Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 176: Nuốt Chửng - Thời Kỳ Ngược Dòng



Tiếng cảnh báo chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Trong căn phòng này, ngoại trừ Kì Thời ra thì ai nấy đều lộ vẻ dè chừng, bộ dạng sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Từ trong bóng tối, một họng súng giảm thanh lẳng lặng dời mục tiêu từ người Kì Thời sang Kỳ Vụ vừa mới xuất hiện, thế nhưng chủ nhân của nó lại chần chừ mãi chẳng dám bóp cò.

Chẳng một ai dám khinh suất nổ súng, Kỳ Vụ cứ thế thuận lợi bước đến bên cạnh Kì Thời.

Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt Kì Thời, hắn chẳng buồn liếc nhìn xung quanh lấy một cái, hệt như không hề cảm nhận được bầu không khí đang đông cứng trong căn phòng này.

Kỳ Vụ nắm chặt tay Kì Thời, khẽ khàng thốt lên một câu: "Tôi đã đợi A Thời lâu lắm rồi."

Lúc Kì Thời đi theo Tiêu Thừa, cậu có gửi cho Kỳ Vụ một tin nhắn bảo rằng mình có việc đột xuất nên sẽ về muộn một lát. Nào ngờ mới qua mười mấy phút không thấy cậu quay lại, đối phương đã tự tìm đến tận nơi rồi.

Để tránh việc hai bên xảy ra xung đột, Kì Thời dắt tay hắn chuẩn bị rời đi: "Chuyện xong xuôi cả rồi, đi thôi, chúng ta về nhà."

Thấy Kì Thời sắp rời đi, Trần Úy không kìm lòng được mà cất tiếng lần nữa: "Tiền bối..."

Hai chữ ấy vừa thốt ra, ngay giây sau đó, cổ họng hắn hệt như bị ai bóp nghẹt, khô khốc đến mức chẳng thể phát ra thêm bất cứ âm thanh nào nữa. Tất cả mọi người đều chết đứng tại chỗ, chỉ có thể trố mắt nhìn hai người rời đi.

Chẳng rõ đã qua bao lâu, luồng sát khí khủng khiếp ấy mới tan biến. Từ trong phòng vệ sinh phát ra tiếng động, lúc này mọi người mới bàng hoàng bừng tỉnh như vừa trải qua một cơn ác mộng. Cánh cửa mở ra, những kẻ ẩn nấp bên trong bước ra ngoài.

Đó là một gã đàn ông cao to lực lưỡng, trông chừng hơn bốn mươi tuổi, nhưng lúc này trông gã hệt như vừa trải qua chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ. Mặt gã trắng bệch như tờ giấy, đôi bàn tay không ngừng run rẩy, cuối cùng vì không trụ vững được nữa mà đánh rơi vật đang cầm xuống đất, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.

Mấy người còn lại đồng loạt nhìn xuống sàn nhà. Đó là một khẩu súng giảm thanh đã bị vặn xoắn đến mức chẳng còn ra hình thù gì nữa.

Bước ra khỏi phòng bệnh, trong từng nhịp thở đều nồng nặc mùi thuốc khử trùng của bệnh viện. Nơi này chẳng hề ồn ào, chỉ có những bác sĩ và y tá đang bận rộn qua lại, cùng những bệnh nhân với gương mặt mệt mỏi đầy vẻ u sầu. Khắp nơi đều bao trùm bởi một bầu không khí mục nát.

Kì Thời vốn chẳng ưa gì nơi này, cậu dắt tay Kỳ Vụ bước đi không chút chần chừ, bước thẳng ra khỏi bệnh viện để sang tiệm hoa ở con phố đối diện lấy hoa.

Chủ tiệm đã sớm gói xong bó hoa, nếu Kì Thời không vô tình đụng mặt Tiêu Thừa, thì có lẽ lúc này cậu đã trao hoa vào tay Kỳ Vụ rồi cả hai cùng nhau về nhà rồi.

Kì Thời ôm bó hoa rảo bước trên đường, Kỳ Vụ lặng lẽ theo sau cậu một bước. Suốt quãng đường từ lúc rời khỏi bệnh viện cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chẳng hé môi nói lấy một lời nào.

Kì Thời thở dài một tiếng rồi dừng lại. Cậu xoay người đối diện với Kỳ Vụ, trong lòng có chút bất lực: "Muốn hỏi gì thì anh cứ hỏi đi."

Người đứng đối diện vốn cao hơn Kì Thời một cái đầu, khi nhìn cậu, hắn khẽ rũ mi xuống. Thực thể từng khiến đám người Trần Úy phải khiếp sợ và dè chừng đến nhường ấy, giờ đây đã rũ bỏ hoàn toàn lớp gai nhọn xù xì để trở nên dịu dàng vô cùng. Dường như vào giây phút này, Kỳ Vụ chỉ là một con người bình thường chẳng chút hiểm nguy.

"Bọn họ đã nói gì với A Thời?" Kỳ Vụ bất thình lình cất tiếng hỏi.

Kì Thời không hề giấu giếm Kỳ Vụ, cậu thành thật trả lời: "Họ hỏi xem vật thí nghiệm số 001 hiện giờ có đang ở cạnh tôi không, còn kể lại vài chuyện đã xảy ra trong suốt ba năm tôi mất tích."

Kì Thời hỏi ngược lại: "Anh đang bất an về điều gì vậy?"

Con quái vật ấy đang bất an. Ngay từ khoảnh khắc Kỳ Vụ bước chân vào phòng bệnh, Kì Thời đã cảm nhận được những luồng sóng cảm xúc dao động mãnh liệt trên người hắn. Tuy nhiên, cậu vẫn không hiểu rốt cuộc đối phương đang lo sợ điều gì, và Kỳ Vụ cũng chẳng hề đáp lại.

Gió mùa thu mang theo cái se lạnh của chớm đông làm úa vàng những vòm lá bên đường. Những chiếc lá rẻ quạt vàng rực óng ánh dưới nắng mai rồi lả tả rụng xuống, trong từng nhịp thở đều nồng nàn hương hoa quế chẳng biết từ đâu đưa tới.

Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng, cách đó không xa là bức tường viện phủ kín dây thường xuân. Kì Thời đứng lặng tại nơi ấy, đưa bó hoa trong tay cho Kỳ Vụ.

Những đóa hồng đen vừa thanh nhã vừa bí ẩn. Kỳ Vụ vốn chẳng hiểu gì về ý nghĩa của loài hoa này, cái nhìn đầu tiên chỉ thấy chúng thật đẹp.

Kì Thời bồi thêm một câu: "Vốn dĩ tôi định đi mua hoa, vừa nhìn thấy nhành hồng này là đã thấy nó rất hợp với anh rồi."

Dưới tán cây rẻ quạt, chàng thanh niên trao đi bó hoa rồi khẽ khàng thủ thỉ: "Anh không cần phải bất an đâu, em sẽ không rời đi, sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh..."

Gió thổi hiu hiu, câu nói sau cùng ấy cứ vờn quanh bên tai Kỳ Vụ, mãi chẳng chịu tan đi.

Trời dần sập tối. Kì Thời không đi ngủ ngay sau khi vệ sinh cá nhân như mọi khi, cậu lôi cái hệ thống đang lẩn trốn ra tra hỏi. Lúc này, nó đang run rẩy đầy chột dạ trước những câu hỏi của cậu.

Về việc tại sao không bàn giao đầy đủ bối cảnh thế giới cũng như những sự kiện xảy ra trong ba năm qua, hệ thống lắp ba lắp bắp: 【Ký chủ... chẳng phải đều đã biết cả rồi sao?】

Vẻ mặt Kì Thời lãnh đạm: "Biết được từ người khác và việc mày cố tình che giấu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."

Hệ thống muốn khóc mà không ra nước mắt: 【Nhưng chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi, hu hu hu xin lỗi ký chủ, tôi không cố ý giấu cậu đâu mà.】

Một hệ thống đã khôi phục bản thể, vốn là ý chí của thế giới mà lại bảo chuyện này không nằm trong tầm kiểm soát, vậy thì chỉ có thể là nó đã bị áp chế bởi một sự tồn tại còn hùng mạnh hơn... Liên tưởng đến những lời jệ thống từng nói, rồi nhớ lại dáng vẻ sợ hãi của nó ở thế giới nhỏ cuối cùng, Kì Thời gần như đoán ra ngay thực thể đó là gì, chỉ là không hiểu vì sao đối phương lại làm vậy.

Hệ thống vẫn không ngừng lải nhải: 【Quyền hạn của tôi bị hạn chế và chia sẻ, một số thông tin bị phong tỏa không thể truy cập, thậm chí có những lời thốt ra còn bị biến thành mã lỗi.】

Kì Thời hỏi: "Chia sẻ quyền hạn?"

Hệ thống rưng rưng gật đầu: 【Đúng vậy, góc nhìn thượng đế của ý chí thế giới đã bị chia sẻ, toàn bộ thế giới này đều nằm trong tầm bao quát đó.】

Ngay cả hệ thống cũng chẳng thể thoát khỏi phạm vi này, cái mạng nhỏ đã bị vị kia nắm gọn trong lòng bàn tay.

Hệ thống thông báo cho Kì Thời: 【Những thông tin về thế giới từng bị phong tỏa giờ đây ký chủ đã nắm rõ. Về bộ mặt thật của thành phố này, hai ngày sau cậu có thể bắt đầu khám phá. Lưu ý: Tuyệt đối không được nán lại những nơi đông người!】

Kì Thời hỏi: "Hai ngày sau là ngày gì vậy?"

Hệ thống: 【Đó là Kỳ hồi quy của quái vật.】

"Hồi quy" mang nghĩa là quay trở về quá khứ, chỉ là Kì Thời không rõ ngày hồi quy của Kỳ Vụ rốt cuộc sẽ diễn ra thế nào. Cậu chưa từng trải qua chuyện này, mà ngay cả hệ thống cũng hoàn toàn mù tịt.

Hai ngày nhanh chóng trôi qua.

Ngày hôm ấy chẳng có gì khác biệt so với thường lệ, trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, phố xá vẫn tấp nập người xe qua lại, không hề thấy chút dấu hiệu bất thường nào.

Kì Thời thu hồi tầm mắt, xoay người bước đi. Ánh nắng rọi vào trong phòng mang theo vẻ ấm áp ôn hòa, thế nhưng cậu không hề hay biết rằng phía sau lớp vỏ bình yên ấy, thế giới ngoài cửa sổ đã bị một màn sương đen bủa vây và nuốt chửng, những tòa nhà cao tầng của thành phố đều bị che lấp bên trong.

Con người và xe cộ xuôi ngược kia thực chất chỉ đang chuyển động một cách máy móc, ánh mắt họ đờ đẫn vô hồn. Cả con người lẫn động vật bị virus biến dị điều khiển đều lẩn trốn trong những góc tối hệt như những xác sống vật vờ. Chúng bị d*c v*ng chi phối, khao khát được ngấu nghiến máu thịt, nhưng dường như lại đang e dè thứ gì đó nên chẳng dám làm càn.

Thành phố này vừa ổn định lại vừa hỗn loạn, mọi sự đảo điên đều được che giấu bên dưới lớp vỏ hòa bình, chỉ chờ đợi kẻ phá vỡ thế cân bằng xuất hiện.

Bên trong căn nhà tựa hồ là một thế giới hoàn toàn tách biệt, Kỳ Vụ đang khoác chiếc tạp dề thêu hình gấu nhỏ, tay thoăn thoắt lật mặt trứng trong chảo. Chiếc nồi bên cạnh bốc hơi nghi ngút, hắn thuần thục mở vung, vớt mì sợi ra. Khi mì đã chín, hắn rắc thêm chút hành lá, đặt hai quả trứng xuống đáy bát rồi múc mì vào, mọi động tác đều nhịp nhàng, trôi chảy.

Kì Thời tựa người bên cửa bếp đứng ngắm nhìn cảnh tượng này, trong mắt thoáng hiện ý cười.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Kỳ Vụ đã hoàn toàn thích nghi với nhịp sống của Kì Thời, thậm chí còn bắt đầu rèn luyện tay nghề nấu nướng, còn khéo léo hơn cả một con người chính hiệu như Kì Thời.

Chỉ có thể nói rằng khả năng học hỏi của quái vật quả thực vô cùng đáng nể.

Kỳ Vụ vừa quay người lại đã nhìn thấy chàng thanh niên đang tựa cửa, trong từng nhịp thở đều tràn ngập mùi hương quen thuộc. Trong nhà đang bật điều hòa nên rất ấm cúng, cái se lạnh của tiết đầu thu bị ngăn lại sau khung cửa kính, chẳng thể len lỏi vào phòng.

Cảm giác ấm áp cùng mùi hương thân thuộc luôn khiến người ta buông lỏng cảnh giác, và loài quái vật cũng không ngoại lệ. Kỳ Vụ ngắm nhìn khung cảnh trước mắt, thầm nghĩ nếu thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc này thì cũng thật tốt biết bao, bởi lúc này đây, trong mắt chàng thanh niên kia chỉ có duy nhất hình bóng hắn.

Thích quá đi mất, thích quá đi mất, thích quá đi mất, thích đến phát điên luôn rồi!!

"Bữa sáng xong rồi đây."

Kì Thời vẫn còn đang diện bộ đồ ngủ lông xù mềm mại, cậu tiến lại gần rồi đưa tay vò nhẹ mái tóc của Kỳ Vụ: "Anh vất vả rồi, để em đi thay quần áo rồi ra ngay nhé."

Vùng cổ trắng ngần vừa thoáng hiện qua trước mắt, yết hầu của Kỳ Vụ khẽ khàng lên xuống, hắn trầm giọng "ừm" một tiếng đáp lại.

Kỳ Vụ bưng bát mì đặt lên bàn ăn, đúng lúc này, chiếc điện thoại của Kì Thời để trên bàn bỗng phát ra tiếng "đing đoong", một dòng thông báo tin nhắn hiện ra trên màn hình.

Chẳng phải dự báo thời tiết thành phố, cũng không phải tin nhắn trong nhóm, mà là một dòng tin gửi tới từ số máy lạ.

Đing đoong, đing đoong.

【Hình ảnh】

【Hình ảnh】

【Tiền bối, xin lỗi vì chúng tôi đã hiểu lầm anh. Vật thí nghiệm số 001 lại xuất hiện rồi, chẳng rõ vì nguyên cớ gì mà nó bắt đầu nuốt chửng cả thành phố này. Nơi đây sắp sửa thất thủ rồi!】

【Hình ảnh】

【Tiền bối, phía Tổ chức đã cử người tới rồi.】

Đing đoong.

【Tiền bối, anh có thấy gì bất thường không? Nếu xem được tin nhắn này xin hãy hồi âm cho tôi ngay! Tôi có một chuyện vô cùng hệ trọng muốn nói với anh!!】

Tiếng chuông điện thoại reo lên liên hồi rồi lại chìm vào im lặng. Động tác của Kỳ Vụ khựng lại trong thoáng chốc, hắn liếc mắt nhìn điện thoại một cái rồi thu hồi tầm mắt, xoay người quay trở lại bếp.

Đing đoong!

Chuông lại reo, lần này là tin nhắn dự báo thời tiết. Trên màn hình hiển thị thời tiết hôm nay chuyển từ nắng ráo sang mưa lớn, không thích hợp để ra ngoài, người dân nếu có việc cần thiết phải đi thì hãy nhớ mang theo ô và chú ý giữ ấm cơ thể.

Còn những dòng tin khẩn thiết gửi tới từ số máy lạ kia đã biến mất hoàn toàn một cách quái lạ, chẳng hề để lại bất cứ dấu vết nào.

Kì Thời thay đồ xong, thuận tay mở điện thoại xem qua một lượt. Cậuchỉ thấy duy nhất dòng dự báo thời tiết kia. Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vốn đang nắng gắt bỗng chốc mây đen kịt kéo đến bao trùm, e là chẳng mấy chốc mưa sẽ trút xuống tầm tã.

Bầu trời của Thành phố Mưa chưa bao giờ đổi sắc nhanh đến nhường này.

Hương thơm của thức ăn lan tỏa khắp phòng. Kỳ Vụ ngồi ở phía đối diện khẽ gọi một tiếng, Kì Thời quay đầu lại mỉm cười với hắn rồi mới bắt đầu thưởng thức bữa sáng.

Cùng lúc đó, tại một khu vực vùng ven của Thành phố Mưa, một toán người đang phải chống chọi với trận thời tiết khắc nghiệt chưa từng thấy.

Bầu trời nắng ráo trên đỉnh đầu bỗng chốc nổi cuồng phong bão tố.

Chẳng còn cách nào khác, họ buộc phải dừng bước, tìm nơi trú ẩn tạm thời để chờ cơn mưa dữ dội này đi qua.

Tiểu đội này gồm mười người, tập hợp những thành viên ưu tú nhất của Liên minh Nhân loại. Mục đích của chuyến hành trình lần này chính là vì màn sương đen đang bao phủ lấy toàn bộ thành phố.

Con quái vật mất tích từ ba năm trước nay lại xuất hiện. Ngay khi nhận được tin báo từ tiểu đội trinh sát, Tổ chức đã lập tức đặt vấn đề này lên hàng đầu. Thế nhưng họ đến đây không phải để tiêu diệt vật thí nghiệm này, bởi họ biết rõ sức mạnh đôi bên quá đỗi chênh lệch, nếu cố chấp chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Sự thật này đã được chứng thực từ ba năm trước. Phàm là những nghiên cứu viên hay các quan chức cấp cao từng dính líu đến dự án vật thí nghiệm số 001 đều đã bỏ mạng. Tổ chức kiệt quệ nguồn lực, buộc phải tiến hành một cuộc thanh lọc bộ máy từ trong ra ngoài.

Liên minh Nhân loại của ba năm sau đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Song song với việc nghiên cứu cách tiêu diệt virus biến dị, họ cũng không ngừng tìm hiểu về vật thí nghiệm này để ngăn bi kịch cũ tái diễn. Mục đích lần này của họ là chặn đứng thảm họa sắp xảy ra.

Làn mưa xối xả, khói thuốc lượn lờ bao quanh.

Dưới chân Vương Kế vứt đầy những đầu lọc thuốc lá đã cháy hết, từng làn khói mỏng manh tan vào màn mưa, quyện cùng mùi tanh nồng của nước tạo nên một thứ mùi vị khó lòng diễn tả.

Cơn mưa dai dẳng không dứt, trút xuống mái hiên của căn nhà cũ nát phát ra những tiếng lộp bộp đinh tai.

Vương Kế chẳng thèm đoái hoài đến hai ánh mắt đang thấp thoáng rình mò sau dãy nhà cách đó không xa. Chỗ trú chân tạm thời này là nơi họ tìm được nhanh nhất giữa lúc vội vàng. Để có chỗ tránh mưa, họ phải chi một khoản tiền cho chủ nhà mới đổi lại được căn phòng trống ít ỏi này.

Giữa tiếng mưa rơi ào ào, một nghiên cứu viên đeo kính bước ra từ trong nhà, vẻ mặt lo lắng báo với Vương Kế: "Đội trưởng Vương, đường dây gặp sự cố rồi, mất điện rồi ạ."

Vương Kế quăng đầu thuốc xuống rồi di chân nghiền nát, hắn vơ lấy chiếc mũ đội lên đầu rồi rảo bước sang phía đối diện.

Gương mặt hắn trông rất dữ dằn, vóc dáng lại cao lớn, lúc không nói lời nào trông cực kỳ dọa người. Vương Kế bước tới trước cánh cửa kia rồi gõ nhẹ, vài giây sau, cửa mở ra một khe nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt gầy gò đen nhẻm của một đứa trẻ.

Vương Kế bảo: "Cho mượn cái mỏ lết."

Đứa trẻ kia chẳng rõ có nghe hiểu hay không, nó chớp mắt nhìn hắn vài cái rồi xoay người chạy biến mất hút.

Vương Kế đứng ngoài đợi vài phút, bên trong vẫn im hơi lặng tiếng. Hắn lại giơ tay đập cửa, bấy giờ mới có một bàn tay nhỏ nhắn run rẩy thò ra, cầm theo chiếc mỏ lết.

Hộp điện bị ngắt là do đường dây đã quá cũ kỹ. Vương Kế hí hoáy một hồi, tiếng "tách" vang lên, bên trong nhà lập tức vọng ra tiếng máy móc bắt đầu vận hành.

Đập vào mắt là vài ánh đèn vàng hiu hắt cùng mấy nghiên cứu viên đang bận rộn túi bụi. Thế nhưng thứ gây chú ý nhất, chỉ cần lướt mắt qua là thấy ngay, chính là màn hình điện tử khổng lồ đặt ở chính giữa phòng.

Trên đó hiển thị bản đồ 3D nhìn từ trên cao của Thành phố Mưa, nhưng trong đó có một vùng đen kịt đặc quánh đang dàn trận bao vây, dần nuốt chửng toàn bộ thành phố.

Một dòng dữ liệu bỗng nhảy vọt kèm theo tiếng báo hiệu, nghiên cứu viên nọ vội vàng dựa trên kết quả máy móc phân tích mà thốt lên: "Tốc độ nuốt chửng đang chậm lại, vừa dò tìm được chỉ số tâm trạng vui vẻ, giá trị nguy hiểm giảm mười điểm."

Người phụ trách ghi chép đứng bên cạnh vội vàng hí hoáy ghi lại phát hiện ngoài dự tính này.

Vương Kế đứng ngay cạnh màn hình, tận mắt chứng kiến màn sương đen đang nuốt chửng toàn bộ Thành phố Mưa với tốc độ chóng mặt. Hắn vốn chẳng hiểu nổi những dãy số liệu nhảy múa trên máy tính, nhưng lại nảy sinh lòng hiếu kỳ tột độ về một điểm kỳ lạ.

"Tại sao nó lại có hình thù như một vòng vây thế này?"

Người nghiên cứu rõ ràng đã nghe thấy câu hỏi của Vương Kế, hắn ngẩng lên khỏi đống dữ liệu, nhìn vào mô hình 3D trên màn hình. Vòng vây do màn sương đen tạo thành đang không ngừng thu hẹp về phía trung tâm, khiến vùng không gian trống trải còn sót lại trở nên vô cùng lạc lõng dưới sự bao phủ mênh mông ấy.

Đó là khu trung tâm của Thành phố Mưa, vùng đất bị bỏ trống là những tòa nhà cao tầng san sát, trông rõ là một khu dân cư.

Hắn nói tiếp: "Tư liệu trước đây về vật thí nghiệm cho thấy phương thức nuốt chửng của màn sương đen thường là bao phủ toàn bộ, chưa bao giờ xuất hiện hình thù cụ thể nào cả. Hiện tượng này thực sự rất đáng để tâm."

"Thành phố Mưa này vốn dĩ đã quá bất thường rồi, biết đâu đó lại là 'món ngon' mà vật thí nghiệm giấu đi để dành nuốt chửng sau cùng cũng nên."

Nghiên cứu viên đưa ra giả thuyết, nhưng Vương Kế lại có suy nghĩ khác: "Tốc độ nuốt chửng của màn sương đen khi đến khu trung tâm rõ ràng đã chậm lại, thậm chí khi tới vùng này còn khựng lại hồi lâu không nhúc nhích. Có lẽ ở đây chứa đựng thứ gì đó rất đặc biệt."

Nghiên cứu viên chỉ tay vào vùng đất trống không kia rồi hỏi: "Nơi này là chỗ nào?"

Vương Kế đáp: "Khu nhà ở của cư dân."

Hắn lại hỏi: "Trong khu nhà dân đó thì có thứ gì khiến con quái vật thấy đặc biệt được chứ? Con người? Hay là những ngôi nhà?"

Vật thí nghiệm căm thù nhân loại thấu xương, còn những ngôi nhà trong mắt nó cũng chẳng khác gì đống đá vụn, làm gì còn thứ gì đặc biệt, thứ gì đủ sức lôi kéo sự chú ý của con quái vật kia cơ chứ?

Vương Kế im lặng không đáp, còn người nghiên cứu vẫn tiếp tục dán mắt vào những con số, cố gắng chắt lọc ra những thông tin có lợi cho họ.

"Tít tít tít tít tít tít!!"

Màn hình của một nghiên cứu viên bỗng rú lên tiếng chuông cảnh báo, một ký tự chữ X khổng lồ hiện ra, đỏ lòm hệt như màu máu tươi.

"Sao thế? Có chuyện gì vậy?"

"Đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Ngay tức khắc, những nghiên cứu viên đang túc trực tại vị trí đồng loạt dừng mọi công việc, đồng loạt ngoảnh về phía khu vực trung tâm.

Biểu đồ trên màn hình kia đã được chuyển sang màn hình lớn. Có người nhìn vào kết quả cuối cùng mà chỉ biết lặng thinh hồi lâu. Tiếng mưa ngoài cửa sổ nghe thật bí bách, bóp nghẹt lấy trái tim mỗi người, rồi một giọng nói chậm rãi cất lên: "Vật thí nghiệm đã từ chối yêu cầu giao thiệp của chúng ta."

Chỉ có giao thiệp mới giúp họ thấu hiểu rốt cuộc nó đang khao khát điều gì, vì sao bỗng dưng mất tích rồi lại đột ngột hiện thân, và do căn nguyên nào mà nó lại mất kiểm soát. Có như vậy, họ mới biết mình nên làm gì để ngăn chặn thảm họa lần này.

Thế nhưng hàng loạt khúc mắc ấy, nếu thiếu đi bước khởi đầu này thì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.

Tất cả mọi người đều chìm vào một bầu không khí chết lặng.

Mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một nặng hạt, hệt như muốn nhấn chìm cả thế giới này xuống dưới làn nước sâu. Sương mù dày đặc bủa vây che khuất hết thảy cảnh vật phía xa, nơi mắt có thể chạm tới cũng chỉ còn lại khoảng trời nhỏ bé ở chốn này.

Trong căn phòng bỗng chốc chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích. Chẳng rõ đã qua bao lâu, có lẽ là mười mấy phút, cũng có khi chỉ mới vài phút ngắn ngủi, biểu tượng trên màn hình lạnh lẽo kia bỗng dưng biến đổi. Từ một dấu gạch chéo X, nó đã chuyển thành một dấu chấm than. Nghiên cứu viên thốt lên đầy kinh ngạc: "Nó đang cảnh báo chúng ta, đừng có lại gần!"

Điều này chẳng khác nào trao cho một người bệnh đang hấp hối một bản thông báo tử hình.

Không khí trong phòng trở nên căng thẳng tột độ. Dẫu tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, Vương Kế cũng chẳng buồn đoái hoài tới chiếc điện thoại. Trong thoáng chốc, hắn bỗng cảm thấy khí oxy ở nơi đây thật loãng đến đáng thương, khiến người ta phải ngạt thở.

Vương Kế sải bước ra ngoài định hít thở chút khí trời, nhưng ngay lúc vừa chạm tới ngưỡng cửa, hắn bỗng nghe thấy những tiếng "lạch cạch" liên hồi vọng lại.

Hắn lập tức đề cao cảnh giác, đồng thời quát bảo nhóm nghiên cứu viên bên trong khẩn trương thu dọn đồ đạc. Mấy tay lính đi cùng Vương Kế phụ trách việc bảo vệ cũng nhanh chóng dàn trận phía sau hắn, đảo mắt dò xét xung quanh đầy dè chừng.

Vương Kế cố gắng truy tìm nguồn gốc của âm thanh đó, nhưng tiếng mưa rơi ào ào đã phần nào gây cản trở thính giác. Đến tận khi những tiếng động ấy một lần nữa vang lên, làn sương mù bị xé toạc, những thực thể lầm lũi bước đi trong mưa mới dần lộ diện.

Đó là những con người hoặc loài vật bị nhiễm virus biến dị, chúng đã hoàn toàn mất đi thần trí và chỉ biết ngấu nghiến đồng loại. Chúng di chuyển chậm chạp, nhưng số lượng lại đông đảo tựa như vô tận.

Cánh cửa phòng đối diện đã được đóng chặt từ lâu, không để lọt ra dù chỉ một tia sáng nhỏ. Vương Kế phóng tầm mắt vào màn mưa dày đặc, phát hiện có ba kẻ biến dị đang lù lù tiến về phía mình.

Cũng may mới chỉ có ba tên, số lượng chưa đáng kể. Những kẻ bị nhiễm bệnh ở vùng ven này chỉ cần dùng súng giảm thanh nã đạn thẳng vào đầu là có thể kết liễu được ngay.

"Đoàng, đoàng, đoàng."

Ba phát đạn xé gió lao đi, những cái xác đang đi đứng vẹo vọ đổ sụp xuống đất. Những người trong phòng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, riêng Vương Kế vẫn đứng sừng sững trước cửa, đôi mày nhíu chặt chẳng hề giãn ra, hắn vẫn không buông lỏng cảnh giác.

Mới có ba tên, quá ít, thứ quỷ quái này thường xuất hiện theo bầy, vô cùng khó nhằn.

Dường như để minh chứng cho linh cảm của hắn, thiết bị báo động đeo trên người bỗng rú lên: "Cảnh báo! Cảnh báo! Có một lượng lớn vật ô nhiễm đang áp sát vị trí hiện tại, yêu cầu rút lui khẩn cấp!"

Đám nghiên cứu viên mặt cắt không còn giọt máu.

Nghe tiếng mưa rơi rả rích hòa cùng mùi đất tanh nồng trong không khí, bọn họ mới sực nhận ra, tử thần vốn dĩ đã đứng sát ngay bên cạnh mình từ bao giờ.

Thế nhưng ngay trong túi áo bị lãng quên của Vương Kế, những dòng tin nhắn liên tục nhảy múa mà chẳng có lấy một người hay biết.

Đing đoong.

【Đội trưởng, chúng tôi đã di tản đến khu vực trung tâm Thành phố Mưa để lánh nạn, hiện tại vẫn chưa thấy có điều gì bất thường.】

【Nghiên cứu viên họ Kì chính là vị tiền bối đã mang vật thí nghiệm số 001 đi ngay từ thuở ban đầu.】

【Đã lấy được số điện thoại của đối phương, đang nỗ lực liên lạc.】

【... Không thể kết nối.】

【Khoan đã, đừng lại gần khu trung tâm!! Nơi này cũng bắt đầu thất thủ rồi...】

Có lẽ do thời tiết, hôm nay Kì Thời bỗng thèm ngủ lạ thường. Sau bữa trưa cậu chợp mắt một lúc, đến khi tỉnh dậy thì ngoài cửa sổ trời đã tối mịt.

Ánh đèn bên ngoài hắt lên cửa kính, phủ lên một tầng màu ấm áp. Kì Thời thức giấc, trước mắt không phải một màu đen kịt, đầu giường cậu có một ngọn đèn nhỏ vẫn đang tỏa sáng.

Kì Thời ngồi dậy, ngẩn ngơ một hồi. Nghe tiếng mưa rơi trầm đục bên ngoài, cậu mới chợt nhận ra trong lúc mình ngủ say trời đã đổ mưa, nghe âm thanh này thì cơn mưa cũng chẳng hề nhỏ.

Kì Thời bước đến bên cửa sổ, vừa kéo rèm ra nhìn, đập vào mắt là một màu đen sâu thăm thẳm, hệt như bị nuốt chửng vào bụng dã thú, không thấy ánh mặt trời, bị một thực thể đáng sợ nào đó kìm kẹp, từng lời nói hành động đều chẳng thể thoát khỏi tầm mắt đối phương.

Cái nhìn đó quá đỗi kỳ quái khiến Kì Thời khựng lại tại chỗ. Cậu chớp mắt, trước mặt lại là một khung cảnh khác hẳn. Những ngọn đèn đường vẫn tỏa sáng rạng rỡ bất kể trời mưa, xe cộ tấp nập, dòng người qua lại không ngớt, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên mặt kính như những đốm sao lấp lánh.

Dường như chẳng có gì bất thường, cái nhìn vừa rồi giống như một ảo giác thoáng qua trong phút chốc.

Mải mê nhìn ra ngoài, Kì Thời không hề nhận ra một sự hiện diện đang chậm rãi tiến lại gần phía sau mình. Đến tận khi bị nhấc bổng ngang hông, cậu mới giật mình kinh hãi. Theo phản xạ, cậu vội tìm điểm tựa, hai tay ôm chặt lấy bả vai Kỳ Vụ để giữ thăng bằng, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ Vụ bế Kì Thời đặt lên mép giường, cúi người cầm đôi dép đi trong nhà xỏ vào chân cho cậu. Kì Thời khẽ rụt cổ chân lại, bảo: "Được rồi, để em tự làm."

Nhưng Kỳ Vụ hệt như chẳng nghe thấy gì, hắn tỉ mẩn xỏ từng chiếc dép vào chân cho Kì Thời rồi mới chịu buông cậu ra.