Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 162: Tặng Cậu Ngôi Sao Nhỏ



Những ngày tháng bận rộn luôn trôi qua rất nhanh. Khi những tán lá đã xanh rì tỏa bóng, tiếng ve sầu ngoài cửa sổ bắt đầu râm ran từng đợt, cũng là lúc kỳ thi đại học đầy căng thẳng ập đến. Sau những ngày chiến đấu hết mình, cuối cùng mọi thứ cũng đã hạ màn.

Sau kỳ thi này, những người bạn cùng lớp năm nào giờ đây mỗi người một ngả, ai nấy đều hăm hở tiến về phía tương lai. Dẫu trước kia có bao nhiêu điều không vui, thì đến cuối cùng tất cả đều tan biến hết.

Những xấp đề thi khiến người ta đau đầu nhức óc và những chồng sách bài tập chất cao như núi bị bỏ lại nơi góc lớp, chúng chính là minh chứng cho tuổi trẻ của những chàng trai cô gái. Thanh xuân của họ cũng theo đó mà khép lại, trở thành một đoạn ký ức vô giá.

Hai ngày sau khi kỳ thi kết thúc, toàn bộ khối đã tổ chức một buổi tụ tập. Trường Trung học Đức Dương vốn giàu nứt đố đổ vách nên đã vung tiền bao trọn một bữa tiệc linh đình, khung cảnh ấy còn náo nhiệt hơn cả đám cưới hay tiệc mừng thọ nhà người ta.

Những cậu thiếu niên lần đầu nâng ly rượu chạm cốc, rồi bị cái vị cay xè làm cho nước mắt lưng tròng. Các cô gái khoác lên mình những bộ váy xinh đẹp, trang điểm rạng rỡ, tất cả họ đều đang góp mặt trong buổi tiệc này với dáng vẻ tuyệt vời nhất.

Kì Thời ngồi ở góc phòng, cũng bị chuốc vài ngụm rượu đến không kịp trở tay. Nhưng cậu vốn có tầm nhìn xa trông rộng, dường như biết rõ tửu lượng của mình không tốt nên ngay từ đầu đã chọn uống rượu trái cây. Trong khi những người khác mặt đỏ gay gắt vì say thì cậu cũng chỉ hơi chuếnh choáng.

Chút cồn nhẹ làm tê liệt thần kinh, bề ngoài Kì Thời trông chẳng có gì bất thường nhưng động tác rõ ràng đã chậm đi một nhịp. Cậu ngồi tại chỗ, nhìn thấy có người say khướt rồi gào khóc thảm thiết, cứ ôm chặt lấy giáo viên chủ nhiệm chẳng chịu buông. Cậu thấy Nghiêm Luật, cái gã bộc trực ấy cũng đang mặt đỏ tía tai, không ngừng nấc cụt, và cả những màn tỏ tình đầy cuồng nhiệt nữa.

Những cảm xúc vốn bị kìm nén trong lòng bấy lâu, nay đều bùng nổ ngay lúc này.

Các giáo viên chủ nhiệm và giáo viên bộ môn đều dở khóc dở cười, nhưng chẳng một ai ngăn cản đám học sinh. Hôm nay là một ngày đặc biệt, họ đứng một bên quan sát những cô cậu học trò đã gắn bó suốt ba năm trời, trong lòng không khỏi cảm khái khôn nguôi. Họ chợt nhận ra thời gian trôi qua quá nhanh, ba năm vội vã lướt qua, chớp mắt đã đến lúc phải chia ly rồi.

Tiết trời tháng sáu đang vào độ nóng nực nhất. Trong sảnh tiệc có máy lạnh nên không hề nóng, song bầu không khí vẫn có chút ồn ào quá mức. Kì Thời cảm thấy lồng ngực hơi bí bách, bèn rời khỏi chỗ ngồi ra ngoài hít thở khí trời.

Cậu đẩy cánh cửa kính bước ra ngoài, hơi nóng hầm hập phả ngay vào mặt, đến cả làn gió thổi qua cũng nóng hừng hực. Địa điểm liên hoan nằm gần trung tâm thành phố, về đêm đèn đuốc sáng trưng, xe cộ trên đường đi lại không ngớt, nhấp nháy những ánh đèn đỏ rực. Đâu đó nơi góc khuất vang lên tiếng côn trùng rỉ rả, và trên những hàng cây ven đường, lũ ve sầu vẫn kêu vang không ngớt.

Rõ ràng là phố xá vô cùng náo nhiệt, hơi nóng bên ngoài bủa vây khiến người ta chỉ một chốc là mồ hôi đầm đìa, thế nhưng Kì Thời lại cảm nhận được một sự yên bình hiếm có.

Cậu nhìn những dòng xe cộ qua lại tấp nập trên đường, hiếm khi được thong thả thẫn thờ một lát. Đứng đó một hồi, cảm giác bí bách trong lồng ngực cũng dịu đi nhiều.

Com đường bên ngoài sảnh tiệc trồng rất nhiều cây cối, những cột đèn đường mới tinh sáng loáng sừng sững đứng đó, nhưng ánh sáng đã bị tán lá che khuất phần lớn. Kì Thời loáng thoáng thấy có một người đang đứng dưới gốc cây, nhìn từ xa, cậu chỉ cảm thấy bóng dáng ấy vô cùng quen thuộc.

Kì Thời vừa định bước về phía đó thì cánh cửa kính sau lưng đột ngột bị đẩy ra.

"Ái chà chà! Bạn học Kì ở đây à!!"

Một giọng nói trong trẻo vang lên, ngay sau đó Kì Thời bị kéo ngược lại vào trong sảnh tiệc. Lúc này sự ồn ào đã vơi đi đôi chút, cả đại sảnh chìm trong ánh đèn dịu dàng cùng những giai điệu trữ tình. Bất ngờ, rất nhiều bạn học ôm những bó hoa tươi thắm đứng chắn ngay trước mặt cậu.

"Nói thật nhé, nếu không có một người vừa thông minh lại vừa học hành đến quên mình như Kì Thời, tớ còn chẳng biết khi bị dồn vào thế bí, mình lại có thể giỏi giang đến nhường này đâu!"

"Cậu bạn ưu tú ơi, cảm ơn cậu vì những bài phân tích và bộ đề thi đã cho tớ nhé, kỳ thi lần này tớ đã trúng tủ được tận mấy câu liền, hu hu hu..."

"Tớ cũng thế, tớ cũng vậy nữa!"

Kì Thời bị đám đông vây kín, trên tay bỗng chốc nhận lấy biết bao bó hoa tươi. Những gương mặt rạng rỡ trước mắt có người đang vui sướng, có người lại sụt sùi, nhưng chung quy, tất cả đều đang bày tỏ lòng biết ơn chân thành nhất dành cho cậu.

Cậu vốn chỉ giúp đỡ bằng những hành động nhỏ bé chẳng đáng là bao, vậy mà giờ đây lại gặt hái được vô vàn lời cảm ơn không xiết.

Đứng ngoài vòng vây, Nghiêm Luật mỉm cười chứng kiến tất cả. Chàng thiếu niên hừng hực khí thế, đây chính là lúc bắt đầu một hành trình mới, một chương mới đầy hứa hẹn để giương buồm khởi hành. Sự sống động, niềm vui, nụ cười và cả những lời chúc phúc đều đã hội tụ đầy đủ, thế nhưng Kì Thời lại cảm thấy dường như vẫn còn thiếu vắng điều gì đó.

Thiếu vắng một sự hiện diện vô cùng, vô cùng quan trọng.

Tiệc rượu đã quá nửa, nhiều học sinh cũng bắt đầu ngà ngà say. Những thầy cô giáo vốn không đụng đến một giọt rượu nãy giờ bắt đầu ra tay, lần lượt đưa từng em học sinh về nhà.

Nào ngờ lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn, các thầy cô đã tính toán đủ chỗ cho tất cả học sinh nhưng lại quên mất vị trí của chính mình. Rốt cuộc còn dư lại vài người không đủ chỗ ngồi, mọi người đành phải bắt đầu gọi xe để tìm cách giải quyết.

Kì Thời cũng đã uống kha khá, đôi mắt cậu lim dim, bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Trong cơn mơ màng, cậu loáng thoáng nghe thấy bên tai dường như có ai đó đang nói điều gì, thanh âm ấy mang lại một cảm giác vô cùng thân thuộc.

Vì chỉ là rượu trái cây nên Kì Thời vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức. Tầm nhìn của cậu cứ bập bềnh, từ ánh đèn lung linh trong sảnh tiệc dịch chuyển dần ra lề đường lớn. Có ai đó đang cõng cậu chầm chậm bước đi, xe cộ qua lại nườm nượp, những ngọn đèn đường trên cao cũng lấp loáng đung đưa như những vì sao trên trời.

Những vì sao ấy tựa như ngay sát tầm tay, Kì Thời vươn tay muốn bắt lấy nhưng chẳng tài nào chạm tới được.

Người đang cõng cậu nhận ra động thái của Kì Thời, hắn khẽ nghiêng đầu hỏi: "Sao thế? Cậu thấy không khỏe à?"

Thanh âm trầm thấp, vô cùng dịu dàng.

Mùi hương quen thuộc bao bọc quanh cơ thể khiến Kì Thời buông bỏ mọi cảnh giác. Cậu mỉm cười như thuở còn thơ, đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết, vẻ nũng nịu hiếm hoi ấy khiến Vân Hòe không kìm được mà dừng bước chân.

Kẻ say thường chẳng giấu nổi lời, cũng chẳng thể giấu nổi lòng. Kì Thời thành thật thú nhận hành động vừa rồi của mình, cậu bảo: "Tớ đang bắt sao."

Vân Hòe lặp lại: "Bắt sao?"

Kì Thời cười đáp: "Bắt những vì sao này, để dành tặng cho người quan trọng nhất trong lòng tớ."

Kể từ lần bị Vân Hòe tóm gọn rồi suýt thì "đi đời" kia, hệ thống chẳng còn dám ló mặt ra mỗi khi hắn xuất hiện nữa. Nó rúc sâu trong không gian hệ thống, tận mắt chứng kiến chỉ số hắc hóa và biến động cảm xúc của con quái vật đang thay đổi đến chóng mặt, lúc tụt lúc tăng, còn kịch tính hơn cả ngồi tàu lượn siêu tốc.

Theo dữ liệu hiển thị, những con số này đã bắt đầu dao động từ lúc Kì Thời bắt đầu say rượu và ra ngoài sảnh hóng gió. Lạ thật, lúc đó hai người họ có gặp nhau sao?

Hệ thống rõ ràng nhớ là không có mà.

Nhưng thực tế là có. Kì Thời không nhìn thấy Vân Hòe, nhưng hắn đã đứng dưới gốc cây và nhìn về phía cậu.

Hắn thấy chàng thiếu niên đứng dưới ánh đèn rực rỡ, thấy cậu được bao người vây quanh, không gian tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, hoàn toàn lạc quẻ với thế giới của hắn.

Dẫu cho con quái vật có cố gắng học hỏi đến đâu, nỗ lực hòa nhập vào thế giới loài người thế nào, thì tất cả cũng chỉ là giả tạo.

Giữa hai người họ dường như có một cái hố sâu không thể lấp đầy, khiến Vân Hòe nảy sinh cảm giác nôn nóng và bực bội. Nhưng nực cười ở chỗ, ngay chính hắn cũng chẳng rõ cảm giác này rốt cuộc là gì.

Giọng nói của Vân Hòe có chút khản đặc, hắn hỏi: "Tặng cho ai?"

Người trên lưng hắn không đáp lại, có lẽ đã ngủ say rồi, cứ thế nằm im lìm trên tấm lưng hắn.

Vân Hòe khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước về phía trước.

Một lát sau, một giọng nói khe khẽ vang lên bên tai Vân Hòe: "Tặng cho cậu đấy..."

Người đang vững bước đi về phía trước bỗng nhiên khựng lại.

Kì Thời khẽ cựa quậy vài cái rồi được người kia đặt xuống đất. Đôi chân cậu vì tác dụng của rượu mà có chút bủn rủn, nhưng cậu vẫn gắng gượng bước tới trước mặt Vân Hòe.

Chàng thiếu niên dịu dàng vén lọn tóc đang che khuất đôi mắt kia, rồi một nụ hôn khẽ khàng được đặt xuống nơi đuôi mắt của con ngươi mang sắc đỏ quỷ dị.

Sau đó, giọng nói của chàng thiếu niên lại vang lên: "Dành tặng cho con búp bê quan trọng nhất của tớ..."

Giữa khung cảnh náo nhiệt tràn ngập tiếng cười nói thỏa thuê kia, sự hiện diện quan trọng duy nhất còn thiếu vắng, rốt cuộc cũng đã được cậu tìm về.