Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 165: KẾT - Thế Giới Nguyên Sơ



【Tít, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hiện tại đã hoàn thành tốt đẹp.】

【Theo đúng lời hứa của hệ thống, sau khi ký chủ hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được một cơ hội sống lại. Cơ thể vốn có của cậu trước đó đã mất đi dấu hiệu sinh tồn do tai nạn giao thông, hệ thống đã lưu giữ và sửa chữa thành công thân xác ấy.】

【Cần lưu ý rằng dòng thời gian của thế giới không hề tạm dừng, trong suốt quãng thời gian cậu vắng mặt, thế giới vẫn tiếp tục vận hành bình thường.】

Kì Thời hỏi: "Quy đổi theo dòng thời gian hiện tại thì tôi đã biến mất bao lâu rồi?"

Hệ thống: 【Ba năm.】

Kì Thời đã dành trọn ba năm ròng rã trong thế giới nhiệm vụ.

Năm 3011, khoa học kỹ thuật phát triển thần tốc, nhân loại bước vào kỷ nguyên mới. Người máy thâm nhập sâu vào đời sống, phương tiện giao thông không còn gói gọn trong tàu cao tốc hay xe hơi trên mặt đất mà chuyển sang những thiết bị bay tựa phi thuyền đầy tiện lợi.

Tại các  khu đô thị sầm uất, những tòa nhà chọc trời mang đậm hơi thở tương lai mọc lên khắp nơi. Du hành không gian chẳng còn là giấc mộng xa vời, sự phát triển của loài người đang tiến bước mạnh mẽ vượt ngoài mọi dự đoán. Thế nhưng, tất cả đã bị cắt ngang giữa chừng bởi sự trỗi dậy của ý thức tự thân trong đám người máy.

Năm 3016, phần lớn nhân loại đã mất việc làm vì người máy. Sau khi sở hữu ý thức riêng, chúng muốn thoát khỏi sự kiềm kẹp của con người. Cuộc chiến giữa con người và máy móc nổ ra là điều không thể tránh khỏi. Trận chiến ấy kéo dài ròng rã bốn năm trời, dẫu con người giành chiến thắng cuối cùng nhưng tổn thất lại quá đỗi nặng nề.

Thảm họa do chính sản vật mình tạo ra gây nên chẳng khác nào bị chính con chó nhà nuôi cắn mất một miếng thịt. Sau cuộc chiến ấy, khi con người còn chưa kịp nghỉ ngơi hồi sức hay tích trữ sức mạnh thì những biến cố tiếp theo đã thực sự đẩy nhân loại xuống vực thẳm sâu nhất.

Các sinh vật bắt đầu biến dị, từ con người, thực vật cho đến động vật đều thay đổi chóng mặt chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trở thành những con quái vật khát máu hoàn toàn.

Những chậu cây cảnh bình thường bỗng âm thầm nảy nở đóa hoa khổng lồ giữa đêm khuya để ngoạm lấy đầu người chủ. Lũ thỏ trong lồng bỗng cao lớn bằng người với hàm răng sắc lẹm, lớp lông vốn mềm mại nay trở nên cứng đờ đủ để đâm chết người. Trong khi đó, con người lại hóa thành những con dã thú mất đi lý trí, chỉ biết điên cuồng cắn nuốt đồng loại như đám thây ma trong phim kinh dị.

Cuộc biến dị này được mọi người gọi chung là Khủng Hoảng Sinh Hóa.

Hiểm họa từ đột biến gen không khác gì tai ương hủy diệt. Trong nhiều năm ròng, nhân loại đã vắt kiệt tài nguyên thiên nhiên một cách tham lam vô độ mà không biết trân trọng bảo vệ theo lẽ vay đào trả lý, để rồi cuối cùng phải nhận lấy sự trừng phạt đích đáng.

Họ vẫn chưa tìm được hành tinh nào khác có thể sinh sống, nơi này chính là mái nhà duy nhất của họ.

Bối cảnh thế giới mà Kì Thời sống lại chính là như vậy, thuộc dạng chỉ cần sơ sẩy bước chân ra khỏi cửa là có thể đăng xuất bất cứ lúc nào.

Xem ra cái chết do tai nạn giao thông nghe chừng còn tử tế chán, ít nhất vẫn giữ được thi thể nguyên vẹn chứ không bị đám thực vật biến dị gặm nhấm đến mức tan nát thê lương.

Cả thế giới chìm trong thảm họa diệt vong tàn khốc, cảnh ngộ của nhân loại vô cùng gian truân, duy chỉ có thành phố nơi Kì Thời đang ở lại là một ngoại lệ kỳ lạ.

Có lẽ do thời kỳ cơ khí hóa trước đó chưa kịp đồng hóa nơi này, nên ở đây chẳng hề thấy bóng dáng của hơi thở tương lai đậm đặc như tại các đô thị sầm uất.

Thành phố Mưa, một thành phố mà thực tế hoàn toàn trái ngược với cái tên của nó. Nơi này hiếm khi đổ mưa, ngoại trừ mùa mưa thì những ngày khác cũng chỉ lất phất mưa phùn, rất ít khi bắt gặp những trận mưa rào tầm tã.

Khí hậu nơi đây vô cùng ấm áp do thiêng về phía Nam. Vào mùa đông, tuyết tuy có rơi nhưng những bông tuyết vừa chạm đất đã tan chảy ngay lập tức, chẳng tài nào tích tụ lại được. Vì đây không phải là thành phố trọng điểm phát triển kinh tế, nên nhịp sống cứ bình thản trôi qua, con người sống ở đây cũng có tính cách ôn hòa, hiếm khi thấy cảnh cãi vã hay gây rối trật tự.

Nhìn chung, đây là một thành phố vô cùng lý tưởng để sinh sống.

Thế nhưng, tại sao lại nói thành phố này là một ngoại lệ kỳ lạ? Đó là bởi giữa bối cảnh nhân loại đang rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, các thành phố đổ nát, nền văn minh bị hủy hoại, thì nơi đây vẫn duy trì nếp sống như thể chưa từng bước vào thời kỳ mạt thế. Người lớn vẫn sinh hoạt bình thường, trẻ nhỏ vẫn cắp sách đến trường, tuyệt nhiên không chịu một chút ảnh hưởng nào từ thế giới bên ngoài.

Trong Thành phố Mưa không có biến dị, chẳng có máu tanh hay chiến tranh, con người ta cứ thong dong, vui vẻ tận hưởng những ngày tháng êm đềm.

Thế giới bên ngoài cũng từng phát hiện ra sự đặc biệt của Thành phố Mưa, thế nhưng những kẻ được điều tới thám thính đều không một ai quay trở về, chẳng biết đã bỏ mạng ở phương nào, có lẽ ngay cả xác cũng  đã bị gặm nhấm sạch sành sanh rồi cũng nên.

Kì Thời đã sinh sống tại một thành phố quái dị như thế, hoàn toàn không cảm nhận được chút bầu không khí mạt thế nào.

Kể từ khi trở về thế giới của chính mình, những ký ức vốn bị hệ thống cố tình làm mờ nhạt lúc ban đầu cũng đã khôi phục hoàn toàn. Sau khi biết mình đang thất nghiệp, Kì Thời yên phận chọn cách "buông xuôi", xem như tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài hạn.

Ngày tháng cứ thế lặp đi lặp lại trong bình lặng. Sáng sáng, Kì Thời thức dậy chạy vài vòng quanh bờ hồ phía ngoài khu nhà, sau đó về nhà vệ sinh cá nhân đơn giản rồi xuống lầu đi chợ mua thức ăn.

Thỉnh thoảng cậu lại ghé sang hàng ăn sáng dưới chân lầu để dùng bữa, ông chủ tiệm lần nào thấy Kì Thời cũng hào phóng cho thêm hai chiếc bánh bao lớn, cười bảo cậu ăn nhiều một chút cho khỏe.

Đi chợ về nhà, trời vẫn còn sớm, Kì Thời tựa mình trên chiếc sofa nhỏ giữa phòng khách để đọc sách, đợi đến tầm trưa mới buông quyển sách xuống để đi nấu bữa trưa.

Cơm nước một mình thì qua loa hết mức, ăn đại vài miếng cho xong bữa, cậu lại ra ban công tưới nước cho mấy chậu sen đá. Có khi cậu đánh một giấc trưa, còn nếu không buồn ngủ chẳng có việc gì làm, cậu sẽ tự nhốt mình trong phòng, chẳng rõ là đang hí húi mày mò thứ gì.

Những ngày ở lỳ trong nhà có thể coi là đang tận hưởng cái thú dưỡng già sớm. Đến tối, cậu lượn lờ chợ đêm rồi xách túi bữa khuya về nhà, ngày tháng trôi qua mới thiệt là ung dung, tự tại.

Đến cả hệ thống cũng có chút nhìn không vô, nó bèn khéo léo nhắc nhở: 【Ký chủ, có phải cậu đã quên mất chuyện gì rồi không?】

Kì Thời đang ăn bữa khuya thơm phức, ngẩng đầu lên hỏi: "Cái gì cơ?"

Hệ thống: 【QVQ không có gì đâu...】

Sau khi nhiệm vụ xong xuôi, chẳng rõ vì cớ gì mà hệ thống vẫn không chịu đi. Còn Kì Thời vốn đã quen với sự tồn tại của nó nên cũng chẳng buồn thắc mắc tại sao nó vẫn còn ở lại.

Những ngày êm đềm cứ thế lặng lẽ trôi qua được hai hôm, rồi đột nhiên vào một ngày nọ, một chuyện không lớn không nhỏ đã xảy ra.

Hôm ấy, Kì Thời ăn tối xong rồi đi tản bộ về nhà, lúc đang đứng trong thang máy để lên lầu thì một người phụ nữ tóc tai rũ rượi bỗng lao vọt vào.

Kì Thời nhanh tay lẹ mắt nhấn phím mở cửa nên người kia mới không bị kẹt lại. Người phụ nữ bước vào thang máy, rối rít gửi lời cảm ơn tới cậu.

Người phụ nữ ăn mặc khá chỉnh tề, chỉ có mái tóc là rối bời, trông có vẻ khá nhếch nhác. Trên tay cô ấy ôm khư khư một chiếc hộp giấy, dường như rất lo lắng cho thứ bên trong, hai tay siết chặt lấy hộp, ngay cả khi đã vào thang máy cũng không chịu đặt xuống.

Lúc ánh mắt Kì Thời vô tình lướt qua, đôi bàn tay người phụ nữ khẽ co giật và run rẩy theo bản năng, hệt như đang cực kỳ khiếp sợ một điều gì đó.