Nhà của Vân Hòe cách nhà Nghiêm Luật không xa, mà nhà của Kì Thời và Nghiêm Luật lại chỉ cách nhau một con phố. Kì Thời chỉ cần băng qua một con đường là có thể về tới nhà.
Nơi này rõ ràng là một khu tập thể cũ kỹ, vôi vữa trên tường bong tróc thành từng mảng, dây thường xuân bò lan khắp lối. Sự cũ nát ấy khiến ngay cả những hàng cây xanh tốt xung quanh dường như cũng mất đi vài phần sắc màu.
Kì Thời ngước nhìn lên tòa nhà dân cư phía trên, thấp thoáng vẫn còn có mấy nhà đang thắp đèn. Tính ra thì họ đã quen nhau được một thời gian, nhưng Kì Thời vẫn chưa bao giờ đến nhà đối phương chơi cả. Tới lúc này, cậu chợt nảy sinh chút tò mò.
Kì Thời hỏi: "Cậu sắp về nhà rồi à?"
Vân Hòe gật đầu, Kì Thời lại mỉm cười hỏi thêm một câu: "Tớ có thể ghé qua nhà cậu xem thử không?"
Giữa bạn bè với nhau, việc ghé thăm nhà đối phương là chuyện hết sức bình thường. Ngay cả nhà Nghiêm Luật, Kì Thời cũng đã tới chơi rất nhiều lần, bận nào cũng được dì Nghiêm nhiệt tình tiếp đãi, ăn đến mức bụng căng tròn rồi mới về. Thế nhưng Kì Thời lại không chắc liệu Vân Hòe có đồng ý hay không.
Hắn chưa bao giờ kể cho cậu nghe về tình cảnh gia đình mình.
Chàng thiếu niên mỉm cười đưa ra lời thỉnh cầu, thật khiến người ta khó lòng từ chối. Vân Hòe cũng không khước từ Kì Thời, hắn tiến lên hai bước, nhận thấy cậu không đi theo liền dừng chân, xoay người lại nhìn về phía sau.
Đó rõ ràng là một tư thế sẵn lòng chờ đợi.
Kì Thời cứ thế theo chân Vân Hòe bước vào tòa chung cư.
Đèn ở lối đi cầu thang đã hỏng, cả hai đều không mang theo điện thoại nên chỉ có thể mò mẫm đi lên trong bóng tối.
Vì trời tối không nhìn thấy gì, Vân Hòe cũng chẳng để Kì Thời vịn vào lan can, thế nên mới đi chưa được vài bước, cậu đã bị một bậc thang ngáng chân suýt ngã. Cũng may là Vân Hòe đang đi ở phía trước nhanh tay lẹ mắt đã kịp thời đỡ lấy cậu.
Kì Thời rơi vào một vòng tay lạnh ngắt. Chủ nhân của vòng tay ấy ôm chặt lấy cậu vào lòng, đợi đến khi cậu đã đứng vững mới từ từ buông ra. Hắn đưa tay về phía Kì Thời trong bóng tối, nói khẽ: "Để tớ dắt cậu đi."
Kì Thời tự nhiên nắm lấy tay hắn: "Được thôi, thế thì cảm ơn cậu nhé!"
Thực tế đã chứng minh, dẫu vẫn chẳng nhìn rõ được gì, nhưng nhờ được Vân Hòe dắt đi, Kì Thời không còn dấu hiệu bị vấp ngã nữa.
Cả hai đều trạc tuổi nhau, kích thước bàn tay cũng chẳng chênh lệch là bao, thế nhưng nhiệt độ lại chênh nhau một trời một vực. Giữa ngày hè, tay của Kì Thời không nóng không lạnh, hệt như một miếng ngọc ấm, nắm vào vô cùng dễ chịu. Trái lại, nhiệt độ trên tay Vân Hòe lại có phần quá đỗi lạnh lẽo.
Tựa như một khối băng vậy.
Kì Thời được Vân Hòe dắt lên lầu, hệ thống chẳng biết đã mò ra từ lúc nào, đang đậu trên vai cậu.
Kể từ khi không còn bị thế giới hạn chế, nó thường xuyên mò ra để quan sát tiến độ phát triển của cốt truyện và tình hình xung quanh.
Sau khi hiện thân, hệ thống liền đưa mắt đảo qua một lượt. Bóng tối hoàn toàn không ảnh hưởng đến thị giác của chúng, bởi thế nó có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách xung quanh một cách rõ mồn một.
Nó lên tiếng: "Nơi này chất chứa oán khí nặng nề quá."
Ở những góc khuất mà Kì Thời không nhìn thấy, lối đi cầu thang chất đầy những món đồ tạp nham. Những mẩu bông mục nát đen kịt bốc lên thứ mùi hôi thối nồng nặc chẳng thể gọi tên, ngay cả lan can bên cạnh cũng bám một lớp uế bẩn dày đặc.
Càng lên tầng cao, oán khí lại càng đậm đặc thêm vài phần. Trong khu tập thể cũ kỹ này đã tích tụ biết bao oán hận cùng những linh hồn vất vưởng, đó là lý do vì sao sát khí nơi đây lại nặng nề đến vậy.
Hai người leo đến tầng năm mới dừng lại trước một cánh cửa phòng. Vân Hòe lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, hắn bật đèn phòng khách, không gian xung quanh ngay lập tức bừng sáng.
Do ở trong bóng tối quá lâu, ngay khoảnh khắc ánh đèn bật sáng, Kì Thời chưa kịp thích nghi nên khẽ nheo mắt lại. Phải đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, cậu mới dần quen với luồng sáng này.
"Vào đi, không cần thay giày đâu."
Khi ánh sáng đã quay trở lại, Kì Thời cũng tự nhiên buông lỏng bàn tay đang nắm. Vân Hòe hơi ngẩn người ra một lát, rồi mới lẳng lặng thu tay về.
Khu vực tiền sảnh không có dép đi trong nhà hay giá để giày, Kì Thời đành phải bước thẳng vào trong. Vân Hòe đi vào bếp, còn cậu thì ngồi xuống ghế sofa, đưa mắt quan sát xung quanh.
Căn hộ mang cấu trúc ba phòng ngủ một phòng khách rất đỗi bình thường, được chủ nhân dọn dẹp vô cùng gọn gàng, thậm chí là sạch sẽ đến mức thái quá. Nơi này chẳng hề vương lại chút hơi ấm của cuộc sống đời thường, đồ đạc trong nhà cũng thưa thớt đến lạ lùng. Ngoài những thứ thiết yếu như bàn, sofa và tivi thì những vật dụng khác lại ít ỏi đến thảm hại, gần như chẳng có gì thêm.
Căn nhà không có lấy một chút hơi người, có thể thấy rõ ràng chỉ có mình Vân Hòe sống ở đây.
Kì Thời ngồi trên sofa một lát, cậu chỉ lướt mắt nhìn qua chứ không hề soi mói quá mức. Cậu nhìn về hướng nhà bếp, nhưng vì bị vướng góc khuất nên chẳng thể thấy được khung cảnh bên trong, cũng không rõ Vân Hòe đang làm gì ở đó.
Tính ra thì từ lúc vào nhà đến giờ, đối phương đã ở lỳ trong bếp mấy phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy quay trở ra.
Kì Thời đứng dậy tiến về phía nhà bếp. Qua lớp cửa kính, cậu thấy Vân Hòe đang quay lưng về phía mình, chẳng rõ là đang bận rộn chuyện gì. Khi cậu đẩy cửa tạo ra một tiếng "két" khô khốc, đối phương mới có phản ứng, hắn ngẩng đầu xoay người lại nhìn về phía cậu.
Lúc Vân Hòe cúi đầu, phần gáy để lộ ra lướt qua trước mắt Kì Thời trong thoáng chốc. Trên đó có lấm tấm vài vết đen kỳ lạ, mang lại cho cậu cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Thế nhưng còn chưa kịp nghĩ ra đó rốt cuộc là thứ gì, sự chú ý của cậu đã bị vật trong tay Vân Hòe thu hút.
Đó là một... cái ấm đun nước?
Hóa ra nãy giờ hắn cứ ở lỳ trong bếp là vì muốn đun nước nóng cho cậu uống sao? Đôi mắt Kì Thời thoáng hiện nét cười nhu hòa.
Nghĩ cũng lạ, căn nhà rộng thênh thang thế này mà lại không có lấy một cái máy lọc nước, thậm chí khi đứng ngay cửa bếp, Kì Thời cũng chẳng thấy bóng dáng của chiếc tủ lạnh nào.
Vân Hòe nhìn Kì Thời, đôi tay cứng đờ đặt phích cắm xuống, hắn khựng lại vài giây rồi mới nói với cậu: "Nó hỏng rồi."
Kì Thời bật cười: "Không sao đâu, tớ không khát."
Cậu bước tới dắt Vân Hòe ra khỏi bếp, lục lọi trong túi quần một hồi thì tìm thấy mấy viên kẹo. Đây là tiền thừa ở siêu thị thối lại, còn đống nước giải khát và đồ ăn vặt vừa mua lúc nãy đều đã rơi lại ở con hẻm kia cả rồi.
Kì Thời ấn mấy viên kẹo vào tay Vân Hòe: "May mà mấy viên kẹo này không bị mất."
Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh trăng bạc xuyên qua khung kính rọi vào trong phòng. Kì Thời nói: "Cũng không còn sớm nữa, tớ phải về nhà đây, lần sau lại tới tìm cậu chơi nhé."
Lần này ra ngoài không mang theo điện thoại, về muộn quá chắc chắn hai người ở nhà sẽ lo lắng lắm.
Vân Hòe tiến lên hai bước, hắn rủ mắt mở cửa phòng, không nói thêm lời nào khác mà chỉ bảo: "Tớ tiễn cậu."
Cánh cửa đóng lại, hệ thống vốn đang lảng vảng trong nhà bỗng lao vụt qua khe cửa để trở về bên cạnh Kì Thời. Thế nhưng ngay khoảnh khắc vừa ra ngoài, nó đã bị một thế lực nào đó tóm gọn trong lòng bàn tay.
Ngay giây phút bị bắt lại, khối cầu trắng do Hệ thống hóa thân bỗng phình to lên vì kinh hãi. Nó hoàn toàn không ngờ tới việc mình lại có thể bị người ta tóm được.
Bản thể của hệ thống vốn không ở nơi này, quầng sáng nhỏ chiếu rọi vào thế giới này thực chất chỉ là một sự tồn tại ảo. Nếu phải dùng từ để miêu tả thì có thể coi nó như một linh thể hư vô, vốn dĩ không có thực thể, nhưng giờ đây ngoại lệ đã xảy ra, hệ thống thực sự đã bị bắt giữ.
Cửa phòng đã đóng kín, ánh đèn bên trong cũng hoàn toàn bị ngăn cách, không gian chìm vào bóng tối đặc quánh. Giữa màn đêm, đôi mắt khuất sau làn tóc đen của Vân Hòe không ngừng biến đổi sắc màu. Nếu lúc này có ánh đèn soi rọi, hẳn sẽ dễ dàng nhìn ra sự bất thường trên cơ thể hắn.
Hắn cứng đờ cúi đầu, một tiếng "rắc" khẽ khàng gần như không thể nghe thấy, nhưng lọt vào tai Hệ thống lại chấn động như sấm rền.
Luồng sát khí xung quanh quá đỗi nguy hiểm, nơi bị bóp chặt truyền đến cảm giác đau đớn tột cùng. Thậm chí trong một khoảnh khắc, jệ thống có cảm giác như chính bản thể của mình đang bị đối phương nắm thọt trong lòng bàn tay. Hắn có thể dễ dàng bóp nát nó thành tro bụi.
Trong chớp mắt ấy, sự áp chế tuyệt đối về sức mạnh đã khiến hệ thống ngừng vùng vẫy, chỉ biết run lẩy bẩy trong lòng bàn tay con quái vật.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, lâu đến mức hệ thống tưởng chừng hôm nay mình sẽ phải bỏ mạng tại nơi này, thì trong bóng tối bỗng vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc: "Vân Hòe?"
Giọng nói ấy tựa như giọt mưa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, khơi dậy những gợn sóng lăn tăn. Thân hình Vân Hòe khựng lại, ánh mắt trong phút chốc biến đổi rồi trở lại bình thường. Hệ thống tranh thủ kẽ hở này nhanh chóng chuồn mất.
Con quái vật với cơ thể cứng đờ vừa định cử động thì một bàn tay ấm áp đã vươn tới nắm chặt lấy tay hắn. Chàng thiếu niên sát lại gần, mang theo mùi hương thanh mát không thể phớt lờ, khẽ hỏi: "Sao thế cậu?"