Ở phía bên kia con hẻm, một gương mặt quen thuộc ngẩng lên. Trần Úy buông lỏng khẩu súng chuyên dụng dùng để săn thú biến dị sang một bên, lạnh lùng quan sát Tiêu Thừa đang tiêu hủy xác chết.
Mùi thuốc hóa học dùng để hòa tan xác chết thoang thoảng trong không trung, chẳng lấy gì làm dễ chịu. Đây đã là con thú biến dị thứ mười mà họ tiêu diệt được. Càng tiến gần về khu vực trung tâm, mức độ biến dị của chúng lại càng đáng sợ, việc săn lùng cũng vì thế mà trở nên gian nan hơn hẳn.
Để tránh gây náo loạn trong thành phố hay bứt dây động rừng, đội thám thính không hề phô trương lực lượng mà chỉ lặng lẽ hành động. Thậm chí xác của những sinh vật biến dị này cũng phải được tiêu hủy ngay tại chỗ nhằm đảm bảo không để lại bất cứ dấu vết nào.
Tiêu Thừa vừa bịt mũi vừa xử lý xác con mèo biến dị, sau đó cậu ta cử động đôi chân đã tê dại vì đứng lâu, bước tới cạnh Trần Úy hỏi: "Chúng ta truy vết đến đây thì mất dấu 001 rồi, tiếp theo nên hành động thế nào đây đội trưởng?"
Về Vật thí nghiệm mã số 001, trong Liên minh chẳng ai là không biết tới danh hiệu của nó. So với những loại virus biến dị thông thường, 001 - thực thể có thể nuốt chửng mọi thứ - mới chính là nỗi kinh hoàng đáng sợ hơn cả.
Ba năm về trước, vật thí nghiệm này thực chất chỉ là một phế phẩm vô giá trị. Mãi cho đến khi bị một nghiên cứu viên trong tổ chức lén lút mang đi, chẳng rõ vì cớ gì mà nó lại nổi điên tại một thành phố bỏ hoang.
Khi nổi điên, thân hình của 001 phình to đến mức che lấp cả bầu trời. Sương đen đi đến đâu, cỏ cây héo tàn đến đó, vạn vật đều bị nó nuốt chửng, ngay cả những sinh vật biến dị cũng bị quét sạch không còn một dấu vết.
Ngay khi nhân loại cứ ngỡ đây chính là tia hy vọng mới của thế giới, tưởng rằng màn sương đen ngợp trời kia có thể nuốt chửng mọi mầm bệnh, thì chính nó đã cuộn trào dữ dội, san phẳng hơn nửa căn cứ Liên minh mà con người dày công gây dựng.
Đuổi không đi, giết không chết, đây là một con quái vật còn đáng sợ hơn cả những sinh vật biến dị kia.
Những người từng trải qua thảm họa năm ấy, hễ nhắc đến vật thí nghiệm này là trên mặt không khỏi hiện lên vẻ khiếp đảm. Trận càn quét đó đã cướp đi sinh mạng của biết bao người, những kẻ may mắn sống sót cũng chỉ có thể bám víu lấy căn cứ mà sống lay lắt qua ngày.
Ngay khi nhân loại tưởng rằng mình đã đi đến bờ vực diệt vong, con quái vật điên cuồng ấy bỗng nhiên biến mất, không để lại một chút dấu vết nào.
Suốt ba năm qua, con người dốc sức phục hồi lực lượng, tập trung tìm kiếm phương pháp tiêu diệt virus, thế nhưng chẳng ai ngờ được họ lại một lần nữa phát hiện ra sự hiện diện của 001 tại thành phố quái đản này.
Đối với nhân loại mà nói, đây chắc chắn là một tai họa, nhưng điều may mắn là vật thí nghiệm vừa tái xuất này đã không còn tàn sát con người đến mức một mất một còn như ba năm trước, mà chỉ quanh đi quẩn lại tại Thành phố Mưa.
Thế nhưng, khi nhóm của Trần Úy bám theo đến tận khu trung tâm thành phố, bóng dáng đen ngòm kia lại đột ngột bốc hơi mất dạng.
Nghe Tiêu Thừa nói, Trần Úy không đáp lời mà chỉ cau mày hỏi một câu: "Những người khác đâu rồi?"
Tiêu Thừa đáp: "Họ đang trên đường tới đây, chắc là trước khi trời tối là sẽ tập trung được."
Nhóm thám thính lần này có tổng cộng bốn người. Ngoài Trần Úy và Tiêu Thừa còn có một cô gái và một người đàn ông trung niên, cô gái tên là Lâm Phi, còn người lớn tuổi nhất đội là Vương Trung Tường.
Thời mạt thế ập đến nhưng không khiến loài người dị biến. Những người này tuy có thể lực và khả năng trinh sát cực kỳ xuất sắc, là nhân sự đặc biệt do Liên minh đào tạo, nhưng nói một cách chính xác thì họ vẫn chỉ mang thân xác người phàm.
Trần Úy là người gánh vác hỏa lực chính cho cả đội, Tiêu Thừa là nghiên cứu viên dược phẩm, mùi thuốc mà Kì Thời ngửi thấy lúc trước chính là tỏa ra từ trên người cậu ta, Lâm Phi phụ trách trinh sát, còn người chú lớn tuổi đảm nhận hậu cần, đồng thời duy trì liên lạc với tổ chức.
Đây là một đội hình cực kỳ chuyên nghiệp, trên vai họ gánh vác trọng trách sinh tồn của toàn nhân loại. Mục đích cuối cùng khi dấn thân vào thành phố quái đản này là thăm dò những điểm bất thường, hòng tìm ra cách tiêu diệt mầm mống biến dị.
Thế nhưng lúc này, họ lại phải đối mặt với một nan đề mới.
Trần Úy trầm tư vài giây, liếc nhìn vũng nước bẩn đã từng là một con thú biến dị trong góc tường rồi mới đáp: "Cứ gặp nhau trước đã, còn về kế hoạch tiếp theo là tìm cho ra vật thí nghiệm 001, xác nhận mục đích và hướng di chuyển của nó."
Họ phải đảm bảo rằng, cuộc chiến thảm khốc của ba năm trước sẽ không lặp lại một lần nữa.
Tiêu Thừa gật đầu, thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi cùng Trần Úy rời khỏi con hẻm. Có điều mới đi được vài bước, cậu ta đã đâm sầm vào lưng người phía trước.
Tiêu Thừa thắc mắc: "Đội trưởng, sao anh lại dừng lại vậy?"
Cậu ta vừa cất tiếng hỏi vừa ghé đầu nhìn về phía trước, nhưng trong con hẻm âm u mù mịt kia chẳng có lấy một bóng người.
Cơn mưa trên trời vẫn cứ rơi tầm tã, tiếng tí tách vang vọng đều đều. Con hẻm này nằm cách biệt với đường lớn nên vô cùng tĩnh mịch, ngoài tiếng mưa rơi, trong không trung dường như còn lẫn lộn thêm một loại âm thanh khác. Nó rất nhỏ, nhưng lại mang theo một sức nặng khiến người ta không tài nào phớt lờ.
Tiêu Thừa không dám phát ra tiếng động nào nữa, cậu ta giữ vẻ mặt đầy cảnh giác, bàn tay siết chặt lọ thuốc mang tính tấn công, đôi mắt dán chặt vào lối rẽ phía trước.
"Cộp, cộp, cộp."
Âm thanh ấy mỗi lúc một gần. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, khẩu súng trong tay Trần Úy đã lên nòng, họng súng hướng thẳng về phía đầu hẻm để ngắm bắn.
Tiếng bước chân từ xa vọng tới, rồi một bóng dáng nhỏ bé hiện ra nơi lối rẽ. Tiêu Thừa nhìn kỹ thì thấy đó chỉ là một con mèo đen, đôi bàn tay đang siết chặt lọ thuốc của cậu mới hơi lỏng ra, dường như vừa thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, Trần Úy đứng phía trước cậu lại chẳng hề nới lỏng cảnh giác dù chỉ một chút, hắn vẫn đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Chỉ là một con mèo đen nhỏ thôi mà cũng cần phải đề phòng đến mức này sao?
Tiêu Thừa vừa nghĩ vậy, sống lưng bỗng chốc cứng đờ.
Không đúng, cậu ta chợt nhớ tới con mèo biến dị đã chết lúc nãy, một câu hỏi đầy quái đản hiện ra trong đầu - Thế giới bây giờ, liệu có còn tồn tại một con mèo nào bình thường hay không?
Trần Úy vẫn giữ nguyên tư thế cầm súng không chút lay động. Con mèo đen ở phía đối diện nghiêng nghiêng đầu, dõi mắt nhìn về phía này.
"Meo..."
Đôi đồng tử tròn vo bỗng chốc dựng đứng lên. Gần như cùng lúc đó, thiết bị dò tìm bên hông Trần Úy rú lên hồi chuông báo động: "Cảnh báo! Cảnh báo! Mức độ ô nhiễm của thú biến dị hiện tại là 90%, yêu cầu rút lui ngay lập tức!!!"
Những con thú biến dị ở vòng ngoài đa số có mức độ ô nhiễm tầm 40%, đã cao hơn thế giới bên ngoài tới 10%. Thế nhưng lũ ở khu vực trung tâm này thực sự đã chạm tới một ngưỡng vô cùng kinh khủng.
Cả hai đứng chết trân tại chỗ.
Họ muốn rút lui nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Chỉ trong nháy mắt, cơ thể con mèo đen nhỏ bé nơi đầu hẻm bỗng phình to dữ dội, răng nanh trở nên sắc nhọn, toàn bộ lông tơ dựng đứng cả lên. Kích thước của nó bây giờ còn to gấp mấy lần con mèo biến dị lúc nãy.
Con mèo đen biến dị phát ra những tiếng gầm gừ đầy đe dọa, đôi mắt xanh biếc rợn người của nó cho thấy nó rõ ràng đã coi hai con người trước mặt là con mồi.
Khi những chiếc răng nanh sắc nhọn lộ ra, con người bỗng trở nên vô cùng nhỏ bé. Con hẻm này bị bóng tối bủa vây, rồi dần dần, cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn.
-
Kì Thời đưa người trong hẻm về nhà. Suốt cả quãng đường, đối phương không hề có lấy một chút phản kháng, cứ thế ngoan ngoãn để cậu dắt đi.
Cậu lấy một bộ áo choàng tắm dự phòng, chuẩn bị sẵn nước nóng để hắn thay bộ quần áo ướt sũng trên người ra. Tranh thủ lúc người đàn ông đang tắm, Kì Thời bước ra khỏi phòng, uống thuốc cảm vừa mới mua về.
Thuốc cảm có tác dụng gây buồn ngủ, Kì Thời ngồi trên sofa mà đầu óc cứ mơ màng lơ mơ. Đèn phòng khách vẫn bật sáng, cậu cũng chẳng rõ mình đã ngồi đó bao lâu rồi, còn người trong phòng tắm thì vẫn chưa chịu ra.
Kì Thời đứng dậy, bước về phía phòng tắm.
Cánh cửa phòng tắm không khép chặt mà hơi khép hờ, Kì Thời có thể nhìn thấy rõ mồn một khung cảnh bên trong. Hơi nước mịt mù lan tỏa, làn nước nóng từ vòi sen xối xả trút xuống, rơi trên bờ vai người đàn ông rồi trượt theo những thớ cơ lưng săn chắc, lăn dài đến nơi khuất tầm mắt.
Mái tóc vuốt ngược để lộ vầng trán đầy đặn, người đàn ông trong phòng tắm đang cầm trên tay chiếc áo choàng tắm dự phòng của Kì Thời.
Gò má vương những giọt nước vùi sâu vào lớp vải trắng muốt, hắn hít một hơi thật sâu, tựa như đang hít hà mùi hương vương lại của chủ nhân trên đó.
Bước chân Kì Thời khựng lại, kẻ bên trong dường như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu khỏi chiếc áo choàng, nhìn thẳng vào mắt cậu qua khe cửa hẹp.