Kỳ Vụ đi ra ngoài, một lát sau quay lại, trên tay cầm thêm một chiếc cốc.
"Uống chút nước đi."
Kì Thời đón lấy theo bản năng, đôi tay áp vào lớp thủy tinh cảm nhận hơi ấm lan tỏa, nước uống vào cũng có nhiệt độ vừa vặn.
Kì Thời nhấp vài ngụm nước, đầu óc vốn mụ mị vì ngủ say cũng dần tỉnh táo lại. Cậu ngẩng đầu hỏi Kỳ Vụ: "Sao anh vẫn chưa ngủ?"
Kỳ Vụ ngồi xuống cạnh Kì Thời, khẽ đáp: "Tôi không ngủ được."
Kì Thời cứ ngỡ là do "Kỳ hồi quy" mà hệ thống từng nhắc tới, bèn đưa tay chạm khẽ lên trán Kỳ Vụ.
Nhiệt độ bình thường, chẳng có dấu hiệu sốt.
Kì Thời hỏi: "Anh thấy không khỏe ở đâu à?"
Kỳ Vụ lắc đầu.
Kì Thời nhìn Kỳ Vụ ăn mặc phong phanh, ngẫm nghĩ một hồi rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Nếu đã không ngủ được thì nằm đây một lát với em đi."
Chăn ga mềm mại dễ chịu, hơi ấm từ người bên cạnh chân thực và sống động, mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với khi chìm trong giấc ngủ. Kì Thời đã nói vậy, Kỳ Vụ đương nhiên chẳng thể nào khước từ.
Hắn vốn đã mặc đồ ngủ, nghe vậy liền ngoan ngoãn đi vòng sang phía bên kia giường rồi nằm xuống. Kỳ Vụ không nhắm mắt mà nằm nghiêng sang một bên, đôi mắt mở to nhìn Kì Thời không chớp lấy một cái.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Kì Thời bỗng thấy người đang nằm trong chăn kia hệt như một chú chó bự, cứ nhìn mình chằm chằm đầy mong đợi, như thể đang muốn được lại gần hay được xoa đầu vậy.
Kì Thời bật cười, xua đi những ý nghĩ kỳ quặc trong đầu. Cậu tém lại góc chăn cho Kỳ Vụ rồi cũng leo lên giường, nhưng không nằm xuống mà tựa nửa người vào đầu giường. Ánh đèn trong phòng tỏa ra sắc vàng ấm áp, rèm cửa chỉ kéo lại một nửa, vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài.
Trong phòng ấm áp tựa trời xuân, chăn nệm lại êm ái, được vùi mình trong đó nghe tiếng mưa rơi để chìm vào giấc ngủ là điều thoải mái nhất trần đời. Ngặt nỗi Kì Thời đã ngủ quá nhiều vào ban ngày nên giờ chẳng thấy buồn ngủ nữa. Dưới ánh đèn vàng sậm, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi cất lời: "Thật ra suốt ba năm qua em không hề biến mất, chỉ là vì vài chuyện nên phải tạm thời rời đi thôi."
Kỳ Vụ đăm đăm nhìn chàng trai trước mặt, ánh đèn mờ ảo làm nhòe đi những đường nét, khiến cậu trông như ánh trăng dưới nước, mông lung và ảo diệu, tưởng chừng chỉ cần khẽ chạm tay vào là sẽ tan biến ngay tức khắc. Kỳ Vụ không kìm lòng được mà nhích lại gần thêm một chút, nhưng khi chàng trai còn đang tỉnh táo, hắn chẳng dám có hành động nào quá phận, chỉ lén lút túm lấy một góc áo của cậu ở nơi cậu không nhìn thấy.
Hắn hỏi khẽ: "Vậy A Thời đã đi đâu?"
Kì Thời mỉm cười: "Em đã đi rất nhiều nơi, ừm... cũng đã gặp rất nhiều người."
Khi nói những lời này, đôi mắt cậu lấp lánh ý cười.
"Gặp gỡ bao nhiêu là người, nhưng người khiến em khắc cốt ghi tâm nhất thực ra chỉ có một. Nói thế nào nhỉ, cứ mỗi lần nhìn thấy người ấy, em lại không kiềm được mà nghĩ rằng, tại sao trên đời lại có kẻ khiến người ta phải đau lòng đến thế cơ chứ."
Một tiếng thở dài khe khẽ, mang theo sự thân mật và nuông chiều lặng thầm.
Kỳ Vụ lí nhí, đôi mắt khép hờ hệt như đã chìm vào giấc ngủ, chẳng rõ vui buồn, hắn hỏi khẽ: "Vậy A Thời có thích người đó không?"
Kì Thời khẽ "ừm" một tiếng: "Thích chứ, dù người ấy mang dáng vẻ nào em cũng đều thích."
Nói đoạn, bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng , bên cạnh Kì Thời chẳng còn tiếng hồi đáp. Kỳ Vụ nhắm nghiền mắt, nằm nghiêng người về phía cậu, hơi thở nhẹ tênh tựa hồ đã say giấc nồng.
Kì Thời nghiêng đầu nhìn sang, đưa tay vặn nhỏ ánh đèn đầu giường. Dưới ánh sáng lờ mờ, cậu cúi đầu ngắm nhìn hắn hồi lâu, rồi khẽ đưa tay v**t v* lọn tóc trước trán hắn, buông một tiếng thở dài khe khẽ: "Ngốc quá, người em nói chính là anh mà."
Sau đó Kì Thời cũng chẳng rõ mình đã thiếp đi từ lúc nào, có lẽ do Kỳ Vụ đang ngủ ngay cạnh bên nên lần này cậu lại mơ thấy hắn.
Trong mơ, những cánh hồng đen bay lượn rợp trời. Kỳ Vụ đứng cách đó không xa, quay lưng về phía Kì Thời. Cậu không kìm lòng được mà tiến lại gần, ngay khi bước tới sau lưng hắn, đối phương hệt như cảm nhận được mà xoay người lại. Vừa thấy Kì Thời, hắn liền hiếm hoi nở nụ cười.
Phía sau hắn là một vùng trắng xóa mênh mông, hoa hồng đen nở rộ khắp mặt đất, vừa quái dị lại vừa rực rỡ. Giữa khung cảnh ấy, Kỳ Vụ đưa tay về phía Kì Thời, cất lời: "A Thời, hãy mãi mãi ở bên anh nhé..."
Kì Thời nhìn vào đôi mắt ấy, thấy hình bóng mình phản chiếu trong sắc đen sâu thẳm.
Đôi mắt ấy đong đầy chấp niệm và tình yêu sâu nặng, khiến trong phút chốc, Kì Thời cứ ngỡ Kỳ Vụ chưa từng mất đi ký ức, rằng hắn vẫn nhớ rõ tất thảy mọi chuyện ở các thế giới nhỏ kia.
Gần như là phản xạ tự nhiên, Kì Thời nắm lấy tay Kỳ Vụ, yết hầu khẽ chuyển động, định bụng sẽ gật đầu đồng ý. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cơ thể cậu bỗng bùng lên hồi chuông cảnh báo. Bản năng trước hiểm nguy còn nhanh nhạy hơn cả đại não, khiến động tác của Kì Thời khựng lại. Cậu buông tay Kỳ Vụ ra, lùi lại nửa bước.
Nụ cười trên môi Kỳ Vụ nhạt dần, hắn thẫn thờ nhìn Kì Thời rồi tủi thân cụp mắt: "A Thời không muốn ở bên anh sao?"
Trông hắn đau khổ tột cùng, nhưng Kì Thời chẳng hề bị vẻ ngoài đó đánh lừa.
Kì Thời nhìn ra phía sau Kỳ Vụ, theo sự tan biến của nụ cười kia, phần khuất lấp của thế giới này cũng dần lộ diện. Cảnh tượng lãng mạn đầy hoa hồng vỡ vụn, để lộ ra vực thẳm sâu hun hút không thấy đáy. Sương đen cuồn cuộn ập đến, nuốt chửng cả thế giới và vây hãm lấy Kì Thời ở bên trong.
Kỳ Vụ tiến lại gần, dè dặt muốn nắm lấy tay cậu, nhưng lại bị một rào chắn vô hình chặn lại.
Cùng lúc đó, tiếng của Hệ thống vang lên bên tai Kì Thời.
【Ký chủ, mau tỉnh lại!!】
Ý thức của Kì Thời đột ngột thoát khỏi cõi mộng, bừng tỉnh giữa thực tại. Còn trong giấc mơ ấy, trước mắt Kỳ Vụ đã chẳng còn một ai, bàn tay hắn vẫn chơi vơi giữa không trung.
"Rắc, rắc."
Cõi mộng được dày công xây dựng bắt đầu sụp đổ trên diện rộng, nhấn chìm cả Kỳ Vụ vào trong. Đôi mắt đen lay láy kia chẳng còn chút cảm xúc, để lộ ra hình dạng thật sự của một con quái vật.
Nếu lúc này Kì Thời còn ở đây, nhất định sẽ nhận ra Kỳ Vụ đã hoàn toàn mất đi thần trí.
Ba năm ròng rã, bảo dài không dài mà ngắn cũng chẳng ngắn. Suốt quãng thời gian đó, ý chí thế giới sau khi chật vật nhặt lại được cái mạng nhỏ đã hóa thân thành hệ thống, ràng buộc với một linh hồn vô cùng đặc biệt rồi đi đến các thế giới nhỏ thực hiện nhiệm vụ, mà mục đích chính là để kéo giảm chỉ số oán hận của những con quái vật nơi ấy.
Chấp niệm và oán khí từ bản thể của thực thể phi nhân loại kia quá đỗi nặng nề, dẫu chỉ số oán hận của quái vật ở các thế giới nhỏ đã về không, thì bản thể vẫn là một mối họa không thể xem thường. Đáng lẽ những cảm xúc ấy sẽ dần phai nhạt theo thời gian, nào ngờ con quái vật vốn đã chẳng ổn định lại đột ngột rơi vào kỳ hồi quy, khiến thần trí sụp đổ hoàn toàn, chẳng còn sót lại chút gì.
Thực ra trước khi hệ thống ràng buộc với Kì Thời để làm nhiệm vụ, vẫn còn một khoảng thời gian trống. Khi đó, cả thế giới gần như sắp sụp đổ vì sự hiện diện của thực thể phi nhân loại này. Hệ thống đã phải dốc cạn năng lượng mới tìm thấy được linh hồn mà đối phương vẫn luôn hằng tìm kiếm.
Đó chính là linh hồn của một con người.
Trong quá trình tìm kiếm dài đằng đẵng, thần trí non nớt của con quái vật dần trở nên hỗn loạn vô cùng và cực kỳ bất ổn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Một khi mất đi thần trí, nó sẽ trở thành thực thể đáng sợ nhất, nuốt chửng mọi thứ trên đời.
Chỉ là hệ thống vạn lần không ngờ tới, kẻ điên này lại muốn nuốt chửng cả Kì Thời!!
Vòng vây do màn sương đen tạo ra là một ngục tù, cũng là tấm lưới chẳng thể thoát thân. Con quái vật đã mất đi lý trí vì lo sợ con người sẽ rời bỏ mình lần nữa, nó khao khát được ở bên nhau mãi mãi. Và trong thâm tâm nó, cách tốt nhất chính là hòa làm một.
Nó muốn con người sống ngay trong cơ thể mình, giữa làn sương đen mịt mù. Nó sẽ xây dựng nên một thành phố giống hệt Thành phố Mưa, một nơi độc nhất vô nhị, chẳng chút khác biệt, nơi không ai có thể quấy rầy, cũng không có bất kỳ kẻ nào có thể cướp đi người thanh niên quan trọng nhất của nó.
Trừ phi móc trái tim của quái vật ra, kết liễu mạng sống của nó.
Thật quá đỗi kinh hoàng, giây phút hệ thống biết được Kỳ Vụ định làm gì, trong đầu nó chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.
Vừa rồi chỉ thiếu chút nữa thôi, nếu trong cõi mộng mà gật đầu đồng ý với lời thỉnh cầu đó, Kì Thời sẽ chẳng bao giờ quay về được nữa.
Hệ thống thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó liền trở nên vô cùng cảnh giác, vội vàng dặn dò: 【Ký chủ, tình hình lần này cực kỳ khẩn cấp, tôi xin nói ngắn gọn. Thành phố Mưa đã thất thủ rồi, quái vật đã mất kiểm soát không thể tự chủ được nữa, ngay cả tôi cũng chẳng thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra trong kỳ hồi quy này. Nếu cậu còn nán lại đây, đến cuối cùng chắc chắn sẽ bị nó nuốt chửng mất!】
【Tôi đã sắp xếp người đến tiếp ứng, ký chủ, cậu phải lập tức rời khỏi đây ngay!】
Kì Thời vừa mở mắt, ánh đèn vàng ấm áp đã biến mất không tăm hơi, thay vào đó là bóng tối thăm thẳm không dứt. Lớp vỏ bọc hòa bình của thế giới bị xé toạc, lộ ra vẻ hoang tàn đổ nát bên trong.
Lời của hệ thống vụt qua bên tai, cùng lúc đó là tiếng súng nổ đang mỗi lúc một gần hơn.
Một tiếng "rầm" vang lên, cửa phòng bị đạp tung đầy thô bạo. Nhóm bốn người Trần Úy xuất hiện trước mặt Kì Thời, nổ súng kết liễu những sinh vật biến dị đang lao ra từ trong góc tối. Trên người bọn họ đều mang thương tích lớn nhỏ khác nhau, nhưng may thay vẫn chưa đến mức ảnh hưởng đến khả năng hành động.
Có điều sinh vật biến dị ở đây quá đông, thành phố đã thất thủ, nhu yếu phẩm lại có hạn, bọn họ cũng chẳng thể cầm cự được lâu.
"Tiền bối Kì, mau rời khỏi đó đi sang phía chúng tôi ngay, chúng ta phải lập tức sơ tán khỏi Thành phố Mưa, nơi này thất thủ rồi!"
Ban ngày vẫn còn nắng ráo rạng rỡ, ấy vậy mà khi màn đêm buông xuống, đất trời đã đảo lộn hoàn toàn. Dẫu thực chất đây chỉ là hành động phá vỡ sự cân bằng hư ảo, trả lại cho thế giới bộ mặt thật sự vốn có của nó.
Thiết bị giám sát trên người nhóm Trần Úy không ngừng réo vang những tiếng cảnh báo liên hồi, cho thấy mức độ ô nhiễm và sự nguy hiểm của nơi này đã vượt xa trí tưởng tượng. Kì Thời - vị tiền bối trong miệng bọn họ - đang đứng ngay giữa tâm điểm của bóng tối, trên người diện bộ đồ ngủ mỏng manh, đưa mắt nhìn về phía này.
Màn sương đen xoay vần, quấn quýt quanh thân thể cậu hệt như một gã tình nhân đang nũng nịu cọ quậy, nhưng động tác lại vô cùng dè dặt như thể sợ rằng sẽ làm Kì Thời bị thương.
Làn sương đen tuôn ra từ trong phòng, nếu Trần Úy đoán không lầm thì bản thể của vật thí nghiệm kia đang ở ngay bên trong, khoảng cách gần trong gang tấc. Chẳng khó để hình dung rằng một khi bọn họ chọc giận đối phương, thì giữa cõi sương mù tăm tối này, hắn có thể kết liễu bọn họ mà không tốn chút sức lực nào.
Dễ dàng như b*p ch*t một con kiến vậy.
Nói thực lòng, muốn mang Kì Thời đi ngay dưới mí mắt của vật thí nghiệm kia thì tỉ lệ thành công gần như bằng không. Có điều, khi nghĩ tới việc người thanh niên trước mắt có lẽ là niềm hy vọng cuối cùng của nhân loại, dù cơ hội là con số không tròn trĩnh, bọn họ vẫn phải dốc toàn lực để đánh cược một phen.
Dẫu có vì thế mà phải bỏ mạng đi chăng nữa.
Sương đen rục rịch muốn ra tay, dường như nó định thừa lúc Kì Thời không để ý mà âm thầm g**t ch*t mấy kẻ loài người ồn ào này. Ngón tay Kì Thời không biết vô tình hay hữu ý lướt qua, những làn khói đang nôn nóng kia lập tức tắt ngấm, im lìm trở lại.
Kì Thời bắt đầu cử động, nhưng cậu không hề rời khỏi đây như lời hệ thống dặn, mà lại sải bước đi thẳng vào trong phòng.
Lúc nắm lấy tay nắm cửa, Kì Thời hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng, bảo: "Các người đi đi, đi cho xa vào."
"..."
"Tiền bối!"
【Ký chủ!!】
Hai tiếng gọi cùng lúc vang lên đầy vẻ sốt sắng, Kì Thời vẫn thản nhiên như không, thậm chí còn nở một nụ cười với bọn họ.
Cậu cất tiếng, vừa là nói với mấy người ở cửa, cũng là nói với hệ thống: "Tôi sẽ không đi đâu cả, tôi muốn ở lại đây."
"Tôi muốn ở bên anh ấy."