Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 161



Xung quanh tối mịt chẳng nhìn rõ vật gì, người bên cạnh lại thản nhiên sát lại gần khiến Vân Hòe không khỏi cứng đờ cả người. Khối cầu lạ lùng kia cứ thế mà thoát thân trót lọt, nhưng hắn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bắt nó quay lại.

Lớp vỏ bọc con người này hệt như một cỗ máy đã rỉ sét, mọi cử động đều trở nên máy móc đến lạ lùng.

Giữa hai người họ đã có không ít lần đụng chạm, từ những cái ôm bất ngờ, nắm tay nhau lên lầu, thậm chí Vân Hòe đã vô số lần được con người ôm gọn trong lòng. Thế nhưng khi được một con người một con người chủ động nắm tay và ôm ấp trong khi hắn đang ở trong hình người lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Trong mắt Vân Hòe thoáng hiện vẻ hoang mang, hắn chẳng rõ đây là cảm giác gì, nhưng cơ thể lại vô cùng thành thực mà nắm chặt lấy tay cậu. Hắn không còn bận tâm đến khối cầu lạ lùng đã trốn mất kia nữa, mà chỉ lặng lẽ dắt cậu đi xuống lầu: "Không có gì đâu."

Năm tầng lầu, thời gian đi xuống ngắn hơn đi lên rất nhiều. Hai người cùng nhau xuống tầng, băng qua đường cái, Kì Thời đã nhìn thấy cổng lớn quen thuộc của khu tập thể nơi mình sống.

Vân Hòe đưa Kì Thời đến trước bốt bảo vệ của khu tập thể rồi dừng bước, không có ý định đi vào trong nữa. Kì Thời vẫy vẫy tay chào tạm biệt, bấy giờ hắn mới xoay người rời đi.

Trên đường xe cộ thưa thớt, Kì Thời đứng trước bốt bảo vệ nhưng không vội về nhà ngay. Cậu đứng lặng tại chỗ, dõi theo bóng dáng Vân Hòe dần hòa vào màn đêm, cuối cùng biến mất hẳn.

Đèn trong bốt bảo vệ vẫn còn sáng, có lẽ thấy Kì Thời đứng đó mãi không đi, người bên trong bèn rướn người ra gọi một tiếng: "Tiểu Thời đấy hả?"

Ở thị trấn nhỏ này vốn chẳng có mấy người xa lạ lui tới, chú bảo vệ cũng sống ngay trong khu tập thể, nên công việc này chú đã làm suốt hàng chục năm ròng rã và cũng đã chứng kiến Kì Thời lớn lên từng ngày. Mười mấy năm trôi qua, dấu vết thời gian đã hằn lên gương mặt, trông chú cũng già đi trông thấy.

Nghe thấy tiếng gọi, Kì Thời quay đầu đáp lại một tiếng: "Chú Vương, là cháu đây ạ."

"Chú đã bảo mà, nhìn cái dáng là thấy quen rồi."

Chú Vương đẩy lại chiếc kính sắp trễ xuống khỏi sống mũi, nhìn theo hướng Vân Hòe vừa mới rời đi rồi hỏi một câu: "Cái người lúc nãy, Tiểu Thời có quen không?"

Kì Thời khẽ gật đầu.

Chú Vương liền tiếp lời: "Thằng nhóc đó chú thấy qua rồi, dạo trước nó cứ hay tới đây suốt, chẳng nói chẳng rằng cũng chẳng thèm vào cửa, cứ đứng đực ra đó thôi. Chú có hỏi nó tên gì, tìm ai, mà nó cũng chẳng thèm đáp lời chú lấy một câu."

"Đúng là một kẻ kỳ quái mà."

Chú Vương nói chuyện thỉnh thoảng còn đệm thêm vài tiếng địa phương, mỗi lần Nghiêm Luật đến tìm Kì Thời đều lém lỉnh nhái lại vài câu, học theo giống y như đúc.

Thế nhưng sự chú ý của Kì Thời rõ ràng không đặt vào giọng nói của chú, cậu hỏi dồn: "Cậu ấy từng đến đây sao? Cụ thể là vào lúc nào ạ?"

Chú Vương đã lớn tuổi nên trí nhớ cũng chẳng còn minh mẫn, chú phải ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhớ ra: "Chắc là khoảng hai tháng trước..."

Hai tháng trước, quả là một mốc thời gian đầy trùng hợp. Đó cũng chính là lúc con búp bê của Kì Thời đột nhiên biến mất, dù cậu có lục tìm thế nào cũng chẳng thấy tăm hơi.

Những lời chú Vương nói sau đó, Kì Thời đã chẳng còn nghe lọt tai nữa. Cậu chỉ bâng quơ đáp lại vài câu rồi xoay người đi thẳng về nhà.

Đi được nửa đường, cậu mới chợt nhận ra mấy chai nước định mang về nhà đã bị bỏ quên trong con hẻm kia. Cậu đành rẽ qua tiệm tạp hóa nhỏ trong khu nhà mua thêm vài chai rồi mới xách về.

Khu tập thể nơi Kì Thời ở khác hẳn với bên phía Vân Hòe, đèn đường sáng trưng, lối đi cầu thang còn lắp cả đèn cảm biến âm thanh, chỉ cần có người đi ngang qua là đèn sẽ tự động bật sáng. Lan can ở đây sạch bong kin kít, chẳng hề có chút đồ đạc linh tinh nào bám bẩn.

Kì Thời rảo bước lên cầu thang, chiếc túi nilon trên tay phát ra những tiếng sột soạt. Một quả cầu sáng màu trắng từ bên trong bay ra, nhẹ nhàng đáp xuống vai Kì Thời rồi nằm bẹp dí như một tấm bánh mỏng.

Sau khi nhận thấy xung quanh không còn nguy hiểm, hệ thống mới dám hiện thân, nhưng rõ ràng là nó vẫn chưa hoàn hồn, trông hệt như vừa bị dọa cho khiếp vía.

Đúng lúc này, Kì Thời vốn đang leo cầu thang bỗng dừng bước. Cậu đưa bàn tay đang buông thõng bên hông lên, vơ lấy hệ thống đang đậu trên vai vào lòng bàn tay mình.

Động tác của Kì Thời dịu dàng hơn Vân Hòe rất nhiều, cũng không hề mang theo ác ý, nên nó chẳng những không bị giật mình mà trái lại còn vô cùng kinh ngạc.

Phải biết rằng dẫu hai ngày trước điểm thù hận của con quái vật đã bắt đầu hiển thị, nhưng hệ thống nhận ra ký chủ nhà mình vẫn chẳng thể nhìn thấy nó, cũng chưa thể khôi phục lại ký ức.

Nó thậm chí còn nghi ngờ những lời vị đại nhân ở trên kia nói chỉ là để dỗ ngọt nó, dỗ đến mức suýt chút nữa là nó đã phải bỏ mạng tại thế giới này rồi.

Kì Thời không rõ hệ thống đang nghĩ gì trong lòng, hiện giờ cậu tuy vẫn chưa nhớ lại mọi chuyện, nhưng lại có thể nhìn thấy quả cầu ánh sáng trắng nhỏ xíu trước mắt. Dù chẳng biết đối phương là thứ gì, nhưng thấy nó đi theo mình bấy lâu mà không làm gì hại mình, hẳn là nó cũng chẳng mang tâm địa xấu xa.

Nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trong bóng tối, ánh mắt Kì Thời thoáng vẻ trầm tư. Cậu xoa xoa quầng sáng nhỏ ấy, nhắc nhở: "Sau này đừng đi theo tớ nữa."

Hệ thống: QVQ

Hệ thống tội nghiệp than vãn: "Ký chủ ơi, chẳng lẽ cậu định bỏ rơi tôi, ngay cả nhiệm vụ cũng không làm nữa sao?"

Thế nhưng Kì Thời chỉ có thể nhìn thấy quả cầu trắng ấy đang xúc động cọ tới cọ lui vào lòng bàn tay mình như không nỡ rời xa, chứ một chữ hệ thống nói cậu cũng chẳng thể nghe được.

Kì Thời buông tay, quầng sáng nọ liền bay khỏi lòng bàn tay cậu. Hệ thống nói hươu nói vượn một hồi mới phát hiện ra ký chủ hoàn toàn không nghe thấy gì, đành phải tạm thời gác lại ý định, lủi về không gian hệ thống để lặng lẽ quan sát biến chuyển.