Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 171: Chủng Biến Dị



Hôm sau, mưa tạnh hẳn, nắng ráo bắt đầu lên, Kì Thời dẫn Kỳ Vụ ra ngoài sắm sửa đồ đạc.

Kỳ Vụ giờ đã hóa hình người, đồ dùng cá nhân hay quần áo trong nhà đều không có món nào cho hắn dùng được, đành phải sắm sửa từng thứ một.

Cậu lấy từ trong tủ ra một chiếc áo khoác rộng rồi mặc tạm vào cho hắn, sau đó dẫn Kỳ Vụ đi thẳng tới trung tâm thương mại.

Tiết trời hửng nắng, lại trúng vào ngày thứ bảy nên trung tâm thương mại khá đông đúc. Nhân viên bán hàng nở nụ cười chuẩn mực không một kẽ hở chào đón hai người, rồi giới thiệu cho Kì Thời những mẫu thời trang mới nhất của mùa này.

Vốn là người đủ tiềm lực để sở hữu bất động sản tại khu phố vàng thuộc Thành phố Mưa, Kì Thời chẳng hề thiếu tiền. Cậu chọn liền tay một dãy dài sáu bảy bộ quần áo, yêu cầu Kỳ Vụ vào phòng thử đồ thay từng bộ một cho mình xem.

Khi gã đàn ông bước ra khỏi phòng thay đồ, trút bỏ chiếc áo măng tô vốn hơi ngắn so với vóc dáng của mình, hắn hệt như một cái móc treo quần áo di động. Vẻ ngoài ấy ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong cửa hàng. Mọi người xung quanh cứ ngỡ có ngôi sao nổi tiếng nào đó đang đi chọn đồ, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên định chụp ảnh.

Kỳ Vụ khẽ ngẩng đầu, đưa mắt liếc nhìn đám đông xung quanh. Hắn chẳng hề động tay động chân hay lên tiếng ngăn cản, vậy mà những kẻ đang cầm điện thoại bỗng cảm thấy không khí xung quanh đột ngột hạ thấp, cái lạnh thấu xương ập đến khiến họ run rẩy không thôi.

Hắn thu hồi tầm mắt, cúi xuống nhìn Kì Thời, vẻ u ám nơi đáy mắt dường như cũng tan đi đôi chút. Lúc này, toàn bộ sự chú ý của Kì Thời đều đặt lên người Kỳ Vụ mà chẳng thèm mảy may quan tâm đến xung quanh. Cứ mỗi lần hắn thay một bộ đồ mới bước ra, cậu lại gật đầu lia lịa. Những bộ trang phục này khi được khung xương và cơ bắp của hắn chống đỡ đều trở nên hoàn hảo đến từng chi tiết, không một chỗ nào có thể chê được.

Kì Thời vung tay quyết định: "Lấy hết đống này." Đoạn, cậu lại chỉ thêm mấy bộ khác: "Cả hai bộ kia nữa, gói lại hết cho tôi."

Đón nhận đơn hàng lớn từ trên trời rơi xuống, nhân viên bán hàng ngẩn người ra trong giây lát, rồi vội vàng cuống quýt gói ghém số quần áo mà Kì Thời vừa chỉ.

Phải biết rằng đây là trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố, tọa lạc tại vị trí tấc đất tấc vàng, quần áo bày bán đều là hàng mới về. Giá của một chiếc áo ở đây thôi cũng đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu trong vài năm ròng rã.

Huống chi lần này khách còn chốt một lúc nhiều bộ như vậy, tiền hoa hồng thu về chắc chắn sẽ khiến cô nàng đếm tiền đến mỏi tay. Nữ nhân viên thầm nghĩ, đây có lẽ là đơn hàng nhàn hạ nhất mà cô từng gặp kể từ khi vào nghề đến nay.

Vì mua quá nhiều đồ nên không tiện mang theo đi dạo tiếp, Kì Thời bèn để lại địa chỉ nhà để cửa hàng cho người vận chuyển hàng đến tận nơi.

Sau khi giải quyết xong chuyện giao hàng, Kì Thời quay lại thì thấy Kỳ Vụ đã thay lại chiếc áo măng tô cũ vốn hơi chật của mình. Nghĩ bụng quần áo mới cần phải giặt giũ sạch sẽ rồi mới mặc được nên cậu cũng không để tâm lắm.

Cậu tiến lại gần, tỉ mẩn cài lại chiếc cúc áo bị tuột trên áo măng tô cho Kỳ Vụ, rồi ngước lên mỉm cười tán thưởng: "Đẹp trai lắm!" Quả thực là rất bảnh, bất cứ món đồ nào khoác lên người hắn cũng đều trở nên hoàn mỹ vô ngần.

Cơ thể nhân loại này, dù là vóc dáng hay khuôn mặt, đều đã chạm đến ngưỡng tuyệt đối, hoàn toàn gãi đúng chỗ ngứa gu thẩm mỹ của loài người. Hay nói một cách chính xác hơn, là gãi đúng gu thẩm mỹ của "một người nào đó".

Kỳ Vụ hy vọng Kì Thời sẽ thích, và sự thực là Kì Thời rất thích.

Chàng trai với nụ cười ẩn trong ánh mắt trông thật rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Trong đôi mắt ấy lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của Kỳ Vụ. Nhận ra điều đó, gã đàn ông vốn đang ngoan ngoãn đứng yên bỗng trầm mặc hẳn đi, đôi ngón tay khẽ cử động như muốn nắm lấy tay cậu. Thế nhưng đúng lúc này, nhân viên cửa hàng chợt gọi tên Kì Thời. Cậu quay người lại trò chuyện với họ, khiến bàn tay đang đưa ra của hắn bỗng chốc hẫng hụt giữa không trung.

Kỳ Vụ lặng lẽ thu tay về, đứng lặng yên dõi theo bóng lưng Kì Thời. Dù gương mặt không chút biểu cảm, nhưng từ người hắn lại tỏa ra một luồng khí tức khiến người ta phải khiếp sợ không thôi. Cảm giác áp bách ấy cứ thế kéo dài, mãi đến khi Kì Thời nói chuyện xong và quay lại gọi tên hắn thì mới dần tan biến.

Chỉ đến khi bóng dáng hai người dần khuất xa, những người trong cửa hàng mới bàng hoàng tỉnh táo. Có người sực nhớ ra, định mở điện thoại kiểm tra lại những bức ảnh vừa chụp, thế nhưng màn hình vừa sáng lên đã nhấp nháy vài cái rồi tắt lịm, hoàn toàn chẳng thể hiển thị được gì nữa.

Mua sắm xong quần áo, cả hai lại ghé mua thêm một vài món nhu yếu phẩm. Đến khi sắm sửa xong xuôi mọi thứ thì cũng đã tới giờ cơm trưa.

Tầm này mà về nhà thì chắc chắn không kịp nữa, Kì Thời bèn định đưa Kỳ Vụ đi ăn bên ngoài. Thế nhưng vừa bước tới cửa tiệm, cậu mới sực nhớ ra bản thể của Kỳ Vụ vốn là một khối sương đen, chẳng rõ hắn có ăn được những thứ này hay không.

Ngày còn là một khối sương đen nhỏ xíu, Kì Thời vẫn thường dùng máu tươi để nuôi dưỡng hắn. Khối sương khi ấy ăn rất ít, chỉ cần vài giọt máu là đã đủ no. Sau khi dùng bữa xong, nó còn biết cọ xát vào đầu ngón tay bị thương của cậu để giúp vết thương lành lại, rồi mới tỉ mẩn l**m sạch từng chút vết máu còn sót lại.

Về sau, Kì Thời từng thử dùng máu của các loài động vật khác để cho ăn, thế nhưng hắn nhất quyết không chịu động vào dù chỉ một chút. Nhìn chung thì hắn cũng khá dễ nuôi, duy chỉ có điều là hơi kén ăn một tẹo.

"Trước đây do quá yếu nên tôi mới cần dùng máu tươi, còn giờ thì đã có thể ăn những thứ khác được rồi." Kỳ Vụ giải thích.

Kì Thời trút bỏ được nỗi lo, cậu nắm tay kéo Kỳ Vụ bước vào trong quán, vừa đi vừa hào hứng giới thiệu: "Vậy thì tốt quá, quán này tôi đã tới vài lần rồi, hương vị đậm đà lắm, anh nên ăn thử xem sao."

Đang lúc cao điểm nên quán ăn cực kỳ đông khách, gần như không còn lấy một chỗ trống. Ngay khi Kì Thời vừa bước vào, nhân viên phục vụ đã nhanh chóng sắp xếp chỗ ngồi cho hai người, đồng thời mang thực đơn lên để cậu chọn món.

Đây là một tiệm lẩu, hương thơm ngào ngạt lan tỏa không ngớt trong không trung. Kì Thời chọn món xong xuôi liền đưa thực đơn cho Kỳ Vụ: "Anh xem có món nào mà mình thích không?"

Kỳ Vụ vốn chẳng mặn mà với món nào, nhưng trước sự nhiệt tình của Kì Thời, hắn vẫn gọi thêm hai đĩa rau xanh.

Nhân viên phục vụ thu lại thực đơn, chỉ loáng một cái, các món ăn đã được bày biện đầy đủ trên bàn.

Nồi lẩu được chia làm hai ngăn thanh đạm và cay nồng. Kì Thời vốn không ăn được cay nhưng lại hay thèm thuồng, ngặt nỗi vì vẫn còn đang cảm cúm nên cậu bị Kỳ Vụ giám sát rất chặt, không cho phép ăn quá nhiều. Cậu chỉ dám gắp hai miếng từ ngăn lẩu cay, vậy mà mới qua hai miếng, gương mặt đã đỏ bừng lên vì nóng.

Nước da của cậu vốn đã trắng trẻo, nay lại được sắc đỏ của ớt điểm xuyết thêm chút ấm áp, trông hồng hào rạng rỡ, đẹp đến nao lòng.

Về phần Kỳ Vụ, hắn thản nhiên xử gọn một bát đồ ăn từ ngăn lẩu cay mà mặt không hề biến sắc, cứ hệt như là hoàn toàn vô cảm với vị cay của ớt vậy.

Dùng bữa xong, Kì Thời tiến ra quầy để thanh toán. Cô nhân viên lễ tân nở nụ cười tươi tắn rồi bảo với cậu: "Đơn hàng này của anh đã được miễn phí rồi ạ!"

Rốt cuộc là ai đã đứng ra thanh toán hóa đơn này thay cho cậu chứ?

Như thể cảm nhận thấy điều gì, Kì Thời đảo mắt nhìn về phía cách đó không xa, bắt gặp một bóng người đang đứng đó.

Người kia đang đứng trước quầy thu ngân, từ xa đã đưa mắt dõi theo Kì Thời. Thấy cậu và Kỳ Vụ, hắn mới bắt đầu cất bước đi tới.

Người này chính là ông chủ quán lẩu, một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi.

Vừa nhìn thấy Kì Thời, đôi mắt ông chủ quán lẩu đã cười đến híp lại, trông cứ như hai người thân thiết lắm. Nhưng thực tế thì Kì Thời cũng mới chỉ tới đây ăn vài lần, cùng lắm chỉ gọi là trông quen mặt thôi.

"Mùi vị thế nào hả cậu?"

Hắn cất tiếng hỏi.

Kì Thời khẽ gật đầu đáp lại: "Vẫn ngon như mọi khi."

Ông chủ quán lẩu còn định nói thêm gì đó nhưng Kì Thời đã cắt lời, cậu nói một câu dứt khoát: "Cứ theo đúng quy định mà làm đi, tôi sẽ trả tiền lại lần nữa, không cần phải miễn phí đâu."

Nói xong, cậu liền dắt Kỳ Vụ bước ra ngoài.

Gã quản lý quán lẩu đứng sững lại nơi cửa ra vào, mãi một lúc lâu sau mới xoay người một cách máy móc. Trong quán vẫn còn rất nhiều khách khứa đang dùng bữa, gã cứ thế đứng đó, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Kì Thời. Trong thoáng chốc, đôi mắt gã dường như đã hóa thành màu xanh lục.

Vô số tiếng nói vang lên từ sâu trong cơ thể, dường như muốn xé toạc lớp da thịt để chui ra ngoài, chúng gào thét điên cuồng: "Ăn tươi nuốt sống đi, ăn sạch cậu thanh niên kia đi, thơm quá, thơm ngon quá đi mất!!!!"

Gã quản lý không kìm được mà l**m môi khi nhìn theo bóng lưng Kì Thời, trong đầu thầm tưởng tượng xem lần tới gặp mặt phải làm sao mới nuốt chửng được đối phương. Nào ngờ hai bóng người đã đi xa bỗng khựng lại, một người trong số đó xoay người, từ khoảng cách xa xăm liếc nhìn về phía này một cái.

Gã quản lý quán lẩu thậm chí còn chẳng rõ mình đã về đến nhà bằng cách nào.

Cánh cửa mở ra, căn phòng hiện ra bừa bãi và bẩn thỉu đến cực độ, rõ ràng là đã lâu lắm rồi chưa có ai dọn dẹp. Trên sàn nhà vương vãi đầy những túi nilon dính máu, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc.

Vừa về đến nhà, gã đã như phát điên, xé toạc những túi bao bì trên mặt đất, nước dãi nhỏ ròng ròng xuống sàn khi gã ngấu nghiến từng miếng thịt sống.

Vẫn chưa đủ! Vẫn chưa đủ đâu! Đống thịt này so với cậu thanh niên kia thật chẳng thấm tháp vào đâu, vô vị đến cực điểm. Muốn ăn thịt hắn quá, thơm quá, muốn cắn xé da thịt hắn!!!!

Vô số những chiếc xúc tu đen kịt, nhớp nháp chui ra từ trong cơ thể gã, chúng múa may quay cuồng giữa không trung như nanh vuốt của quỷ dữ, gào thét đòi thỏa mãn d*c v*ng của mình.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chẳng một ai nhìn thấy cảnh tượng này. Ngay sát vách, người hàng xóm vẫn đang ngồi trên ghế sofa xem tivi và ăn vặt, hoàn toàn không thể ngờ được ngay bên cạnh mình lại là một khung cảnh rùng rợn và kinh hoàng đến thế.

Đột nhiên, mọi thứ bị đóng băng chỉ trong chớp mắt. Những xúc tu đen đang múa may bỗng khựng lại giữa không trung, rồi ngay giây sau đó, "pựt pựt", chúng đồng loạt đứt lìa tận gốc.

Người đàn ông vốn đang điên cuồng nhồi nhét thịt sống vào mồm bỗng khựng lại. Cơ thể gã bắt đầu biến dạng với tốc độ mắt thường cũng thấy rõ, tựa như có một ngoại lực khổng lồ đang ép chặt lấy gã. Đôi mắt gã lồi hẳn ra ngoài, chẳng thể thốt lên lời nào, chỉ có thể trố mắt nhìn cơ thể mình bị đè bẹp rúm thành một miếng bánh mỏng dính.

Căn phòng lại trở về vẻ tĩnh mịch ban đầu. Tiếng tivi từ nhà bên vọng lại, sau đó là tiếng cười đùa của con người. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, chẳng ai hay biết có một biến dị chủng vừa mới bỏ mạng.