước lượng sức nặng, sau đó ném mạnh về phía này. Viên gạch bay đi đầy kỹ thuật, đập thẳng vào thắt lưng của tên đàn ông đang chắn trước mặt Vân Hòe.
Gã đau điếng trong chốc lát, gương mặt tái nhợt đến phát khiếp, gã gập người lại r*n r* thảm thiết.
Đám người xung quanh dường như đều sững sờ trước sự cố bất thình lình này. Tranh thủ lúc chúng còn đang ngơ ngác, Kì Thời lao nhanh về phía trước, nắm lấy tay Vân Hòe rồi biến mất tăm chỉ trong nháy mắt.
Những con hẻm nhỏ trong thị trấn đan xen chằng chịt, nhìn không thấy lối ra. Ánh đèn từ dãy nhà dân phía trên đầu thình lình tắt phụt, khiến cả chút ánh sáng leo lét trong đoạn hẻm này cũng biến mất, ngõ nhỏ chìm vào bóng tối đặc quánh.
Tên đàn ông bị Kì Thời ném gạch trúng vẫn đang gập người đau đớn, mặt cắt không còn giọt máu. Đám du côn xung quanh gã cũng đều đứng đực ra đó với vẻ mặt hồn siêu phách lạc.
Làn sương đen vốn đã khựng lại sau khi Kì Thời xuất hiện giờ đây lại bắt đầu lững lờ trôi, lũ lệ quỷ ẩn mình trong bóng tối đang đói khát cồn cào, nhìn chằm chằm vào con mồi như hổ đói.
Bất chợt, tên cầm đầu mặc chiếc áo sơ mi hoa ngẩng đầu lên trong bóng tối. Rõ ràng trước mắt tối đen chẳng nhìn thấu được gì, nhưng ngay khoảnh khắc ngước nhìn, gã lại như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng kinh hãi, đồng tử co rút lại đầy hãi hùng. Đôi chân gã run lẩy bẩy, rõ ràng là đã sợ đến tột cùng, tiếng hét bị nghẹn ứ nơi cổ họng chẳng thể phát ra lời, đôi môi không ngừng run bần bật, lầm bầm: "Ma... có ma... ma... không phải người... đó là ma..."
Tiếng mèo hoang gào thét thê lương truyền đến từ trong con hẻm, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng chó sủa inh ỏi, khiến những người đi ngang qua giữa đêm hè cũng phải nổi da gà khắp người, mồ hôi lạnh vã ra, chỉ biết vội vàng tránh xa nơi ấy.
Phía bên này, Kì Thời nắm tay Vân Hòe chạy thục mạng. Họ đã băng qua không biết bao nhiêu con hẻm, chạy mãi cho tới khi kiệt sức mới dừng lại. Lúc quay đầu nhìn lại, con hẻm khi nãy đã biến mất khỏi tầm mắt, đám du côn kia cũng không hề đuổi theo.
Họ thoát ra khỏi con hẻm, nơi dừng chân tình cờ lại là một khu tập thể cũ kỹ. Những cột đèn ven đường tỏa ra ánh sáng mờ ảo, có mấy cái đã hỏng từ lâu mà chẳng ai màng sửa chữa, bốt bảo vệ trông cũng có vẻ như đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Những bức tường phủ kín dây leo xanh ngắt, mấy khung sắt bảo vệ cũng đã rỉ sét loang lổ, càng tô đậm thêm vẻ cũ kỹ cho cả khu nhà.
Kì Thời đứng tại chỗ khẽ th* d*c, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Còn Vân Hòe đứng bên cạnh thậm chí chẳng hề hụt hơi lấy một lần, dường như cuộc chạy đua kịch liệt vừa rồi không mảy may ảnh hưởng gì đến hắn.
Vân Hòe đứng lặng thinh như phỗng, hắn đăm đăm quan sát Kì Thời với ánh mắt thâm trầm. Đợi đến khi đối phương đã hồi sức, hắn mới khẽ lên tiếng: "Vừa nãy..."
Câu nói còn chưa dứt đã bị Kì Thời ngắt lời. Chàng thiếu niên ngẩng đầu, tóc mái đã hơi bết lại vì mồ hôi, hơi thở dồn dập do vận động mạnh khiến gương mặt cậu ửng hồng hơn hẳn thường ngày.
Kì Thời nói: "Vừa nãy thật sự rất nguy hiểm."
Giọng điệu của cậu có phần nghiêm trọng: "Cứ đến thứ bảy, chủ nhật là mấy trường quanh đây đều nghỉ, lúc đó đám du côn lảng vảng trên phố sẽ đông hơn nhiều. Sau này hễ trời tối thì đừng có một mình đi ra ngoài đấy!"
Lời chưa kịp thốt ra của Vân Hòe cứ thế nghẹn lại. Nhìn Kì Thời đang không ngừng dặn dò lo lắng cho mình, đôi mắt ẩn dưới làn tóc đen của hắn khẽ lay động, rồi hắn ngoan ngoãn đáp lại một tiếng: "Được."
Kì Thời dặn dò thêm vài câu mới ngẩng đầu quan sát xung quanh. Một khung cảnh xa lạ nhưng lại phảng phất chút thân quen, cậu nhất thời chưa nhớ ra được nên hỏi: "Đây là đâu thế?"
Vốn dĩ chỉ là một câu hỏi bâng quơ theo bản năng, nhưng Vân Hòe rõ ràng biết rất rõ nơi này, hắn cất lời đáp: "Tớ sống ở đây."
Chạy dọc theo mấy con hẻm, chẳng ngờ hai người lại chạy thẳng về đến tận nhà.