Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 163: Đó Là Nụ Hôn Thứ Hai Mà Quái Vật Nhận Được



【Tít tít tít, giá trị thù hận -20, giá trị thù hận của mục tiêu nhiệm vụ hiện tại: 10.】

【Tít, chỉ số cảm xúc của quái vật dao động mạnh, yêu cầu kí chủ chú ý!】

【Phát hiện rào chắn phong tỏa của thế giới này đã biến mất, đang tiến hành giải trừ phong ấn ký ức.】

【Tít, chào ký chủ thân mến, tôi là Hệ thống cộng sinh 017 của cậu, chào mừng cậu quay trở lại giao diện nhiệm vụ. Tiến độ nhiệm vụ chinh phục thế giới này đã đạt 90%. Do tính chất đặc thù của vị diện này, ký chủ có thể lựa chọn kết thúc nhiệm vụ sớm để trở về thế giới ban đầu của mình.】

【Hệ thống sẽ xác nhận câu trả lời của cậu sau ba giây. Nếu không có phản hồi, Hệ thống sẽ tự động chọn phương án "Ở lại".】

【3 2 1...】

【Hệ thống đã tự động chọn Ở Lại. Chỉ khi điểm thù hận về không, ký chủ mới có thể rời khỏi vị diện này. Ký chủ hãy tiếp tục cố gắng nhé ~】

Khi âm thanh máy móc vang lên, hệ thống suýt chút nữa là rơi nước mắt. Nó thèm được lao ra ôm hôn thắm thiết với ký chủ của mình biết bao, thế nhưng ngặt một nỗi, lúc này ký chủ nhà nó lại đang bị một con quái vật đội lốt người chiếm giữ mất rồi.

Cha mẹ Kì Thời có gọi điện tới giữa chừng, nghe bảo Kì Thời uống say đang nghỉ ngơi tại nhà bạn học, họ cũng chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ dặn dò làm phiền vài câu rồi cúp máy, rõ ràng là họ cũng biết đến Vân Hòe.

Vân Hòe bưng nước nóng tới lau người cho Kì Thời, sau đó mới tắt ngọn đèn nơi đầu giường. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, hắn leo lên giường, chui tọt vào trong chăn, rồi hệt như rất lâu về trước, hắn lại cuộn mình vào trong lồng ngực Kì Thời.

Dẫu lớp vỏ ngoài của búp bê có ngụy trang cho giống con người đến đâu thì chung quy vẫn không phải là thật. Vân Hòe không có nhịp tim, làn da lạnh ngắt và nhợt nhạt. Khi hắn thay bộ quần áo ngắn, dưới sự che chở của bóng đêm, người ta vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy những vết khâu dày đặc chằng chịt trên phần da thịt lộ ra ngoài.

Những vết khâu ấy trông thật xấu xí, lại còn đáng sợ vô cùng.

Đó cũng là lý do vì sao giữa mùa hè oi ả mà Vân Hòe vẫn luôn mặc quần áo dài tay, bởi chỉ cần liếc mắt một cái là thân phận của hắn sẽ bị bại lộ ngay lập tức.

Lúc này hắn chẳng còn cần phải che giấu những dấu vết đó nữa. Khi được ôm trọn mùi hương quen thuộc vào lòng, sau bao tháng ngày ròng rã, vòng tay trống trải bấy lâu rốt cuộc đã được lấp đầy. Ngay khoảnh khắc ấy, con quái vật cũng đã thấu hiểu thế nào là cảm giác thỏa nguyện.

Hệt như món bảo vật bị thất lạc, cuối cùng cũng đã tìm về được.

Cái ôm giữa hình hài búp bê và hình hài con người hoàn toàn khác biệt. Trong dáng vẻ con người, Vân Hòe có thể ôm trọn lấy Kì Thời vào lòng, một cái ôm đầy ắp, mang tư thế của sự phụ thuộc tuyệt đối cùng h*m m**n chiếm hữu tột cùng. Hắn có thể nghe thấy rõ mồn một nhịp đập của trái tim đỏ thắm đang phập phồng nơi lồng ngực Kì Thời.

Thình thịch, thình thịch.

Từng nhịp, rồi lại từng nhịp.

Trời đêm lồng lộng, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng, những vì sao lấp lánh như thầm báo hiệu ngày mai sẽ lại là một ngày nắng rạng ngời. Tiếng côn trùng rỉ rả ồn ào lúc trước giờ đây cũng đã lịm dần vào tĩnh lặng.

Đêm nay, chắc chắn sẽ là một đêm ngon giấc.

Sau khi Kì Thời kết thúc kỳ thi, Lâm Lan và Kì Trạch cũng tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ. Hai người đặt vé máy bay đi du lịch để tận hưởng thế giới của riêng mình, để lại Kì Thời một mình trông nhà.

Kì Thời dĩ nhiên chẳng có lý do gì để từ chối. Sau khi khôi phục ký ức, cậu cũng không có gì khác so với trước đây, ngoại trừ việc thỉnh thoảng lại nghe tiếng hệ thống than vãn hay mách lẻo, thì cậu chỉ loanh quanh chăm sóc búp bê, hoặc ở lì trong nhà viết mã nguồn và mày mò lập trình.

Tất nhiên, cậu còn dắt theo Vân Hòe đi ứng tuyển làm nhân viên thời vụ ngắn hạn cho một quán trà sữa. Cậu không đặt nặng việc kiếm được bao nhiêu tiền, mà chỉ muốn đưa con búp bê của mình đi ngắm nhìn và trải nghiệm thế giới bên ngoài nhiều hơn một chút.

Lâm Lan và Kì Trạch đi du lịch nhưng vẫn thường xuyên gửi tin nhắn và hình ảnh về cho Kì Thời. Khi thì là bầu trời xanh trong không một gợn mây với vài cánh chim lướt qua trong thoáng chốc, khi lại là phố thị đèn hoa rực rỡ náo nhiệt. Trong ảnh, người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, còn Kì Trạch lại lặng lẽ đứng bên cạnh với tư thế như một người bảo vệ trung kiên.

Dẫu thời gian đã hằn lên gương mặt họ những nếp nhăn mảnh nhỏ, nhưng tình cảm vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu, chưa bao giờ phai nhạt.

Mỗi khi nhận được ảnh, Kì Thời luôn mỉm cười, tiện tay chụp lại những thứ quanh mình để chia sẻ ngược lại cho họ.

Phần lớn ảnh Kì Thời chụp đều là những khoảnh khắc khi đang làm việc tại quán trà sữa.

Cả thị trấn nhỏ chỉ có vài quán trà sữa, mà quán Kì Thời ứng tuyển lại có vị trí đắc địa cùng phong cách trang trí rất bắt mắt, bởi thế công việc kinh doanh dĩ nhiên là vô cùng khấm khá. Khi Kì Thời dắt Vân Hòe đến xin việc, bà chủ quán gần như đã ưng ý cả hai ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Làm việc ở quán trà sữa một thời gian, những thứ được lưu lại trong điện thoại của Kì Thời cũng dần nhiều lên, nào là cảnh làm việc tại quán, nào là chiếc chuông gió nhỏ đung đưa dưới hiên nhà, hay cả những chậu sen đá xinh xắn nuôi trên bậu cửa sổ.

Tất nhiên, trong album ảnh của Kì Thời, thứ chiếm số lượng áp đảo chắc chắn chính là Vân Hòe luôn ở bên cạnh cậu.

Mái tóc dài thướt tha của con búp bê đã được cắt tỉa gọn gàng, để lộ ra đôi mắt đen láy. Nếu nhìn kỹ, người ta vẫn có thể nhận ra một bên mắt của hắn hơi ánh lên sắc đỏ. Khi không còn làn tóc che phủ, vầng trán cao cùng những đường nét thanh tú trên gương mặt hiện ra rõ rệt, không còn vẻ lầm lì, u ám như trước nữa.

Kì Thời cũng không còn để cho Vân Hòe phải mặc quần dài áo dài kín mít cả người nữa. Những vết khâu ở cổ và cổ tay đã được che khéo bằng vòng cổ và băng cổ tay màu đen, nhìn vào hoàn toàn không thể nhận ra điều gì bất thường.

Thế nhưng hắn vẫn chẳng mấy mặn mà với việc trò chuyện, ai bắt chuyện phần lớn hắn cũng chẳng thèm để tâm. Lâu dần, khách đến quán cũng chẳng còn hứng thú bắt chuyện với "tảng băng trôi" này nữa, họ vẫn yêu thích chàng thiếu niên luôn nở nụ cười dịu dàng đứng bên cạnh hắn hơn.

Có điều, Kì Thời càng bị bắt chuyện nhiều bao nhiêu thì Vân Hòe lại càng tỏ ra khó chịu bấy nhiêu.

Ý định ban đầu của Kì Thời là muốn Vân Hòe tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài, thế nhưng chính những thứ xa lạ ấy lại mang đến cho hắn một cảm giác bị đe dọa.

Nụ cười của chàng thiếu niên đã bị san sẻ cho người khác, đôi mắt ấy cũng không còn chỉ dõi theo một mình hắn nữa. Có quá nhiều, quá nhiều kẻ xuất hiện, và Vân Hòe nhận ra trong ánh mắt họ chứa đựng cả sự yêu thích lẫn lòng ngưỡng mộ dành cho cậu.

Kì Thời vẫn luôn chẳng hay biết gì về những suy tính trong lòng Vân Hòe, thời gian trôi đi, rốt cuộc vấn đề cũng nảy sinh.

Đó là một ngày trời đổ mưa, quán vắng khách nên không mấy bận rộn. Tiểu Vân, một nữ sinh lớp mười cũng làm thêm tại đây tranh thủ kỳ nghỉ để kiếm thêm tiền tiêu vặt. Vì ngày mưa không có mấy khách khứa, cô bé bèn ngồi một góc lén làm việc riêng, mải mê đọc tiểu thuyết.

Keng... keng... keng!

Chuông gió treo dưới hiên nhà vang lên một tràng giòn giã, một đám du côn trông đầy vẻ hung tợn bước vào. Chúng vây thành một vòng đứng chắn một bên, chẳng thèm ngồi xuống.

Tiểu Vân sợ hãi rụt cổ lại, chỉ thấy Kì Thời đứng bên cạnh vẫn giữ sắc mặt bình thản như thường mà hỏi một câu: "Xin chào, quý khách muốn dùng gì ạ?"

Gã cầm đầu liếc nhìn Kì Thời một lượt, phả ra một làn khói trắng rồi cất giọng: "Bia."

Mùi thuốc lá nồng nặc trong không khí thật khó ngửi, Kì Thời lùi lại nửa bước, khẽ nhíu mày đáp: "Tiệm trà sữa không có bia, vả lại, trong tiệm cũng cấm hút thuốc."

Nghe vậy, gã đàn ông chẳng những không dập thuốc mà còn hống hách quăng một xấp tiền mặt xuống trước mặt Kì Thời: "Không có à? Thế mày không biết đường mà đi mua sao?"

Rõ ràng là chúng tới để gây sự. Tiểu Vân đứng bên cạnh thấy tình hình bất ổn liền lén lấy điện thoại ra định gọi người, nào ngờ lại bị phát hiện. Chiếc điện thoại bị giật phắt rồi ném mạnh xuống đất, màn hình vỡ nát thảm hại.

Gã đàn ông dường như bị hành động này chọc giận, gã vung tay định tát Kì Thời, miệng rủa xả: "Mẹ kiếp, đúng là hạng không biết điều!"

Thế nhưng cái tát ấy chẳng thể hạ xuống, cánh tay gã khựng lại ngay giữa không trung. Gã trợn mắt nhìn chàng thiếu niên đột ngột xuất hiện trước mặt với vẻ kinh hoàng tột độ. Tất nhiên, điều khiến gã khiếp đảm hơn cả chính là những làn sương đen đang quấn chặt lấy mình cùng cơn đau đớn kịch liệt truyền đến từ cơ thể.

Gã trố mắt nhìn đôi mắt chàng thiếu niên trước mặt dần biến đổi, một bên đen kịt, một bên đỏ thẫm. Đôi mắt ấy không hề có lòng trắng, khi sắc đen đặc quánh và màu đỏ thẫm phủ kín hốc mắt, lớp vỏ bọc ngụy trang đã bị đối phương xé nát hoàn toàn.

Con quái vật nổi giận rồi...

Cảnh tượng diễn ra quá bất ngờ, ngay khi Kì Thời còn chưa kịp phản ứng thì Vân Hòe đã hiện nguyên hình là kẻ phi nhân loại. Đám người đi cùng gã đàn ông cũng bị trói chặt, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn khôn cùng. Còn Tiểu Vân đứng bên cạnh không biết vì quá sợ hãi hay sao mà đã đứng đờ người ra như phỗng.

Kì Thời không thể để mặc Vân Hòe mất kiểm soát, cậu khẽ gọi hệ thống một tiếng rồi dứt khoát kéo Vân Hòe vào căn phòng ngăn nhỏ trong tiệm trà sữa. Đây vốn là nơi để đồ lặt vặt, cửa vừa đóng lại, bên trong liền tối om chẳng thấy gì nữa.

Hệ thống nhận lệnh liền ngoan ngoãn bắt tay vào việc, dọn dẹp mớ hỗn độn mà con quái vật đã gây ra.

Đầu tiên, nó xóa sạch ký ức của đám người này, sau đó mượn sức mạnh ý chí của thế giới để giáng một trận điện cho bọn gây sự. Đám người bị điện giật cho mê muội ngã rầm xuống đất, mặt đập xuống sàn khiến trán sưng vù một cục rõ to.

Sau đó, chúng lảo đảo lê từng bước rời khỏi quán trong trạng thái mơ màng.

Về phần Tiểu Vân, hệ thống kiểm tra thấy chiếc điện thoại đã hỏng nát không thể sửa chữa, bèn gia tăng vận may tiền bạc cho cô bé trong vài ngày tới, xem như bù đắp để cô bé có thể mua một chiếc máy mới.

Sau khi Hệ thống hoàn tất việc xử lý hậu quả, Kì Thời cũng đã kéo được Vân Hòe vào trong phòng ngăn.

Con búp bê đang mất kiểm soát không hề vùng vẫy, cứ ngoan ngoãn để mặc cậu dắt đi. Nếu không phải những hiện tượng kỳ quái kia vẫn chưa tan biến hết thì có lẽ Kì Thời đã lầm tưởng rằng hắn đã trở lại bình thường rồi.

Kì Thời nâng lấy gương mặt Vân Hòe, khẽ hỏi: "Cậu nổi giận rồi à?"

Vân Hòe dùng đôi mắt một đen một đỏ đăm đăm nhìn Kì Thời, không nói một lời.

Nếu là người thường, bị quái vật nhìn chằm chằm như thế chắc đã sợ đến mất mật rồi, nhưng Kì Thời chẳng hề sợ hãi, thậm chí cậu còn đưa tay v**t v* đuôi mắt đối phương.

Làn sương đen bao quanh người Vân Hòe vẫn chưa tan đi. Ở một nơi khác, khi đám người nọ vừa rời khỏi tiệm trà sữa và đi ngang qua một cửa hàng búp bê, tất cả những con búp bê trong tủ kính bỗng xoay đầu một cách máy móc, hướng mắt về phía chúng.

Chúng lần lượt nhảy xuống đất, tiến lại gần như những lệ quỷ đang đi đòi mạng.

Kì Thời hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Cậu nhìn Vân Hòe vẫn chưa có chút chuyển biến nào, bỗng nhiên khẽ nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên làn môi đối phương.

Đó là một nụ hôn cực kỳ, cực kỳ khẽ khàng, cũng là nụ hôn thứ hai mà con quái vật nhận được.

"Ngoan nào, không tức giận nữa nhé."

Đám búp bê đang tiến về phía những kẻ kia bỗng nhiên "bạch" một tiếng, hệt như kẻ say rượu, tất cả đều ngã chổng vó xuống đất.