Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 164: Giá Trị Thù Hận Bằng Không



Con búp bê này so với tưởng tượng của Kì Thời thì còn dễ dỗ dành hơn nhiều, chỉ cần một cái ôm hay một nụ hôn là đã đủ khiến đối phương hoàn toàn đầu hàng.

Hồi đầu khi Kì Thời hôn hắn, hắn vẫn còn ngẩn ngơ, thậm chí vì chưa từng có trải nghiệm như vậy nên chẳng biết phải phản ứng ra sao, cứ đứng đờ ra tại chỗ.

Búp bê những lúc thế này trông vô cùng thú vị, ngay cả người có tâm tính vốn dĩ ôn hòa như Kì Thời cũng không nén nổi ý định trêu đùa, cậu  vòng tay kéo cổ của hắn xuống rồi đặt nụ hôn lên những vết khâu hằn trên cổ.

Vân Hòe rõ ràng đã trở nên tĩnh lặng hơn hẳn thường ngày, hắn bắt đầu tiếp nhận những tri thức của nhân loại, học cách để trở thành một con người thực thụ.

Lâm Lan và Kì Trạch không có nhà, Kì Thời thỉnh thoảng lại sang ngủ lại ở chỗ Vân Hòe. Trong quãng thời gian này, cậu đã tận mắt chứng kiến sự chuyển mình của đối phương, từ một kẻ ngay cả cái ấm đun nước bị hỏng cũng chẳng biết phải làm sao cho đến khi trở thành người giỏi giang mọi việc, khéo léo cả trong lẫn ngoài.

Tốc độ học hỏi ấy khiến người ta không khỏi kinh ngạc.

Chẳng biết tự bao giờ, đồ đạc nội thất trong phòng bỗng chốc đầy lên trông thấy. Con búp bê vốn dĩ luôn bám dính lấy cậu thỉnh thoảng lại biến mất tăm, chẳng rõ đang bận rộn chuyện gì. Kì Thời vẫn luôn cảm thấy thắc mắc, nhưng mỗi khi cậu đặt câu hỏi, Vân Hòe lại khéo léo lảng tránh sang chuyện khác. Đến lúc cậu sực nhận ra điểm bất thường thì mọi chuyện đã trôi qua được một thời gian dài.

Khi ấy, Kì Thời đang ngồi dậy từ trên chiếc giường lộn xộn, trên chăn rải đầy quần áo của Vân Hòe, xếp thành một vòng tròn vây lấy cậu ở chính giữa. Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng, rèm cửa được kéo kín không để lộ lấy một kẽ hở.

Trong tầm mắt chỉ là một màn đen đặc quánh, Kì Thời đưa tay ra, chạm phải mấy tấm thẻ cứng nằm cạnh mép giường.

Kì Thời: ?

Cái gì thế này?

Kì Thời bật đèn đầu giường lên, ánh sáng dìu dịu không hề chói mắt lập tức rọi sáng một góc nhỏ, lúc này cậu mới nhìn rõ thứ trong tay mình rốt cuộc là vật gì.

Đó là mấy tấm thẻ ngân hàng.

Hệ thống thông báo đúng lúc: 【Tổng số dư trong các thẻ ngân hàng cộng lại là: XXXXXXX X.】

Nhìn dãy số X dài dằng dặc ấy, Kì Thời bỗng chốc lặng thinh.

Cậu hỏi Hệ thống: "Số tiền này từ đâu mà có?"

Hệ thống như thấu hiểu tâm tư của Kì Thời, liền đáp lời: 【Mục tiêu nhiệm vụ đạt được thông qua lao động hợp pháp.】

Kì Thời day day trán, bước qua đống quần áo trên giường để xuống đất.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cậu bước ra khỏi phòng ngủ. Mùi thơm đưa tới từ phía nhà bếp, Kì Thời ghé mắt vào xem, bên trong là nồi cháo đang được để ở chế độ giữ ấm, vẫn còn nóng hôi hổi.

Kì Thời rời khỏi bếp, rèm cửa phòng khách khép không được kín cho lắm, ánh sáng dìu dịu len lỏi tràn vào nhà, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Vân Hòe đâu.

Tìm quanh nhà một lượt vẫn không thấy đối phương, Kì Thời vừa định quay về phòng ngủ thay quần áo thì tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên phía cửa ra vào. Cửa mở, Vân Hòe từ bên ngoài bước vào.

Kì Thời hỏi: "Mới sáng ra cậu đã đi đâu vậy?"

Vân Hòe không đáp lời Kì Thời, hắn cởi áo khoác vắt lên sofa, rồi bước tới bế bổng cậu lên. Cứ thế, Kì Thời được hắn bế thẳng vào phòng ngủ, đặt lên chiếc giường rải đầy quần áo.

Tầm mắt bỗng chốc lại chìm vào bóng tối đặc quánh, một vòng tay khít khao siết chặt lấy cậu , trong từng nhịp thở đều vương vấn mùi hương lạnh lẽo toát ra từ người Vân Hòe.

Vân Hòe cứ ôm lấy Kì Thời như thế, không hề nhúc nhích. Kì Thời cứ ngỡ đã xảy ra chuyện gì, cậu đưa tay đẩy nhẹ hắn rồi hỏi: "Sao thế?"

Cậu không đẩy ra được, Vân Hòe cũng chẳng hề hồi đáp. Kì Thời không rõ chuyện gì đang diễn ra, nhưng hệ thống lại có thể cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm đang dao động khắp căn phòng, những luồng khí ấy quấn chặt lấy Kì Thời, không chừa một kẽ hở.

Hệ thống báo cho Kì Thời: 【Hệ thống phát hiện chỉ số thù hận của mục tiêu nhiệm vụ dao động, chỉ số thù hận -5, hiện còn: 5. Qua phân tích hành vi bất thường của quái vật, độ trùng khớp với kết quả phân tích của hệ thống lên đến 98%. Hệ thống có thể xác định, mục tiêu nhiệm vụ đang phô diễn bản năng làm tổ với ký chủ.】

Hệ thống nói tiếp: 【Quái vật đang tán tỉnh ký chủ, mong muốn ký chủ trở thành bạn đời của mình...】

Tình trạng này kéo dài suốt một khoảng thời gian dài, rồi Vân Hòe mới trở lại bình thường. Kì Thời còn lấy làm lạ về biểu hiện đặc biệt này của búp bê nên đã cất công tìm hiểu, rồi cậu phát hiện ra đây là biểu hiện sinh lý của một số loài động vật vào thời kỳ đặc biệt.

Kì Thời không tìm thấy mối liên hệ nào giữa cả hai, đành tạm thời quy chụp hiện tượng này cho bản thể quái vật của đối phương, không còn đào sâu tìm hiểu thêm nữa.

Tóm lại, kể từ sau đó, mối quan hệ của hai người tự nhiên trở nên vô cùng thân mật.

Khi kết quả kỳ thi được công bố, nhờ vào trí nhớ siêu phàm và khả năng tư duy đáng kinh ngạc của quái vật, điểm số của Vân Hòe cũng chẳng kém cạnh Kì Thời là bao. Hai người nghiễm nhiên cùng bước chân vào một ngôi trường đại học.

Điều này khiến Nghiêm Luật đang đơn độc bươn chải ở đội tuyển quốc gia phải ghen tị đến phát hờn.

Vào Đại học A, hai người không chọn ở ký túc xá mà thuê nhà ở bên ngoài để sống chung với nhau.

Trong thời gian học đại học, Kì Thời còn bắt gặp chủ nhân cũ của con búp bê Tây Dương trong một buổi tụ tập. Chuyện này ngay cả bản thân Kì Thời cũng không hề hay biết, mãi đến khi Vân Hòe chủ động nhắc tới cậu mới rõ.

Vân Hòe rốt cuộc cũng đã hoàn thành tâm nguyện cho con búp bê ấy, đưa nó về lại bên cạnh chủ nhân. Lúc mới đầu, cô gái vì tò mò nên vẫn mang theo búp bê bên mình, nhưng chẳng bao lâu sau, nó lại dần bị lãng quên nơi góc khuất.

Một ngày nọ khi bị lôi ra, con búp bê bám đầy bụi bặm đã bị ghét bỏ mà vứt thẳng vào thùng rác.

"Hả? Tiếc quá đi mất." Bạn cùng phòng còn buông một câu đầy nuối tiếc: "Con búp bê xinh xắn thế này mà lại vứt đi sao?"

Cô gái kia chỉ nhún vai đáp: "Không thích nữa thì vứt thôi."

Cô gái đã hoàn toàn quên sạch ký ức thuở nhỏ không hề nhìn thấy con búp bê Tây Dương nằm trong thùng rác đã rơi những giọt lệ đau lòng. Cơ thể nó dần dần mờ nhạt, cuối cùng tan biến vào hư không.

Con búp bê vốn chỉ còn lại linh thể nay đã thực sự tan biến theo đúng nghĩa đen, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này.

Lại nói về chuyện Kì Thời và Vân Hòe ở bên nhau, Lâm Lan và Kì Trạch mãi tận lâu sau mới biết được. Đó là vào năm hai đại học, khi Kì Thời đang gọi điện cho người nhà thì Vân Hòe vẫn còn đang ngái ngủ bước tới, ôm chầm lấy cậu từ phía sau.

Cái điệu bộ quấn quýt ấy, nhìn qua là biết ngay không phải quan hệ bạn bè bình thường.

Lâm Lan vốn không phải người cổ hủ, thậm chí bà còn có phần nuông chiều Kì Thời. Thế nhưng trong phút chốc, tâm trạng bà vẫn không tránh khỏi cảm thấy phức tạp. Sau khi cúp máy, ngay ngày hôm sau bà đã vội vã bắt xe tới Đại học A.

Lâm Lan hẹn Kì Thời ra ngoài, câu đầu tiên bà hỏi chính là: "Hai đứa là nghiêm túc đấy chứ?"

Kì Thời trông không có vẻ gì là bối rối, cậu thành thực gật đầu.

Lâm Lan thở dài, họ đã tâm sự rất nhiều, cuối cùng bà nói với Kì Thời: "Xã hội bây giờ phần lớn mọi người sẽ khó lòng chấp nhận mối quan hệ thế này. Nếu con ở bên cậu ấy, sau này chắc chắn sẽ phải nhận lấy những ánh mắt dị nghị. Nếu sau này hối hận, sự ảnh hưởng cũng đã bám rễ sâu sắc rồi. Thậm chí hai đứa còn không thể có con, những điều này con đều chấp nhận được chứ?"

Lâm Lan là một người mẹ tuyệt vời, trước chuyện yêu đương của con cái, phản ứng đầu tiên của bà không phải là sụp đổ hay bài trừ, mà là bày ra mọi điều lợi hại trước mặt Kì Thời, để cậu tự mình đưa ra lựa chọn.

Và câu trả lời của Kì Thời vẫn nhất quán như trước, cậu nói: "Đã chọn ở bên nhau thì mọi kết quả con đều đã lường trước rồi. Con chưa từng nghĩ đến việc có con, chỉ cần có cậu ấy là đủ rồi. Còn về việc có hối hận hay không..."

Kì Thời khẽ mỉm cười: "Mãi mãi con cũng không hối hận."

Từ khi còn là một đứa nhỏ mất trí nhớ nhặt con búp bê rách nát về nhà, cho đến lúc trưởng thành, thực ra ngay khi chưa khôi phục ký ức, Kì Thời đã nhận ra con búp bê ấy rồi.

Bất luận có ký ức hay không, sự thiên vị dành cho người thương đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy.

Lâm Lan đã nghe được câu trả lời của con trai, bà đưa mắt nhìn Vân Hòe đang đứng bên ngoài cửa tiệm tự lúc nào. Chẳng rõ cậu ta có nghe thấy không, và nghe được bao nhiêu nữa.

Đó đều là những chuyện Lâm Lan chẳng thể lo liệu thêm được nữa. Bà đứng dậy, chỉ hướng cho Kì Thời, ra hiệu cho cậu nhìn sang đó rồi mới xoay người rời đi.

Ở khoảng cách gần như thế, chỉ cách nhau một cánh cửa kính, với thân phận quái vật, Vân Hòe dĩ nhiên là nghe rõ mồn một.

Hắn đứng lặng tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.

Tiết đầu xuân vạn vật sinh sôi, ven đường tràn ngập sắc xanh mơn mởn. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá đổ xuống mặt đất những đốm sáng loang lổ, rọi lên khung cửa kính, hắt ra những tia sáng vàng óng rực rỡ.

Thiếu niên phía bên kia cửa kính phát hiện ra sự hiện diện của Vân Hòe, cậu tựa như khựng lại vì ngạc nhiên trong tích tắc, rồi đôi mắt lập tức cong tít lại với nụ cười rạng rỡ, đưa tay vẫy chào hắn.

Dáng vẻ ấy vẫn rạng ngời hệt như mười mấy năm về trước, vào một mùa đông khi tuyết đầu mùa đến sớm, lúc con búp bê rách rưới thảm hại bị vứt bỏ trong thùng rác, bắt gặp một cục bột nhỏ trắng trẻo mềm mại đang tiến lại gần, rồi từng chút một nâng niu nhặt nó lên.

【Tít tít tít, giá trịthù hận -5, chúc mừng ký chủ, chỉ số hắc hóa đã chính thức về không!!】