Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 166: Sự Tĩnh Lặng Trước Cơn Bão Lớn - Chủng Biến Dị



Đôi bàn tay ấy run rẩy hết mức, lúc thang máy đang đi lên, thứ cô ta cầm trên tay bỗng rơi "bịch" xuống sàn.

Trong chiếc hộp giấy dường như chứa vật gì đó rất nặng, tạo nên một tiếng động khá lớn trong không gian vắng lặng của thang máy.

Người phụ nữ trông có vẻ hồn siêu phách lạc, cứ như người mất hồn. Kì Thời liếc nhìn thêm vài cái, thấy cô ta vẫn chẳng có phản ứng gì, bèn đưa tay nhặt chiếc hộp dưới sàn lên đưa cho cô: "Đồ của cô bị rơi nè."

Vừa hay lúc đó thang máy cũng dừng lại đúng tầng, người phụ nữ đón lấy chiếc hộp giấy, còn Kì Thời thì xoay người bước ra ngoài.

Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, che khuất gương mặt cúi gằm cùng vẻ khiếp đảm của người phụ nữ mà không một ai hay biết.

Về đến nhà, Kì Thời tự nấu cho mình một bát mì nóng hổi. Cậu vừa ăn vừa dán mắt vào bộ phim truyền hình đang ăn khách trên ti vi, coi như cũng giết được kha khá thời gian.

Dùng xong bữa tối, cậu dọn dẹp bát đũa sạch sẽ rồi lại tựa mình trên ghế sofa xem ti vi một lúc. Đợi đến khi bụng dạ đã tiêu hóa hòm hòm, cậu mới đứng dậy đi tắm rửa.

Tới lúc tắm táp xong xuôi, vừa lau tóc vừa bước ra thì trời cũng đã khá trễ. Nếu là ngày thường thì giờ này cậu đã yên vị trên giường đi ngủ từ lâu rồi.

Gió rít vù vù qua khung cửa sổ đang mở hờ, thổi cho rèm cửa tung bay loạn xạ. Kì Thời vắt khăn lông lên giá rồi bước tới khép cửa lại.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa khẽ vang lên một tiếng "ting".

Ba năm trôi qua, mọi bạn bè trong danh bạ của Kì Thời đều đã bặt vô âm tín, ngay cả ứng dụng trò chuyện hay dùng cũng xám xịt một màu, chẳng thấy ai trực tuyến.

Kể từ khi cậu trở về, tuyệt nhiên chưa một ai gửi tin nhắn cho cậu. Chỉ trừ cái nhóm cư dân trong khu nhà mà cậu mới vào hai hôm trước là cứ thỉnh thoảng lại vang lên liên hồi.

Kì Thời cầm điện thoại lên xem, đó không phải tin nhắn trong nhóm cư dân mà là một thông báo từ hệ thống.

Nội dung thông báo cho biết Thành phố Mưa sắp tới sẽ có mưa vừa đến mưa to kéo dài từ ba đến bốn ngày, nhắc nhở người dân chú ý an toàn, khi ra ngoài nhớ mang theo ô. Xem ra từ đêm nay trời đã bắt đầu trở quẻ rồi.

Kì Thời còn chưa kịp sấy khô tóc đã vội mở cửa ban công, bưng mấy chậu cây dễ gãy vào trong nhà. Những cây sen đá nhỏ xíu hay đám hoa mười giờ vàng rượi đều đang độ nở rộ rực rỡ nhất, nếu bị mưa bão vùi dập thì e là sẽ tàn tạ hết cả thôi.

Làm xong mấy việc đó, Kì Thời mới tắt đèn rồi quay về phòng ngủ.

Căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng ngay tức khắc.

Những chậu cây đặt dưới góc tường bỗng khẽ khàng vươn cành nảy lá, những đóa hoa cũng nhẹ nhàng đung đưa qua lại.

Đêm nay trời không trăng, đến cả những vì sao cũng trốn biệt tăm tích. Mây đen cuồn cuộn kéo đến như thể đang ấp ủ một cơn giông lớn, sẵn sàng gột rửa cả thành phố này.

Trên một trục đường lớn trong thành phố, hai gã đàn ông say bí tỉ đang dìu dắt nhau bước đi lảo đảo. Quanh đây chẳng thấy một bóng người, chỉ có những dãy nhà thấp tầng cùng mớ rác rưởi chất đống nơi góc phố.

"Lần tới... lần tới nhất định tao sẽ hạ gục mày trên bàn rượu, lần tới... lại chiến tiếp!!"

Gã đàn ông lèm bèm trong cơn say xỉn lơ mơ, kẻ đang khoác tay đi cùng gã dường như cũng đã mất hết ý thức, cứ gục đầu xuống lâu lâu lại lầm bầm vài tiếng.

Hai gã dìu nhau đi mãi cho tới khi dừng chân dưới một cột đèn đường tỏa ánh vàng hiu hắt. Một trong hai bỗng rùng mình rồi rút tay lại, khiến kẻ đi bên cạnh mất chỗ dựa, đổ rạp xuống đất như một đống bùn nhão. Gã nọ kéo quần xuống, tiếng nước chảy vang lên róc rách, gã thản nhiên giải quyết nhu cầu cá nhân ngay dưới ánh đèn đường.

Cơn gió rít mạnh thổi qua khiến hơi men trong người vơi bớt, gã tỉnh táo lại đôi phần. Gã kéo quần lên, cố sức lôi kẻ đang nằm bẹp dưới đất vắt lên vai, miệng lầm bầm càu nhàu sao người ngợm gì mà nặng chình ch*ch, mới đi được vài bước đã mệt đến thở chẳng ra hơi.

Gã đàn ông dừng lại th* d*c một hồi. Cách đó không xa là một trạm dừng xe bỏ hoang, vì không có đèn nên nhìn chẳng rõ, gã nheo mắt mới mờ mờ thấy bóng một con chó đang bới thùng rác, tiếng nhai nuốt sồn sột vọng lại giữa không gian vắng lặng.

Loại chó mèo hoang này vốn dĩ sợ người nhất, nếu là ban ngày thì chắc chắn đã chạy mất tăm từ lâu, chỉ biết cụp đuôi lủi đi chứ chẳng dám nhe răng cắn ai.

Hạng người đầu đường xó chợ không nghề nghiệp ổn định như gã thường khoái nhặt đá ném bừa vào tụi nó. Bất kể đá lớn hay nhỏ, cứ nghe thấy tiếng lũ súc vật r*n r* là gã thấy hả hê. Chẳng cần biết chúng có bệnh tật gì không, thỉnh thoảng túm được một con về đổi món cũng coi như được nếm mùi thịt.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Gã nhặt một hòn đá to bằng nắm tay ném mạnh về phía đó. Tuy không nghe thấy tiếng kêu la, nhưng bóng đen bên kia đã khựng lại.

Ném cho sướng tay xong, gã đàn ông quên bẵng luôn kẻ đi cùng, lảo đảo bước về hướng nhà mình. Có điều, gã mới đi được vài bước thì đã có một bàn tay đặt lên vai.

Tên bạn đồng hành chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, hiện đang đứng ngay sát cạnh gã.

Gã gạt phắt bàn tay kia ra rồi nhíu mày gắt gỏng: "Đi đi, đừng có bám theo tao nữa, nhà ai thì người nấy về đi cho xong!"

Tên kia không đi theo nữa.

Gã đàn ông bước tiếp, khi đến gần trạm dừng xe bỏ hoang kia, gã phát hiện con chó lúc nãy vẫn chưa chịu rời đi.

Hừ! Đúng là đồ không biết điều.

Gã nhìn dáo dác xung quanh để tìm một hòn đá to hơn. Khi gã vừa cầm được hòn đá trong tay thì cái bóng bên kia khẽ động đậy, rồi lững thững tiến về phía gã.

Gã cười khẩy, định quăng hòn đá đi, thế nhưng chẳng hiểu sao động tác bỗng khựng lại giữa chừng, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ ngay tức khắc.

Thứ sinh vật đang dần bước ra từ bóng tối vào vùng ánh sáng là một con chó, nhưng lại chẳng giống chó. Toàn thân nó đẫm máu từ đầu đến chân, nhìn kỹ mới thấy không phải bị thương, mà là đã mất sạch lớp da bên ngoài. Toàn bộ thớ thịt đỏ hỏn lộ ra tr*n tr**, tạo nên một hình thù cực kỳ đáng sợ.

Miệng nó lởm chởm những răng nanh dài nhọn, kẽ răng dính máu tươi quyện với nước dãi nhỏ xuống đất ròng ròng. Mùi máu tanh nồng nặc từ trên người con "chó" cho đến đống rác rưởi quanh đó tràn ngập khắp không gian.

Vậy thì, thứ mà nó vừa nuốt vào bụng, rốt cuộc là cái gì cơ chứ?

Câu hỏi đó, gã đàn ông chẳng thể nào biết được. Gã thậm chí còn không kịp nghĩ thông suốt, bộ não đang tê dại vì men rượu bỗng chốc tỉnh táo hẳn do sợ hãi. Gã quay ngoắt người, bán sống bán chết lao về phía trước.

Càng chạy, bóng dáng phía trước càng hiện rõ. Gã nhận ra đó chính là tên bạn đi cùng, hắn đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích, hệt như vẫn luôn chờ gã ở đó.

Giữa lúc nguy nan mà gặp được đồng loại, lòng người luôn sẽ nảy sinh cảm giác an tâm lẫn vui mừng khôn xiết. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ có thêm một tia hy vọng để sống sót, không còn phải đơn độc một mình nữa.

Gã gào lên với người đàn ông kia: "Chạy mau, có quái vật kìa!!"

Bóng người phía trước khẽ lung lay, gã cứ ngỡ hắn đã nghe thấy tiếng mình mà bỏ chạy thoát thân. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, gã lại thấy người kia lao thẳng về phía mình.

Đến khi nhìn rõ khuôn mặt người kia, gã đàn ông khiếp hãi trợn tròn đôi mắt. Gã muốn hét lên, muốn kêu cứu, nhưng cổ họng đã chẳng thể phát ra âm thanh nào được nữa.

Cuống họng bị cắn nát, máu tươi tuôn ra xối xả. Con chó quái vật phía sau đã đuổi kịp, nó vồ lấy con mồi rồi bắt đầu xẻ thịt ngấu nghiến.

Trong phút chốc, trên con đường không bóng người chỉ còn lại tiếng nhai nuốt sồn sột. Hai con quái vật bò rạp dưới đất bên vũng máu loang lổ. Nếu là trước kia, cảnh tượng này đủ để khiến bất cứ ai cũng phải kinh hồn bạt vía, nhưng giữa thời mạt thế, nó lại là chuyện hết sức bình thường.

Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, khi bộ xương dưới đất gần như bị gặm sạch, từ đâu đó bỗng vang lên vài tiếng súng đoàng đoàng trầm đục. Hai con quái vật đổ rạp xuống đất, tắt thở ngay lập tức.

Hai bóng người bước ra từ bóng tối. Một người trong đó gương mặt còn khá non nớt, tầm chừng mười tám mười chín tuổi. Cậu ta liếc nhìn đống bầy hầy phía trước, mặt mày lập tức trắng bệch, không nén nổi mà quay đi nôn thốc nôn tháo.

"Oẹ... oẹ..."

Trần Úy liếc nhìn người bên cạnh, buông lời mỉa mai: "Nếu ngay cả chuyện này mà cũng không quen được, thì cậu chỉ có nước đứng đó chờ chết thôi."

Tiêu Thừa không phải là không chịu đựng được, chỉ là cậu ta vẫn chưa quen với cảnh tượng máu thịt bầy hầy kia. Cậu thừa hiểu tính đội trưởng mình nói năng khó nghe, nhưng thực chất lại là người khẩu xà tâm phật, nên chẳng hề để bụng mà còn sáp lại gần.

Lúc này Trần Úy đã bắt đầu lật tìm trên xác chết. Tiêu Thừa nén cơn buồn nôn, cố gắng quan sát. Trần Úy bỗng dừng tay, không tìm tiếp nữa, rõ ràng là chưa thấy được thứ mình cần.

"Xem ra, Thành phố Mưa chẳng phải là nơi không có đám biến dị này, mấy lời đồn đại bên ngoài cũng chẳng đáng tin cho lắm."

Trần Úy - Đội trưởng đội thám thính số bảy thuộc Liên minh - cau mày. Hắn nắm chặt khẩu súng có gắn ống giảm thanh, dù xung quanh không còn con quái nào nhưng vẫn chẳng hề lơi lỏng cảnh giác.

Tiêu Thừa cầm gậy chọc chọc vào đống bầy hầy kia, một tay bịt mũi quan sát kỹ càng. Trần Úy lắc đầu, buông một câu: "Chẳng có gì cả, đi thôi."

Tiêu Thừa: "Đợi đã!"

Trần Úy quay đầu lại, đôi lông mày nhíu chặt trông cực kỳ khó gần. Thế nhưng Tiêu Thừa chẳng buồn bận tâm đến thái độ của hắn, cậu chỉ vào đống xác dưới đất nói: "Con chó này có gì đó không đúng."

Trần Úy cúi đầu nhìn theo hướng tay của Tiêu Thừa, cậu đang chỉ vào cái xác máu thịt bầy hầy mà nói: "Răng của nó đã biến thành răng nanh sắc nhọn, móng vuốt sắc lẹm, kích cỡ cơ thể dường như cũng to hơn đám thú biến dị bên ngoài."

Trần Úy trầm tư trong giây lát rồi đưa ra ý kiến khác: "Về tầm vóc, liệu có khi nào vốn dĩ kích thước thật của nó đã to sẵn rồi không?"

Tiêu Thừa đáp lại: "Cũng có khả năng đó, nhưng nếu ở bên ngoài, chúng ta chỉ cần một phát súng là có thể bắn nát đầu một con thú biến dị, còn hai con ở đây, chúng ta đã phải bắn tận sáu phát mới hạ được."

Đó là sự thật rành rành không thể chối cãi, sáu vỏ đạn dưới đất chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Đội thám thính của Liên minh là một lực lượng đặc biệt, được tuyển chọn gắt gao qua nhiều vòng và huấn luyện bài bản chỉ để thăm dò một nơi có tên là Thành phố Mưa.

Mục tiêu của họ là tìm kiếm câu trả lời cho việc tại sao giữa thời mạt thế, Thành phố Mưa lại chẳng hề chịu tác động nào, không biến dị cũng không có quái vật xuất hiện. Mọi thứ ở đây trông bình thường đến mức đầy vẻ bất thường.

Nhóm của Trần Úy là đội thứ bảy, sáu đội trước đó đều đã bỏ mạng hoặc mất tích bí ẩn, ngay cả xác của họ cũng chẳng rõ đang nằm ở phương nào.

Giờ đây khi đã đặt chân vào Thành phố Mưa, họ mới biết nơi này chẳng hề giống như những thông tin nhận được trước đó. Không chỉ tồn tại biến dị, mà ngay cả chủng biến dị ở đây còn mạnh mẽ và kinh khủng hơn bên ngoài gấp bội. Nhưng tại sao suốt thời gian dài như vậy mà nơi này vẫn chưa nảy sinh lấy một chút bạo loạn nào cơ chứ?

Cần phải hiểu rằng thứ này có tốc độ lây lan vô cùng đáng sợ, chỉ cần hai ngày ngắn ngủi là đủ để xóa sổ một đô thị phát triển. Vậy mà Trần Úy đã ở lại đây năm sáu ngày trời nhưng vẫn chưa từng bắt gặp bất kỳ vụ bạo loạn hay dấu hiệu bất thường nào.

Thậm chí ngay cả những sinh vật biến dị mà họ tiêu diệt cũng chỉ xuất hiện vào ban đêm, hệt như chúng đang nơm nớp khiếp sợ một điều gì đó vậy.

Dường như trong cõi u minh, có một nguồn năng lượng vô hình nào đó đang duy trì tất cả dưới một thế cân bằng mang tên "vỏ bọc giả tạo", ngụy trang cho thế giới này một diện mạo bình thường như thuở ban đầu.

Trần Úy bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Đúng lúc này, thiết bị liên lạc của hắn vang lên tiếng báo hiệu, có người đang kết nối với hắn.

Trần Úy vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã truyền đến một giọng nói hoảng loạn tột độ: "Đội... Đội trưởng, Sương Mù Đen!! Vật thí nghiệm bị truy nã mã số 001 - Sương Mù Đen đã xuất hiện rồi!"

Con ngươi của Trần Úy đột ngột co rút lại: "Ở đâu?!"

Có lẽ do trời sắp đổ mưa nên tín hiệu liên lạc lúc được lúc mất, âm thanh truyền đến cứ đứt quãng không ngừng. Phải mất một hồi lâu sau đường truyền mới ổn định trở lại, người bên kia vội vã báo: "Đang ở ngay trong Thành phố Mưa!"

"Nó đang lao thẳng về hướng trung tâm thành phố rồi!!!"