Cũng vì câu nói sau cùng của Tiêu Thừa mà Kì Thời cuối cùng vẫn quyết định đi theo cậu ta để gặp người còn lại.
Bệnh viện trung tâm của Thành phố Mưa rộng lớn là thế, sở dĩ Kì Thời vừa ra ngoài một chuyến đã chạm mặt Tiêu Thừa, hoàn toàn là bởi bệnh viện thú y nằm ngay sát vách, gần đến mức đối phương chỉ cần tạt ra ngoài mua món đồ thôi là đã tình cờ giáp mặt nhau rồi.
Bởi vết thương của Trần Úy vô cùng nghiêm trọng nên hiện vẫn đang nằm viện theo dõi. Tiêu Thừa dẫn Kì Thời đi thẳng tới phòng bệnh, cậu ta khẽ gõ cửa rồi mới đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông hôm qua còn thoi thóp hơi tàn nay đã tỉnh lại, hắn đang tựa nửa người bên thành giường, vừa thấy cửa mở liền đưa mắt nhìn ra.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Kì Thời, Trần Úy thoáng ngẩn ra trong giây lát nhưng đã nhanh chóng thu lại vẻ bất thường. Tiêu Thừa đưa Kì Thời vào phòng bệnh rồi cũng không rời đi, mà chọn một chỗ hơi xa ngồi xuống.
"Cảm ơn cậu đã cứu mạng chúng tôi."
Kì Thời vừa ngồi xuống, người đàn ông với gương mặt trắng bệch đang tựa trên giường bệnh đã cất tiếng. Vẻ mặt hắn đầy trịnh trọng, vì cơ thể chưa thể xuống giường nên chỉ đành hơi cúi đầu ra hiệu với Kì Thời: "Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới cậu. Nếu cậu có bất kỳ mong muốn nào cứ việc yêu cầu, chúng tôi sẽ dốc toàn lực thực hiện."
Kì Thời khẽ lắc đầu: "Tôi chỉ vô tình đi ngang qua, tiện tay giúp đỡ thôi."
Nhưng Trần Úy lại hệt như không nghe thấy, vẫn tiếp tục bồi thêm: "Bất cứ thứ gì cũng được, cậu muốn gì đây?"
Khi nói câu này, Trần Úy nhìn chằm chằm Kì Thời, sâu trong đôi mắt ấy ẩn chứa sự dò xét cùng dè chừng rất khó nhận ra, chỉ là chúng đã được hắn che đậy vô cùng khéo léo.
Kì Thời khẽ nhếch một nụ cười nhạt đến mức khó lòng nhận thấy, cậu bảo: "Vậy sao? Có lẽ khi nói câu này, anh nên bảo hai người đang trốn trong phòng vệ sinh bỏ súng giảm thanh xuống thì hơn? Như vậy mới gọi là có thành ý, mới là thái độ nên có đối với ân nhân cứu mạng chứ."
Không khí bỗng chốc lặng như tờ, tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe rõ mồn một.
Kì Thời vờ như không thấy vẻ mặt sượng trân của bọn họ, thong thả nói tiếp: "Cũng có lẽ chẳng phải vô tình. Tôi đang tự hỏi, vì sao trên người những kẻ bình thường lại có mùi dược phẩm đặc thù, lại sở hữu cả súng giảm thanh tân tiến nhất của R11. Các người là do Tổ chức phái tới phải không? Để làm gì đây? Tiếp tục truy sát tôi sao?"
"Ba năm rồi mà vẫn chưa chịu buông tha à?"
Kì Thời dễ dàng xé toạc lớp màn thưa này. Tính cả thảy thì trong phòng có năm người, bốn người trong đó đều đứng ở phía đối đầu với cậu và mang đầy địch ý, nhưng người đang ngồi kia lại ung dung hơn hẳn phe chiếm ưu thế về số lượng, hệt như mọi quân cờ đều đã nằm gọn trong tay.
Dẫu phía Kì Thời chỉ có một mình, nhưng nhóm của Trần Úy chẳng dám lơ là khinh địch chút nào. Màn kịch đã hạ, có diễn tiếp cũng vô ích, hắn đổi một cách xưng hô khác: "Tiền bối."
Trần Úy đã nhận ra đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên, dẫu sao Kì Thời cũng từng bị Tổ chức truy nã suốt ba năm trời. Vậy tại sao Tiêu Thừa lại không nhận ra cậu ngay lập tức? Đó là vì sau ba năm, lệnh truy nã vị nghiên cứu viên này đã sớm bị hủy bỏ, mà Tiêu Thừa lại là thành viên gia nhập tiểu đội trinh sát này muộn nhất, lẽ tự nhiên là không nhận ra Kì Thời, cũng nhờ cái sự tình cờ ấy mà giữ lại được một mạng.
Trần Úy thản nhiên giải thích: "Nhiệm vụ của chúng tôi không phải là chặn giết tiền bối, hành động mạo phạm vừa rồi cũng thật sự là vạn bất đắc dĩ."
"Vậy các anh dẫn tôi tới đây là vì chuyện gì?" Kì Thời vẫn giữ vẻ thản nhiên, cất tiếng hỏi.
Trần Úy ngồi dậy trên giường bệnh, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: "Có lẽ tiền bối vẫn chưa biết, suốt ba năm kể từ ngày anh biến mất, virus biến dị đã bùng phát trên diện rộng. Vật thí nghiệm số 001 mà anh mang đi đã mất kiểm soát, nó điên cuồng tàn phá các tàn tích đô thị và nuốt chửng hàng loạt căn cứ của nhân loại."
Kì Thời sững người, cậu chưa từng nghe hệ thống nhắc về chuyện này, mà suốt ba năm qua, cậu cũng chẳng hề hỏi han xem Kỳ Vụ đã đi đâu về đâu.
Khoan đã! Kì Thời bỗng nhận ra một vấn đề vô cùng quan trọng. Nếu những con quái vật mà cậu chinh phục ở các thế giới nhỏ đều là Kỳ Vụ, vậy thì tại sao cục sương đen do chính tay cậu nuôi lớn lại mang lòng oán hận sâu đậm đến thế?
Rõ ràng lúc cậu rời đi, mọi chuyện vẫn còn tốt đẹp cơ mà.
Trần Úy như đọc được suy nghĩ của Kì Thời, hắn giải thích: "Ba năm trước, trong Tổ chức rộ lên lời đồn rằng có người đã hoàn thành nhiệm vụ chặn giết mà cấp trên giao xuống, đồng thời mang được vật thí nghiệm số 001 trở về."
Câu nói này có lẽ vì nể mặt Kì Thời nên Trần Úy mới nói một cách úp mở, nhưng Kì Thời hiểu rõ, vào thời điểm cậu đào tẩu khỏi Tổ chức, nhiệm vụ truy sát đó vốn là để nhắm vào mình.
Có lẽ, cái chết năm xưa của cậu vẫn còn có nguyên do nào khác...
Trần Úy nói tiếp: "Một tháng sau khi lời đồn đó lan ra, vật thí nghiệm số 001 xuất hiện. Sương đen bao phủ, tàn phá hơn nửa căn cứ rồi sau đó hoàn toàn mất kiểm soát, rồi bỗng một ngày nó đột ngột biến mất không thấy tăm hơi. Trong lúc thực hiện nhiệm vụ điều tra sự bất thường của Thành phố Mưa do Tổ chức giao phó, tôi đã phát hiện ra dấu vết xuất hiện trở lại của nó."
"Điều tôi muốn biết chỉ có một chuyện. Tổ chức từng ráo riết săn lùng tung tích của tiền bối nhưng chẳng hề có chút tiến triển. Tiền bối mất tích ba năm rồi đột nhiên lộ diện tại Thành phố Mưa, vật thí nghiệm số 001 cũng được anh mang đi và xuất hiện ở đây. Vậy thì hiện tại, nó có đang ở bên cạnh anh không?"
Xét trên phương diện nào đó, Trần Úy thực sự đã đoán trúng một phần, bởi số 001 lúc này đang ở ngay cạnh Kì Thời.
Nhưng thế thì đã sao chứ?
Thấy Kì Thời chẳng mảy may dao động, Trần Úy lại khuyên nhủ: "Thành phố Mưa hiện tại không hề bình lặng như vẻ bề ngoài của nó đâu. Sống giữa bầy quái vật, sớm muộn gì anh cũng bị chúng cắn ngược lại thôi."
Kì Thời hỏi ngược lại một câu với vẻ mặt khó đoán: "Thế à?"
Cậu nghe Trần Úy nói dông dài nãy giờ nhưng chỉ đáp lại một câu "thế à" nhẹ bẫng. Dường như cảm thấy chẳng còn lý do gì để nán lại nơi này thêm nữa, cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tiêu Thừa chắn ngay trước cửa, cuống đến đỏ cả cổ: "Cầu xin anh đấy, chúng tôi thực sự rất cần sự giúp đỡ của tiền bối. Nhân loại chỉ có đồng tâm hiệp lực mới mong cùng nhau vượt qua kiếp nạn lần này thôi!!"
Kì Thời ngẩng đầu, nụ cười của cậu dịu dàng là thế nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lẽo thấu xương: "Người khác ra sao thì liên quan gì đến tôi?"
Chẳng ai ngờ một người trông dịu dàng như thế lại có thể thốt ra câu nói ấy. Cả phòng bệnh chợt rơi vào thinh lặng, Trần Úy nằm trên giường cũng cụp mắt không nói lời nào.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Người bên ngoài vặn tay nắm cửa, để lộ khuôn mặt mình.
Vừa xoay người nhìn thấy Kỳ Vụ, cơn đau ở cổ tay dường như vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức, Tiêu Thừa sợ hãi nhảy dựng sang một bên.
Ngay trong phòng bệnh, thiết bị dò tìm của Trần Úy bỗng rú lên những tiếng cảnh báo chói tai: "Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện vật ô nhiễm nghiêm trọng không rõ danh tính, mức độ ô nhiễm chạm ngưỡng 100%, yêu cầu khẩn cấp tiêu diệt!"