Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 173: Thơm Thơm - Nhặt Được Một Chú Chó Con



Dõi mắt nhìn theo chiếc xe cứu thương rời đi, Kì Thời cùng Kỳ Vụ quay trở về nhà. Lúc đi thang máy lên lầu, cậu bỗng thấy một cái thùng giấy nhỏ đặt ngay trước cửa.

Trông hơi quen, hình như cậu đã thấy nó ở đâu rồi thì phải?

Nắp thùng đã mở sẵn, Kì Thời khẽ lật một góc lên thì thấy bên trong là một chú cún nhỏ màu xám trắng. Trông nó vẫn còn là một chú cún sữa , bé tẹo chỉ bằng bàn tay, đang ủ rũ cuộn tròn thành một cục, chẳng rõ là ai đã bỏ lại đây.

Kì Thời nhận ra mấy ngày nay mình toàn nhặt được đủ thứ bên ngoài. Đầu tiên là Kỳ Vụ, tiếp đến là người lạ kỳ quặc gặp hôm nay, và giờ là cả chú cún nhỏ trong thùng giấy này nữa.

Chú cún trông có vẻ rất yếu, con non bé thế này e là vẫn chưa cai sữa, cứ để mặc ngoài này thì chắc chỉ một hai đêm là chết mất.

Kì Thời cúi người định bê chiếc thùng giấy lên, thế nhưng Kỳ Vụ vẫn luôn lẳng lặng đi theo sau bỗng nhanh tay hơn một bước.

Kỳ Vụ liếc nhìn sinh vật bé nhỏ đang giả bộ yếu ớt hết mức trong thùng, khẽ hỏi: "A Thời muốn nuôi nó sao?"

Kì Thời mở cửa, bật đèn phòng khách lên, vừa làm vừa đáp lời: "Tôi cũng chưa biết là có nuôi hay không. Nhóc con này chẳng biết là nhà ai không cần nữa nên vứt lại đây, nó còn bé quá, nếu tối nay không nhặt vào thì chắc chắn không sống nổi."

Vừa nghe Kì Thời bảo vẫn chưa quyết định, vẻ u ám trong mắt Kỳ Vụ liền nhạt bớt. Hắn bê chiếc thùng giấy vào trong rồi đặt vào một góc, mặc kệ sinh vật kia đang run lên cầm cập vì luồng khí tức của mình.

Kỳ Vụ bước vào bếp, lập tức đánh hơi thấy mùi máu tanh. Sắc mặt hắn biến đổi, vội vàng lao tới thì thấy Kì Thời đang xối nước rửa ngón tay, trên đó có một vết cắt nhỏ.

Thấy Kỳ Vụ áp sát lại gần, nhận ra bầu không khí bỗng chốc đông cứng, Kì Thời mỉm cười giải thích: "Mép hộp sữa dê sắc quá, tôi lỡ tay bị cứa một chút, chỉ là vết xước nhỏ thôi mà."

Kỳ Vụ dời tay Kì Thời ra, cậu vẫn tiếp tục nói: "Tôi vừa tra trên mạng thấy bảo cún con không uống được sữa bò, may sao lần trước có mua ít sữa dê về, trong tủ lạnh..."

Kì Thời còn chưa dứt lời, giọng nói đã chợt khựng lại. Cánh tay cậu cứng đờ giữa không trung. Trước mắt cậu, Kỳ Vụ thản nhiên ngậm lấy ngón tay đang rớm máu vào miệng, chậm rãi l**m sạch vết đỏ vương trên đó.

Cử chỉ này thật quá đỗi quen thuộc. Hồi Kì Thời mới bắt đầu nuôi "cục sương đen", cái khối đen thui bé xíu ấy lúc nào cũng quấn quýt lấy cậu, nuốt trọn chút máu tươi trên đầu ngón tay không sót một giọt.

Thế nhưng đó chẳng phải là đang thể hiện lòng tham vô đáy, mà giống một kiểu nũng nịu hơn. Hơn nữa, mỗi khi làn sương đen lướt qua, vết thương nhỏ xíu trên ngón tay gần như sẽ lành lại ngay tức khắc.

Cảnh tượng lúc này và khi ấy có nét tương đồng, nhưng sương đen và hình hài con người vốn dĩ khác xa nhau. Hành động hiện tại thật sự là quá mức thân mật rồi.

Kì Thời khẽ rụt tay, rút ngón tay về. Cậu chỉ hơi sững người trong giây lát, rồi sau đó liền lấy lại vẻ thản nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, chìa tay ra bảo: "Được rồi anh nhìn xem, giờ lành hẳn rồi này. Anh vào phòng tôi lấy cái chăn lông nhỏ làm tổ tạm cho nhóc con nhé, để tôi hâm nóng ít sữa dê cho nó uống, mai rồi đưa nó đi bệnh viện thú y."

Cậu định đưa nhóc con đến bệnh viện thú y để kiểm tra tổng quát, nếu sức khỏe ổn định, nhiều khả năng Kì Thời sẽ để nó lại đó luôn.

Trong nhà vốn đã có một cục sương đen rồi. Ngay từ khi chưa hóa thành hình người, tính chiếm hữu của Kỳ Vụ đã cực kỳ mạnh mẽ, huống chi là hiện tại. Tuy hắn chẳng hé môi lấy một lời, nhưng Kì Thời đều hiểu rõ cả.

Cậu e là bản thân không đủ tâm trí để trông nom cả hai "nhóc con" cùng lúc. Thay vì vậy, thà rằng giúp sinh vật nhỏ bé này tìm một người chủ mới phù hợp thì hơn.

Thành phố Mưa có vài bệnh viện thú y lớn, ngay gần khu nhà Kì Thời, đoạn sát cạnh bệnh viện trung tâm cũng có một cái. Nơi đó không chỉ khám chữa bệnh cho vật nuôi mà còn dựng thêm trạm cứu hộ chuyên giúp đỡ những chú chó mèo lang thang đau ốm. Sau khi chữa khỏi, họ sẽ trả chúng về tự nhiên hoặc tìm cho chúng một mái ấm mới.

Sắp xếp như vậy quả thực không còn gì hợp lý hơn.

Kỳ Vụ buông tay ra, hắn bắt gặp vành tai hơi ửng đỏ của Kì Thời nhưng không nói nửa lời. Hắn bước ra khỏi bếp, song không vào phòng Kì Thời mà lại về phòng khách của mình, lôi từ dưới sàn ra một tấm thảm nhỏ rồi đi đến góc nhà, trải vào trong chiếc thùng giấy sạch sẽ.

Chú cún trắng bị xách ngược cổ lên, nó chẳng dám ho he lấy một tiếng, cứ thế cụp đuôi tỏ vẻ sợ hãi. Khi được đặt lại vào thùng, nó ngoan ngoãn cuộn tròn thành một cục, không hề quấy khóc chút nào.

Xong xuôi, Kỳ Vụ quay trở lại bếp, giành lấy công việc trên tay Kì Thời. Hắn bắt đầu băm nhuyễn thịt rồi hâm nóng sữa.

Kì Thời bỗng chốc rảnh rang, cậu đứng nhìn Kỳ Vụ làm mọi việc một cách thuần thục. Cậu định bụng ghé tay vào giúp một chút thì bị hắn chặn họng bằng đúng một câu duy nhất.

Kỳ Vụ bảo: "Để tôi."

Thế là Kì Thời đành phải "ngậm ngùi" rời khỏi khu vực bếp núc quan trọng. Chẳng còn cách nào khác, cậu bèn xách bình đi tưới nước cho mấy chậu cây cảnh.

Mây đen ngoài kia đã tan bớt, Kì Thời lần lượt bê những chậu cây trong nhà ra lại bên ngoài. Những nụ hoa e ấp chực chờ khoe sắc, trông rạng rỡ vô cùng, chẳng hề có vẻ héo úa vì bị nhốt trong nhà suốt mấy ngày qua.

Kì Thời tưới nước xong cũng là lúc Kỳ Vụ chuẩn bị xong sữa dê và thịt băm.

Đồ ăn được đặt xuống trước mặt, chú cún nhỏ kêu "ư ử" rồi nhích lại gần Kì Thời một chút để gặm nhấm phần thịt băm. Ăn xong, nó l**m mép một cái nhưng tuyệt nhiên không thèm động đến bát sữa dê.

Kì Thời quan sát rồi cất tiếng hỏi: "Mày không thích uống sữa dê à?"

Chú cún trắng đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn chết chóc đang hướng về phía mình, nó bèn lật đật chạy đến trước bát sữa rồi bắt đầu uống ừng ực.

Cho cún ăn xong, sau khi vệ sinh cá nhân, hai người cũng tắt đèn đi ngủ.

Cả phòng khách chìm vào bóng tối mịt mùng. Chú cún nhỏ cuộn tròn trên tấm thảm trong thùng giấy, nó ngáp dài một cái rồi lim dim nhắm mắt dưỡng thần. Thời gian lặng lẽ trôi qua, cho đến tận nửa đêm, sinh vật vốn đang ngủ say như chết ấy đột ngột mở bừng mắt.

Không có ánh sáng, cũng chẳng còn luồng khí tức đáng gờm kia, chú cún không thèm che giấu thêm nửa phân, hoàn toàn chẳng thấy chút vẻ yếu ớt nào như lúc Kì Thời mới bắt gặp. Nó nhảy ra khỏi thùng giấy, đánh hơi thấy mùi hương ngọt ngào lan tỏa trong không khí, nước dãi bỗng chốc ứa ra không ngừng.

Da thịt của kẻ phàm trần kia thật sự quá đỗi ngọt ngào. Từng tế bào trong cơ thể nó đang gào thét điên cuồng, thôi thúc nó phải lao tới cắn một miếng, ăn sạch người thanh niên ấy mới thôi.

Cái bóng của chú cún con bỗng chốc phình to, trở nên đồ sộ đến kinh người. Đôi mắt cún xinh xắn dùng để đánh lừa con người chẳng còn vẻ trong veo, thay vào đó là nét đục ngầu đỏ quạch. Hàm răng nanh sắc lẹm cùng thân hình to lớn, mọi chi tiết đều tố cáo sinh vật trước mắt chẳng phải giống chó bình thường, mà là một con thú biến dị.

Nó không ngừng nhích lại gần phòng của Kì Thời, nhưng vì e dè sự hiện diện bên trong một căn phòng khác nên không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.

Ngay khi lướt qua ban công, tưởng như sắp chạm tay vào cánh cửa phòng người nọ thì một luồng gió lạnh bỗng thổi qua. Một đóa hoa khổng lồ bất thình lình nuốt chửng lấy con thú không chừa lại một mẩu.

Đóa hoa ấy có cánh vàng tươi, nh** h** trắng muốt, đây chính là cây hoa hướng dương mà Kì Thời dày công chăm sóc. Dường như nhận thấy con thú này đang lén lút định làm hại chủ nhân, nó liền rũ bỏ lớp vỏ bọc, hiện nguyên hình là một đóa hoa khổng lồ rồi ngoạm lấy đối phương.

Thú biến dị cũng biết ngụy trang, hình hài thực sự của nó rất lớn. Hoa hướng dương phồng má nhai ngấu nghiến thứ trong miệng, nhưng có vẻ không mấy mặn mà với loại thịt này nên đã "oẹ" một tiếng, nhả phắt ra ngoài.

Sinh vật biến dị bị nhả ra đã trở lại hình hài cún con, khắp người ướt sũng nhễ nhại. Nhóc con run cầm cập, cố lết từng bước chân yếu ớt lùi dần vào góc tường.

Ai thấu nỗi lòng này cơ chứ, hu hu... Cái nhà này ngoài gã đại ma vương đáng sợ ra thì còn có cả hoa ăn thịt người nữa. Muốn đớp một miếng thịt thơm thơm thôi mà sao gian nan quá vậy nè qvq...

Trải qua muôn vàn khổ cực, chú cún trắng mới lết được tới trước cửa phòng Kì Thời. Có vẻ như đóa hướng dương cảm thấy con cún trong hình hài nhỏ bé chẳng còn gì đe dọa nên cũng không buồn động đậy nữa.

Chú cún nhỏ thở phào nhẹ nhõm, nó gắng sức nhảy lên ấn nắm đấm cửa, phải nhảy nhót mấy lần mới mở được cửa ra.

Nó lách qua khe cửa hẹp để chui vào trong, mùi hương ngào ngạt trong không khí càng lúc càng rõ rệt. Chú cún trắng vừa ch** n**c dãi vừa lật đật chạy về phía giường, thế nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trên đó, cả người nó bỗng chốc cứng đờ.

Trên giường lúc này, chẳng biết tự bao giờ mà bên cạnh chàng trai trẻ đã xuất hiện kẻ khiến chú cún sợ đến mất mật. Hắn ôm chặt lấy người nọ trong lòng bằng một tư thế tràn đầy sự chiếm hữu, hệt như ác long đang canh giữ kho báu.

Còn người thanh niên kia vẫn hoàn toàn chẳng hay biết gì, cứ thế ngủ say sưa trong vòng tay hắn.

Dường như nhận ra sự hiện diện của luồng hơi thở thứ ba trong phòng, người đàn ông vốn đang nhắm mắt bỗng mở bừng mắt giữa màn đêm tĩnh mịch, nhìn thẳng về phía này.

Sống lưng chú cún trắng bỗng chốc lạnh toát, cảm thấy tính mạng mình e là khó giữ.