Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 170: Điểm Yếu Của Quái Vật



Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, kẻ bên trong phòng tắm chẳng hề có lấy một chút phản ứng chột dạ nào khi bị bắt quả tang. Hắn thản nhiên khoác lên mình chiếc áo choàng tắm rồi sải bước đi thẳng ra ngoài.

Hắn tiến về phía Kì Thời, khi đã lại gần hơn một chút, hắn đưa tay ra định nắm lấy tay cậu. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đối phương áp sát, Kì Thời lại theo bản năng lùi lại hai bước, né tránh cái nắm tay kia.

Bàn tay đang đưa ra của người đàn ông cứ thế khựng lại giữa không trung.

Mái tóc đen nhánh vẫn chưa được lau khô, dường như hắn vừa tắm xong là cứ thế bước ra ngay, nước vẫn còn đang nhỏ giọt ròng ròng. Kì Thời xoay người, khẽ bảo "Tôi đi lấy khăn khô", bóng lưng trông có phần như đang trốn chạy.

Ánh mắt từ phía sau vẫn dính chặt lấy cậu như hình với bóng. Sau khi lấy được khăn, Kì Thời đưa thẳng nó qua cho hắn.

Khó khăn lắm mới gạt bỏ được cảnh tượng ban nãy trong phòng tắm ra khỏi đầu, thế nhưng ánh nhìn của đối phương lại quá đỗi trực diện và nóng bỏng. Sự khác biệt giữa khối sương mù đen kịt trong bình thủy tinh và nhân dạng lúc này là quá lớn, khiến Kì Thời nhất thời vẫn chưa thể thích nghi.

Dẫu vậy, hơi thở của đối phương lại quá đỗi thân thuộc, khiến Kì Thời chẳng thể nảy sinh cảm giác lạ lẫm. Cậu ngẩng đầu nhìn người đang ngoan ngoãn lau tóc trước mặt.

"Anh có tên không?"

Thứ Kì Thời hỏi không phải là mã số, mà là tên.

Người đàn ông đối diện khựng lại một chút rồi mới chậm rãi cất lời: "Có."

Kì Thời lại hỏi: "Là cái tên trước đây tôi đặt cho anh phải không?"

Người đàn ông gật đầu.

Kì Thời ngẫm nghĩ rồi ôn tồn hỏi: "Vậy tôi vẫn gọi anh như trước kia nhé, được không?"

Giờ đây thân phận giữa hai người đã chẳng còn là quái vật và nghiên cứu viên. Con quái vật khoác lên mình lớp vỏ nhân loại cúi xuống nhìn con người trước mắt, yết hầu khẽ chuyển động một cách khó lòng nhận ra, hắn khẽ đáp: "Được."

Giọng nói ấy quá đỗi trầm thấp và khàn đục, tựa như đang áp sát ngay bên tai, khiến vùng da nơi đó khẽ tê dại.

Kì Thời đưa tay vân vê vành tai, khẽ gọi tên người đàn ông: "Kỳ Vụ."

Kỳ Vụ đứng lặng tại chỗ, bàn tay đang cầm chiếc khăn buông thõng sang một bên. Người đàn ông cao lớn hơi cúi đầu, dáng vẻ vô cùng tĩnh lặng và ngoan ngoãn.

Trông thế này thì thực sự chẳng khác gì khối sương đen ngoan ngoãn mà Kì Thời từng nuôi trong bình thủy tinh ba năm về trước.

Kì Thời khẽ mỉm cười, tiến lại gần một chút rồi không kìm lòng được mà đưa tay xoa xoa mái tóc vẫn còn hơi ẩm của hắn.

Ba năm trước, Kì Thời vô tình phát hiện ra sự tồn tại của đối phương trong phòng phế phẩm. Khi ấy khối sương đen mới chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, chẳng thể phát ra bất cứ âm thanh nào, yếu ớt đến mức tưởng chừng sắp chết. Đúng lúc đó, một cuộc thí nghiệm của Kì Thời rơi vào giai đoạn bế tắc, và cậu đã tìm thấy cảm hứng trên chính khối sương đen này.

Kì Thời bèn nộp đơn lên tổ chức xin tiếp nhận vật thí nghiệm này.

Những vật thí nghiệm trong phòng phế phẩm vốn đều là những thứ không có giá trị, cấp trên gần như chẳng buồn suy nghĩ đã đồng ý ngay yêu cầu của nghiên cứu viên.

Một thời gian sau, vì vài sự cố ngoài ý muốn phát sinh, tổ chức yêu cầu Kì Thời phải giao nộp vật thí nghiệm để tiêu hủy, ngay cả chính cậu cũng bị cách chức và đình chỉ công tác.

Sau đó, trong tổ chức xảy ra bạo loạn, Kì Thời bèn dẫn theo 001 chạy trốn khỏi sự truy sát của bọn họ rồi thay tên đổi họ, tới định cư tại Thành phố Mưa.

Còn về cái tên Kỳ Vụ, trong những tháng ngày gắn bó dài đằng đẵng ấy, Kì Thời hiếm khi gọi mã số 001 mà đặt cho hắn một cái tên riêng.

Chữ "Kỳ" trong Kỳ Vụ đồng âm với chữ "Kì" trong Kì Thời. Ban đầu cậu định để khối sương đen mang họ của mình, nhưng sau đó chẳng rõ vì cớ gì lại đổi sang một chữ khác, dù phát âm vẫn hoàn toàn giống nhau.

Đến nay mới gọi lại cái tên này, chớp mắt đã là ba năm sau.

Kì Thời thu tay về, nhìn người đang im lặng trước mặt rồi hỏi: "Anh không định hỏi tôi ba năm qua đã đi đâu, và làm sao tôi nhận ra anh à?"

Theo dòng thời gian đã được hệ thống chỉnh sửa, Kì Thời chỉ là mất tích ba năm. Trong tâm trí của một Kỳ Vụ không có ký ức, mọi chuyện cũng diễn ra tương tự. Như hệ thống đã nói, đối phương không giữ lại ký ức ở các thế giới nhỏ, có lẽ trong lòng Kỳ Vụ, là Kì Thời đã bỏ rơi hắn suốt ba năm ròng.

Lúc Kì Thời gặp tai nạn xe cộ, khối sương đen vẫn đang ở trong nhà. Ý thức của cậu tan biến, những chuyện xảy ra sau đó rốt cuộc là thế nào, và vì lý do gì mà sương đen lại hóa thành hình người, Kì Thời hoàn toàn không được biết.

Kì Thời hỏi câu này cũng là vì muốn biết liệu đối phương có oán hận gì việc mình rời đi không lời từ biệt hay không. Nhưng Kỳ Vụ chẳng hề có phản ứng gì, sắc mặt vẫn bình thản như thường, hắn chỉ nói, "Mấy chuyện đó không quan trọng, về là tốt rồi."

Về là tốt rồi.

Bốn chữ cuối cùng thốt ra với tông giọng rất thấp, tan vào không trung, mang theo vài phần cảm giác khó lòng diễn tả. Kì Thời đang bị cơn cảm cúm hành hạ, thuốc bắt đầu ngấm làm cơn buồn ngủ kéo đến nên cũng chẳng chú ý đến điều đó. Cậu mỉm cười với Kỳ Vụ rồi không còn bận tâm về những chuyện này nữa.

Do thói quen sinh hoạt đã hình thành suốt thời gian qua cộng thêm tác dụng của thuốc, Kì Thời mệt mỏi rã rời. Cậu ngáp khẽ một cái, dặn Kỳ Vụ phải sấy khô tóc mới được đi ngủ, phòng khách cũng đã dọn dẹp xong xuôi, sau này hắn cứ ngủ ở đó.

Dặn dò xong, cậu mới xoay người trở về phòng ngủ.

Còn Kỳ Vụ vẫn dõi theo bóng lưng Kì Thời cho tới khi cánh cửa đóng lại mới thu hồi ánh nhìn.

Kỳ Vụ xoay người bước vào phòng khách nhưng không hề đi tìm máy sấy để làm khô tóc. Những giọt nước nhỏ li ti nhỏ xuống từ mái tóc hơi ẩm ướt, rồi ngay khoảnh khắc sau đã bốc hơi, biến mất không dấu vết.

Cửa phòng khách không đóng, mấy chậu cây cảnh nơi góc phòng run lẩy bẩy vì luồng khí tức bên trong, còn kẻ tội đồ gây ra tất cả chuyện này đang rảo bước về phía cửa sổ.

Cơn mưa bên ngoài dần ngớt, bản tin dự báo thời tiết từ đâu đó vang lên báo hiệu đợt mưa kéo dài tại Thành phố Mưa sắp kết thúc. Bên ngoài trời đã tối mịt, đèn đường thắp sáng, khách bộ hành vội vã lướt qua trên vỉa hè, xe cộ đi lại không ngớt. Trong những con hẻm hẹp và tối tăm, lũ sinh vật biến dị đang xâu xé những kẻ tội lỗi lẻ loi, máu tươi rỉ ra từ cơ thể người phàm bốc mùi hôi thối, rồi cuối cùng hòa vào nước mưa biến mất tăm.

Phóng tầm mắt ra xa nhìn từ trên cao sẽ thấy cả thành phố này đã bị bao phủ trong một làn sương đen. Còn thế giới bên ngoài làn sương ấy lại đổ nát, thối rữa, cái chết và những sinh vật biến dị hoành hành không dứt. Trong thời buổi mạt thế bùng nổ như hiện nay, duy chỉ có Thành phố Mưa là một sự tồn tại khác biệt.

Con người nơi đây như thể bị tách biệt hẳn với thế gian, không hề hay biết thế giới bên ngoài rốt cuộc đã biến thành hình thù gì. Tại nơi này, sự sống và cái chết cùng hiện hữu, sự mục nát và sức sống cùng tồn tại, tạo nên một trạng thái cân bằng đầy tinh tế.

Tí tách.

Mưa tạnh, thành phố dần tĩnh lặng. Kỳ Vụ cứ đứng mãi bên cửa sổ, dõi mắt theo những ngọn đèn đường từ lúc thắp sáng cho đến khi phụt tắt. Đêm đã khuya, vạn vật dường như đều chìm sâu vào giấc nồng.

Hắn chẳng rõ mình đã đứng bên cửa sổ bao lâu, mãi tới khi cả thành phố chìm vào bóng tối mịt mùng hắn mới bắt đầu cử động.

Con quái vật trong lốt người để lộ ra hình dáng nguyên bản, làn sương đen len qua khe cửa sổ khép hờ để tiến vào căn phòng bên cạnh.

Rèm cửa khẽ đung đưa, chủ nhân căn phòng đã chìm sâu vào giấc ngủ. Màn đêm yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của cậu.

Kỳ Vụ bước tới bên giường, đứng trong bóng tối chăm chú ngắm nhìn con người mà hắn hằng đêm mong nhớ.

Chứng kiến toàn bộ sự việc, hệ thống lúc này đã quay lại bản thể đang sợ hãi đến mức chẳng thể phát ra lấy một tiếng động nhỏ nhất, nó không có cách nào cảnh báo Kì Thời về hiểm nguy đang cận kề. Con người đang say nồng trong giấc mộng ấy hoàn toàn chẳng hay biết gì về mối đe dọa đang áp sát ngay bên mình.

Kỳ Vụ cứ lặng lẽ ngắm nhìn Kì Thời đang ngủ say như thế. Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, dưới cái nhìn kinh ngạc của hệ thống, hắn chậm rãi cúi người, quỳ một gối bên cạnh giường.

Người đàn ông cao lớn lúc này hoàn toàn chẳng còn vẻ đáng sợ khi là quái vật, hắn thu mình lại thành một khối bên cạnh giường Kì Thời. Hắn cẩn trọng đưa tay ra, khẽ chạm vào ngón tay cậu, rồi từ từ đan chặt mười ngón tay vào nhau.

Hơi thở thân thuộc, thân nhiệt ấm nóng, nhịp tim đập thổn thức, tất cả đều đang vỗ về những dây thần kinh gần như đã sụp đổ và mất đi lý trí của hắn.

Hệ thống ngơ ngác chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, rồi chợt nhận thấy làn sương đen đang nuốt chửng cả thế giới bỗng nhạt đi đôi chút. Tuy sự thay đổi này vô cùng nhỏ bé nhưng cũng đủ khiến nó vô cùng phấn khích.

Hệ thống vẫn chưa kể cho Kì Thời nghe về bối cảnh thế giới lúc này. Những sinh vật biến dị dẫu đáng sợ thật đấy, nhưng con quái vật có thể nuốt chửng vạn vật kia mới là thứ khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng cùng cực.

Ba năm trước, sau khi Kì Thời chẳng còn dấu hiệu sinh tồn và chìm vào hôn mê, con quái vật do cậu nuôi nấng đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nó nuốt chửng mọi thực thể biến dị, san phẳng các căn cứ của loài người, cuối cùng đánh mất lý trí mà phát điên, mưu toan hủy diệt cả thế gian.

Đó mới thực sự là ngày tận thế.

Ngay cả hệ thống vốn là ý chí của thế giới cũng chẳng thể thoát khỏi, cuối cùng nhờ sự trợ giúp của Thiên đạo, nó đã tiêu tán toàn bộ năng lượng để tìm ra thực thể đang mất kiểm soát kia, mới có được những chuyện sau này.

Con quái vật đã bị khống chế, nhưng làn sương đen có thể nuốt chửng vạn vật vẫn không hề biến mất, tựa như một thanh kiếm sắc treo lơ lửng trên đầu thế giới. Vậy mà đến hôm nay, nó đã bắt đầu có dấu hiệu tan đi.

Và kẻ tạo nên hiện tượng này lại là một con người. Đó chính là tử huyệt của quái vật, là sợi dây cương thắt chặt cổ con chó dại, là sự tồn tại có thể trấn áp mọi sự điên cuồng.