Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 174: Có Liên Quan - Tặng Hoa



Sáng hôm sau, Kì Thời đưa chú cún đến bệnh viện thú y. Cậu cứ ngỡ nhóc con còn nhỏ sẽ quấy phá đôi chút, nào ngờ khi vào đến viện, dù bác sĩ có kiểm tra hay chạm vào thế nào, nó cũng ngoan ngoãn lạ thường, vô cùng hợp tác.

Cậu hơi ngạc nhiên xoa đầu chú cún vừa khám xong. Nhóc cún trắng hưng phấn vẫy đuôi định l**m tay Kì Thời, nhưng chẳng rõ vì sao hành động lại khựng lại giữa chừng, hệt như bị một thế lực vô hình nào đó đe dọa, đành phải chuyển sang cọ cọ vào mu bàn tay cậu.

Kì Thời không nhận ra cái khựng lại trong thoáng chốc đó. Cậu cùng Kỳ Vụ ngồi chờ kết quả ở dãy ghế ngoài hành lang.

Chỉ vài phút sau, bác sĩ thú y cầm tờ kết quả bước tới: "Có kết quả rồi đây. Ngoài việc hơi suy dinh dưỡng thì chú cún này rất khỏe mạnh, đủ điều kiện để trạm cứu hộ tiếp nhận. Tôi muốn xác nhận lại lần nữa, hai người thực sự muốn gửi nuôi nhóc này tại bệnh viện chứ?"

"Chuyện là thế này, chúng tôi thường chủ động cứu giúp chó mèo lang thang, nhưng với trường hợp gửi nuôi thế này, bệnh viện thường sẽ thu một khoản phí nhất định."

Bác sĩ vừa dứt lời, Kì Thời liền gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, tôi muốn gửi nó ở viện, nhờ các anh tìm giúp một người chủ tốt. Tôi xin chấp nhận đóng phí gửi nuôi."

Sau khi làm rõ vài vấn đề cơ bản, Kì Thời đi cùng bác sĩ làm thủ tục. Kỳ Vụ nghe lời cậu ngồi đợi tại chỗ, bên cạnh là chú cún trắng đang cuộn tròn thành một cục.

Giờ đây, cứ hễ thấy Kỳ Vụ là chú cún trắng lại sợ đến phát khiếp. Nó nhạy cảm nhận ra luồng khí tức nguy hiểm thoắt ẩn thoắt hiện trong không khí, sợ đến mức cụp đuôi lại, co rúm thành một đoàn.

Kể từ khi trở thành thú biến dị, chú cún đã bắt đầu có nhận thức, không còn lờ đờ như lúc còn non. Trí thông minh hiện tại của nó tương đương với một đứa trẻ mười tuổi, lại thêm bản năng biết tìm lành tránh dữ.

Nếu không phải vì da thịt của người phàm kia quá đỗi thơm ngon, nó đã chẳng mạo hiểm lại gần để rồi bị kẻ đáng gờm này bắt quả tang ngay tại trận.

Cảnh tượng đêm qua quả thực là kinh hồn bạt vía, đến giờ nhóc cún vẫn còn rùng mình. Nhưng chẳng hiểu vì sao, rõ ràng kẻ nguy hiểm đội lốt người này đã phát hiện ra nó mà lại không ra tay trừ khử.

Nhóc cún ngước đầu, dùng đôi mắt long lanh lén lút liếc nhìn người bên cạnh. Thấy đối phương khẽ động đậy, nó liền vội vàng thu hồi tầm mắt, giấu nhẹm đầu vào trong.

Thôi bỏ đi, giữ mạng là trên hết, chỉ tiếc là món ngon kia sắp bị kẻ bên cạnh nuốt chửng một mình rồi. Nghĩ đến đó, những giọt nước mắt không tự chủ được mà chảy ra từ... khóe miệng.

Kì Thời làm xong thủ tục quay lại hành lang thì thấy Kỳ Vụ đang ngoan ngoãn đợi sẵn. Chú cún bên cạnh rúc đầu vào bụng, cuộn tròn như một quả cầu tuyết nhỏ. Giữa cả hai toát ra một bầu không khí tương đồng đến lạ lùng.

Kì Thời thầm nghĩ rồi mỉm cười: Cả hai đều đáng yêu như nhau!

Lúc Kì Thời và Kỳ Vụ rời viện, chú cún trắng bị bác sĩ bế trên tay vẫn quyến luyến nhìn theo không rời, đôi mắt ướt rượt.

Ra khỏi bệnh viện thú y, Kì Thời còn cảm thán một câu: "Thật ra nuôi một chú chó cũng hay đấy chứ, chẳng phải rất đáng yêu sao?"

Bước tiếp được hai bước, Kì Thời chợt nhận ra người bên cạnh chẳng hề theo kịp. Cậu ngoái đầu nhìn lại, thấy Kỳ Vụ vẫn đứng sững tại chỗ, nơi đáy mắt đã phủ một màn u ám.

Kì Thời gần như hiểu ra ngay tức khắc, câu nói vừa rồi của mình rất dễ gây hiểu lầm. Cậu lùi lại vài bước, đứng trước mặt Kỳ Vụ: "Lúc nãy nói chuyện tôi quên khuấy đi mất, thật ra tôi đã nuôi một kẻ còn đáng yêu hơn nhiều rồi. Vì vậy nên tôi sẽ không nuôi thêm bất kỳ nhóc con nào khác nữa đâu."

Kì Thời nháy mắt tinh nghịch rồi dắt tay Kỳ Vụ cùng bước tiếp: "Được rồi mà, đằng trước có tiệm trà sữa kìa, chắc anh chưa thử bao giờ đâu nhỉ, uống một lần là thích mê cho xem."

Kì Thời mua trà sữa để dỗ dành Kỳ Vụ đang lẳng lặng hờn dỗi. Ngặt nỗi tiệm trà sữa hơi đông khách, mãi vẫn chưa tới lượt.

Cách đó không xa ở phía đối diện có một tiệm hoa nhỏ, Kì Thời ngẫm nghĩ một chút rồi bảo với Kỳ Vụ: "Tôi đi mua ít đồ nhé."

Kỳ Vụ đáp: "Tôi đi cùng em."

Kỳ Vụ ở hình người còn bám người hơn hẳn lúc còn là cục sương đen. Suốt mấy ngày qua, bất kể Kì Thời làm gì hắn cũng muốn bám theo cho bằng được, chỉ thiếu nước chưa ngủ cùng nhau mà thôi.

Có lẽ việc cậu ra đi không lời từ biệt suốt ba năm trời đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng hắn. Thế nên dù Kỳ Vụ có làm gì, Kì Thời cũng đều nuông chiều hết mực, nhưng lần này cậu lại cất tiếng khước từ: "Không cần đâu, sắp gọi tới số của mình rồi, tôi đi một lát rồi về ngay."

Nói đoạn, Kì Thời quay người bước về phía con phố đối diện. Kỳ Vụ không đòi đi theo nữa, hắn đứng lặng tại chỗ, dõi theo bóng lưng cậu mãi cho tới khi tiệm trà sữa gọi số mới quay đi lấy đồ.

Tiệm hoa này tuy quy mô chẳng lớn nhưng chủng loại lại vô cùng đa dạng. Những đóa hoa vươn mình khoe sắc thắm, hoàn toàn không thấy chút dấu hiệu héo tàn, rõ ràng là đã được chủ tiệm chăm bón rất kỹ.

Ngay khi Kì Thời vừa bước vào, chủ tiệm đang tưới hoa liền đứng dậy đón khách: "Chào mừng quý khách, chẳng hay cậu cần loại hoa nào?" Ánh mắt Kì Thời đảo quanh một lượt, lướt qua những đóa hoa rực rỡ đang đua nhau khoe sắc, cuối cùng dừng lại ở một đóa hoa đen kịt nơi góc phòng.

Chủ tiệm nhận ra ngay tầm mắt của cậu, bèn ngắt một cành đưa tới: "Đây là hoa hồng đen, mang ý nghĩa 'độc nhất vô nhị', thường dùng để tượng trưng cho một tình yêu cuồng si, rất hợp để tặng cho người thương đấy."

Chủ tiệm nháy mắt với Kì Thời, thong thả giải mã ý nghĩa của loài hoa. Đóa hồng đen còn vương những hạt nước li ti, trông vừa bí ẩn lại vừa thanh nhã, đẹp đến nao lòng.

Kì Thời khẽ chạm vào những cánh hoa mỏng manh rồi đưa lại cành hồng cho chủ tiệm: "Vậy nhờ anh gói lại giúp tôi, cảm ơn anh!"

Trong lúc đợi gói hoa, Kì Thời đứng né sang một bên. Cậu nhìn ra ngoài, thấp thoáng thấy Kỳ Vụ đang xách trà sữa đứng chờ tại chỗ cũ bên kia đường.

Hắn rất ngoan, chẳng hề nhích chân dù chỉ nửa bước, cũng không vội vã đi tìm Kì Thời mà cứ thế lặng lẽ đứng chờ. Vóc dáng cao lớn khiến hắn vô cùng nổi bật giữa đám đông, gương mặt anh tuấn cũng khiến không ít người qua đường phải ngoái đầu nhìn lại.

Kì Thời khẽ rũ mi mỉm cười, những đóa hoa rực rỡ bao quanh lấy cậu. Dẫu chẳng nhìn rõ mặt, người ta vẫn cảm thấy chàng trai này chắc chắn là một người đẹp đến lạ thường.

Đúng lúc này, một bóng hình quen thuộc chợt vụt qua ngoài cửa tiệm, rồi một vị khách mới bước vào. Thế nhưng người này không đến để mua hoa, mà là để tìm người.

"Đúng là anh rồi! Thật khéo quá, chúng ta lại gặp nhau rồi!"

Kì Thời ngẩng đầu nhìn sang, đứng đối diện cậu chính là Tiêu Thừa đang mặc thường phục.

Vết thương trên người cậu ta có vẻ đã lành lại rất tốt, chẳng còn thấy dáng vẻ hoảng loạn, sợ hãi trước kia nữa. Lúc này nhìn thấy Kì Thời, cậu ta hơi bẽn lẽn nói: "Lần trước là tôi không đúng, chỉ là phản xạ tự nhiên nên mới có hành động như vậy. Xin lỗi anh, mong anh bỏ qua cho sự thất lễ của tôi."

Tiêu Thừa trịnh trọng xin lỗi Kì Thời: "Còn nữa, cảm ơn anh, cảm ơn anh đã cứu mạng chúng tôi! Hôm qua xe chạy nhanh quá, tôi còn chưa kịp nói với anh một tiếng cảm ơn nữa!"

Kì Thời cũng không ngờ lại tình cờ đến vậy, cậu xua tay: "Không có gì đâu, chỉ là việc nên làm thôi mà."

Tiêu Thừa gãi đầu, vẻ mặt hơi lúng túng hỏi thêm một câu: "Cái đó... giờ anh có rảnh không? Nếu được, liệu anh có thể đi cùng tôi đến gặp bạn tôi một lát không, anh ấy có vài lời muốn đích thân nói với anh."

Kì Thời xua tay, cậu còn đang vội quay về nữa.

"Không cần đâu, tôi đã bảo chỉ là tiện tay thôi mà, không có gì đáng để cảm ơn cả. Vả lại cũng nhờ cậu xử lý vết thương kịp thời, bằng không dù tôi có gọi xe cứu thương đến thì bạn của cậu cũng khó mà giữ được mạng sống."

Tiêu Thừa ngẩn người. Lúc này hoa đã được gói xong, Kì Thời bước tới định ôm bó hoa rời đi thì lời nói của Tiêu Thừa lại khiến cậu chợt khựng lại: "Đợi một chút!"

Tiêu Thừa l**m đôi môi khô khốc, nói: "Chuyện mà bạn tôi muốn nói với anh cũng có liên quan đến người ở bên cạnh anh đấy."