Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 167: Ngày Mưa - Chân Tướng



Thành phố Mưa bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt, một trận mưa lớn đổ xuống ngay giữa đêm khuya.

Sáng hôm sau khi Kì Thời tỉnh giấc, ngoài cửa sổ đã phủ  một màn sương mù xám xịt. Tiếng mưa rơi tầm tã vọng lại qua lớp kính, nghe âm u và đặc nghẹt.

Đúng là kiểu thời tiết rất hợp để ngủ nướng.

Cậu mơ màng ngủ thêm một giấc, mãi đến gần trưa mới thực sự tỉnh táo.

Kéo rèm cửa ra, đập vào mắt cậu chỉ toàn là sương mù xám xịt. Trời mưa có sương vốn là chuyện hết sức bình thường, Kì Thời chỉ đứng bên cửa sổ liếc nhìn vài cái rồi dời mắt đi, cậu quay vào trong tắm rửa rồi chuẩn bị nấu bữa trưa.

Đám cây cảnh đặt trong góc phòng thong thả vươn cành nảy lá. Nhờ được bưng vào nhà nên chúng chẳng phải chịu cảnh mưa bão vùi dập, cây nào cây nấy đều xanh mướt và đầy sức sống. Mưa gió bị ngăn cách hoàn toàn sau lớp cửa kính, không một giọt nước nào có thể văng trúng chúng.

Đáng lẽ đây sẽ là một buổi trưa thư thái hoàn hảo, những giọt nước sạch mà chủ nhân vừa tưới vẫn còn đọng lại trên mặt lá, thế nhưng chẳng rõ một luồng khí lạnh từ đâu bỗng tràn tới. Lớp sương mù xám xịt ngoài cửa sổ bắt đầu cuộn trào như thể một sinh vật có tri giác.

Chúng dần tiếp cận căn phòng nhỏ, dường như đang muốn len lỏi qua những khe cửa hẹp để tràn vào trong. Ngay khi cảm nhận được sự bất thường, những tán lá nhỏ bé bỗng chốc khựng lại, rồi sau đó chúng bắt đầu phình to một cách đầy kỳ lạ.

Thế nhưng còn chưa kịp to ra, ngay khi nhận thấy luồng khí tức lạ lùng trong không khí, đám cây cảnh kia bỗng chốc thu nhỏ về kích cỡ ban đầu. Những chiếc lá xanh mướt đột nhiên xỉn màu, nhìn kỹ còn thấy chúng đang run rẩy hệt như vừa chạm trán một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.

Kì Thời đang nấu nướng trong bếp bỗng nhận thấy có động tĩnh liền bước ra ngoài. Phòng khách, nơi vừa phát ra tiếng động nhỏ, chẳng có một bóng người. Cậu đi quanh một vòng rồi nhìn về phía kệ cây trong góc, nơi mấy chậu cảnh đang bị gió thổi đung đưa.

Kì Thời đóng chặt những cánh cửa sổ đang mở hờ rồi lại quay trở vào trong bếp.

Mấy chậu cảnh trong nhà đã thôi run rẩy, còn màn sương mù xám xịt kia thì bị nhốt lại một cách tội nghiệp ở phía bên ngoài cửa kính.

Cơn mưa ở Thành phố Mưa cứ thế rơi ròng rã suốt ba ngày trời mà vẫn chẳng thấy có dấu hiệu gì là sẽ tạnh. Kì Thời ru rú trong nhà suốt mấy hôm, mãi đến khi thức ăn trong tủ lạnh gần như cạn kiệt, cậu mới buộc phải ra ngoài mua sắm.

Trời mưa quá đỗi ẩm ướt, Kì Thời vốn chẳng thích ra ngoài vào những ngày thế này, nhưng hiện tại cậu buộc phải ra đường để tích trữ thêm đồ đạc. Cậu khóa cửa, che một chiếc ô đen lớn rồi bước ra khỏi khu nhà.

Mặt đất loang lổ những vũng nước đọng, chỉ cần sơ sẩy giẫm trúng là cả giày lẫn tất đều sẽ ướt sũng ngay. Cậu ra ngoài khi trời đã sập tối, tầm sáu bảy giờ, đúng vào giờ cao điểm tan tầm, xe buýt và taxi đều chật ních người, ngay cả trên phố cũng đầy rẫy những người đi bộ đang vội vã lướt qua dưới làn mưa.

Khu nhà Kì Thời ở cực kỳ thuận tiện, chỉ cần đi bộ mười phút là tới một siêu thị lớn, lái xe tầm hai mươi phút là đến bệnh viện, phố thương mại cũng ở ngay gần đó. Vị trí này có thể coi là khu đất vàng của Thành phố Mưa.

Cậu đi bộ đến siêu thị, mua ít rau thịt để lấp đầy tủ lạnh cùng một vài món đồ dùng thiết yếu, sau đó tay xách nách mang chuẩn bị đi về nhà.

Mới bước chân ra ngoài tầm nửa tiếng mà trời đã tối mịt, đèn đường bắt đầu sáng tỏ. Những dòng xe cộ ngược xuôi với ánh đèn trắng đỏ đan xen khiến Thành phố Mưa trong những ngày này vẫn giữ nguyên vẻ náo nhiệt vốn có.

Số đồ đạc trên tay khá nhiều, nhưng với một người đàn ông trưởng thành thì cũng chẳng thấm vào đâu. Vì quãng đường khá gần nên Kì Thời không bắt xe mà lững thững đi bộ về nhà. Suốt lúc cậu ghé siêu thị, cơn mưa ngoài kia đã ngớt đi đôi chút nhưng vẫn rả rích không thôi. Dù chiếc ô đen trên đầu rất lớn, hơi ẩm vẫn len lỏi bám vào người Kì Thời, mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của những đêm mưa thu.

Bước đi dưới ánh đèn trên vỉa hè đông đúc, tiếng mưa hòa lẫn với tiếng bước chân người qua kẻ lại dồn dập. Chẳng rõ vì cớ gì, Kì Thời mới đi được vài bước bỗng khựng lại. Cậu xoay người nhìn ra phía sau, hơi nâng chiếc ô lên cao. Ngay phía đối diện, một người đàn ông cao lớn đang đứng bất động ở đó.

Gương mặt hắn mờ nhạt trong bóng đêm, ánh đèn đường hắt xuống tạo thành một lớp bóng đổ sâu hoắm. Hắn không mang ô, cứ thế phơi mình dưới màn mưa dày đặc, quần áo trên người đã ướt sũng tự bao giờ, chẳng rõ hắn đã đứng chôn chân ở đó bao lâu rồi.

Ngay phía trước là cổng vào khu nhà, Kì Thời dừng hẳn lại, hỏi vặn: "Tại sao anh cứ bám theo tôi suốt thế?"

Từ lúc rời khỏi siêu thị đến tận bây giờ, gã đàn ông này luôn bám đuôi sau lưng Kì Thời. Hắn không giống những người khác tìm chỗ trú mưa hay vội vã chạy đi, mà lại duy trì đúng tốc độ và khoảng cách để đi theo cậu. Hắn không nói một lời, cũng chẳng hề có bất kỳ hành động thừa thãi nào.

Nếu là người khác bị kẻ lạ mặt bám theo giữa đêm hôm thế này, chắc hẳn đã sợ đến phát khiếp. Nhưng Kì Thời không hề cảm nhận được chút ác ý nào từ đối phương, hệt như hắn chỉ đơn thuần muốn đi theo sau cậu mà thôi.

Chính vì vậy, đến tận cuối cùng Kì Thời mới lên tiếng lật tẩy đối phương.

Dù bị bắt quả tang và hỏi vặn, hắn vẫn im hơi lặng tiếng. Đôi mắt ấy nhìn đăm đăm vào Kì Thời trong bóng tối, không chớp lấy một cái, hệt như đang ngẩn người ra.

Kì Thời không buồn truy hỏi thêm, cậu ngoảnh mặt nhìn qua vài cái rồi quay người bước tiếp. Hắn vẫn lầm lũi bám theo sau.

Khi bước tới cổng khu dân cư, Kì Thời lại dừng bước. Đêm đen sâu thẳm chẳng thấy nổi một ngôi sao vì màn mưa vây khốn, nhưng ánh đèn sáng rực tại cổng đã soi rõ từng giọt nước rơi xuống từ không trung, đồng thời soi sáng cả gương mặt của hắn.

Hắn mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, cao hơn Kì Thời hẳn một cái đầu. Gương mặt hắn rất khôi ngô với đôi lông mày đậm nét và đường xương hàm góc cạnh rõ ràng.

Lớp áo sũng nước dán chặt vào người để lộ vóc dáng cực chuẩn, đúng kiểu mẫu người mà ai nấy đều ưa thích, bước đi trên phố chắc chắn sẽ khiến người ta phải ngoái nhìn mãi không thôi.

Nổi bật nhất chính là đôi mắt, giữa đêm tối mịt mùng, chúng tựa như màn sương đặc không tan, như vệt mực loãng không lời nào giải đáp, vừa mịt mù vừa bí hiểm. Theo lẽ thường, một kẻ như thế này không nên xuất hiện với vẻ chật vật đến vậy, thế mà hắn lại cứ thế đứng dưới mưa, lầm lũi bám theo Kì Thời, mặc cho nước mưa tuôn xối xả lên người.

Nhìn bộ dạng chật vật của hắn, Kì Thời bỗng đưa tay ra, trao chiếc ô của mình cho đối phương.

Cổng khu nhà sáng hơn hẳn những đoạn đường bên dưới các cột đèn, Kì Thời vừa đưa ô đi là lập tức phải phơi mình ra trước màn mưa. Gần như ngay tức khắc, những giọt mưa lạnh lẽo bắt đầu xối thẳng xuống người cậu.

Những giọt mưa đọng trên hàng mi dài tựa như những viên trân châu trong vắt. Chàng trai trẻ đứng dưới làn mưa mang một vẻ đẹp đến nao lòng, khiến người đàn ông càng thêm ngẩn ngơ, chẳng thể nào rời mắt.

Chàng trai mới vài phút trước còn gay gắt hỏi vặn, giờ đây lại đưa chiếc ô trên tay cho hắn, khẽ bảo: "Trời tối rồi, về nhà sớm đi nhé."

Hắn ngây người đón lấy chiếc ô, nơi bàn tay vừa chạm vào vẫn còn vương chút hơi ấm từ lòng bàn tay của cậu. Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu lên nhìn lại, chàng trai ấy đã rảo bước đi vào khu nhà, chỉ còn để lại một bóng lưng thanh mảnh, tĩnh lặng.

Kì Thời đi thang máy về nhà. Việc đầu tiên cậu làm không phải là cất đống đồ mới mua vào tủ lạnh, mà là đi tắm để thay bộ quần áo ướt sũng trên người ra.

Làn nước nóng dội xuống cơ thể, Kì Thời bước ra sau khi tắm xong với làn da ửng hồng đầy sức sống, trông cực kỳ hút mắt.

Cậu vừa lau tóc vừa đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống phía dưới lầu.

Từ vị trí này có thể quan sát thấy những dòng xe cộ ngược xuôi trên con đường phía dưới, cả lối vào khu nhà vẫn đang sáng rực đèn đường, nhưng tuyệt nhiên chẳng còn thấy bóng dáng người đàn ông lúc nãy đâu nữa.

Kì Thời đứng lặng ở đó rất lâu. Hệ thống hiện ra, cứ ấp úng như muốn nói điều gì đó: 【Ký chủ...】

Thế nhưng Kì Thời lại trực tiếp ngắt lời nó, cậu đột ngột cất tiếng hỏi: "Những mục tiêu nhiệm vụ mà tôi từng chinh phục ở các thế giới trước, chính là anh ta phải không?"