Kỳ hồi quy của quái vật chính là quay ngược thời gian. Quãng quá khứ này hẳn phải mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt trong lòng Kỳ Vụ. Dòng thời gian mà Kì Thời đang hiện diện vẫn là ở Thành phố Mưa, nhưng nhìn bộ dạng này, có lẽ là vào thời điểm họ vừa mới đào tẩu khỏi Tổ chức.
Cách bài trí trong phòng chẳng khác gì ba năm về trước, thậm chí có thể nói là giống hệt nhau như đúc. Ngay cả Kì Thời cũng không còn nhớ rõ đến nhường này, chẳng ngờ đoạn ký ức ấy lại in hằn sâu đậm và rõ nét trong tâm trí Kỳ Vụ đến vậy.
Ba năm trước, Kì Thời mang theo Kỳ Vụ trốn khỏi Tổ chức. Trong quãng thời gian bị truy nã đó, để trốn tránh đám người săn đuổi đông đảo không ngớt, họ đã phải mai danh ẩn tích tại Thành phố Mưa này.
Hồi ấy túi tiền của cậu chẳng mấy dư dả, chỉ có thể thuê một căn nhà ở khu chung cư vùng ven thành phố. Tòa nhà đã được xây dựng từ lâu nên không còn mới, có điều ban quản lý và đội bảo vệ khá ổn, giữa vùng ven thành phố phức tạp thế này thì tìm được một nơi như vậy đã là đáng quý lắm rồi.
Thế là Kì Thời định cư luôn tại đây.
Căn hộ chỉ có một phòng ngủ, một phòng khách, một nhà vệ sinh và một gian bếp nhỏ xíu. Tuy diện tích khiêm tốn nhưng đối với Kì Thời và cục sương đen được đặt trong lọ thì đã là quá đủ. Vì lo sợ bị phát hiện, cậu không đi tìm việc làm mà cải trang để trà trộn vào chợ đen của Thành phố Mưa, lén bán vài loại thuốc thông thường. Số tiền kiếm được cũng đủ để cậu trang trải cuộc sống trong cái xã hội mà ngày tận thế vẫn chưa ập đến này.
Cậu trút bỏ bộ đồ đen trên người, quăng vào thùng rác cạnh ghế sô pha rồi bật đèn lên.
Phòng khách có chút bừa bộn, mấy món nguyên liệu dùng để chế thuốc vứt ngổn ngang khắp nơi vì cậu chưa kịp dọn dẹp. Kì Thời lướt qua chúng để vào phòng ngủ, bước tới trước một chiếc bình thủy tinh chỉ to bằng lòng bàn tay.
Bên trong chiếc bình thủy tinh trong suốt là một khối vật chất đen đặc đang co rúm lại. Nó chẳng có mắt, cũng không có hình thù cụ thể, lại càng chẳng biết nói năng. Đây chính là vật thí nghiệm mang mã số 001 mà Kì Thời đã mang ra từ căn cứ nghiên cứu, tên gọi là Kỳ Vụ.
Kì Thời đã ở trong thế giới này được ba bốn ngày, trải nghiệm lại cảm giác chạy trốn khỏi sự truy đuổi sau bao ngày xa cách. Thời gian còn lại, cậu đều mải mê trăn trở xem làm cách nào để đánh thức thực thể trong chiếc bình thủy tinh trước mặt.
Tại cõi này, Kì Thời chẳng thể cảm nhận được sự hiện diện của hệ thống, cũng không cách nào lấy thêm thông tin hữu ích từ nó. Vì vậy, mọi thứ ở đây cậu đều phải tự thân vận động, mò mẫm tìm đường.
Khối sương đen trước mắt chính là bản thể của Kỳ Vụ, thế nhưng có lẽ do ảnh hưởng của kỳ hồi quy ở thế giới thực mà nó chẳng hề có chút phản ứng nào với ngoại cảnh. Từ lúc bắt đầu đến giờ, nó vẫn cứ giữ nguyên cái bộ dạng ấy.
Kì Thời bật ngọn đèn nhỏ, ngồi cạnh quan sát một hồi. Cậu đưa tay gõ gõ vào chiếc bình thủy tinh đang lặng thinh, rồi lại làm giống như mấy ngày trước, rạch ngón tay để từng giọt máu tươi nhỏ vào trong bình.
Ăn uống là bản năng của mọi loài động vật, và quái vật cũng không ngoại lệ. Dẫu đã mất đi tri giác với thế giới bên ngoài, làn sương đen vẫn theo bản năng mà thực hiện động tác nuốt ực, ngấu nghiến sạch sẽ những giọt máu tươi kia.
Dõi theo chàng thanh niên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ bên ngoài, làn sương đen muốn vươn mình ra để quấn quýt lấy ngón tay đang bị thương kia. Có điều nó đã quá đỗi rã rời, chỉ khẽ cựa quậy trong thoáng chốc rồi lại buộc phải chìm sâu vào giấc ngủ.
Kì Thời không hề nhận thấy những chuyển động nhỏ xíu của làn sương đen trong bình thủy tinh. Đợi đến khi đầu ngón tay không còn rỉ máu, cậu lấy khăn giấy lau qua rồi nhúng tay vào lọ dung dịch trong suốt đã chuẩn bị sẵn bên cạnh. Chỉ sau khoảng ba bốn giây ngâm mình trong đó, vết thương nhỏ kia đã lành lại một cách thần kỳ.
Xong xuôi, Kì Thời đứng dậy cất đồ đạc cẩn thận rồi ôm quần áo sạch vào phòng tắm. Dòng nước nóng dội xuống cơ thể càng làm sự mệt mỏi trỗi dậy rõ rệt hơn. Giữa làn hơi nước mịt mù, quầng thâm nhạt nơi dưới mắt cậu hiện lên thật rõ nét.
Chợ đen thường chỉ mở cửa vào ban đêm tại những địa điểm đặc thù. Kì Thời đi chuyến này, ngoài việc bán thuốc, còn có một mục đích khác là nghe ngóng động tĩnh phía Tổ chức. Đi đi về về như vậy, lúc cậu quay lại phòng thì đã hơn ba giờ sáng.
Trong ký ức, ở dòng thời gian này, giờ giấc sinh hoạt của cậu thường xuyên đảo lộn ngày đêm, cơ thể cũng rơi vào tình trạng thiếu máu kéo dài. Có lẽ vì vậy mà cậu đã chẳng thể né tránh được cái chết trong vụ tai nạn xe cộ đầy uẩn khúc kia.
Hiện tại mọi chuyện dường như đang có xu hướng lặp lại vết xe đổ cũ, nhưng Kì Thời không nghĩ ngợi nhiều đến thế. Cậu tự nhủ, dẫu kỳ hồi quy này có thực sự đưa mình về quá khứ hay không, thì dù là trước đây hay bây giờ, cũng tuyệt đối không được để người của Tổ chức mang Kỳ Vụ đi.
Sẽ chết mất, Kỳ Vụ lúc còn non nớt sẽ bỏ mạng trong những cuộc thí nghiệm và tra tấn vô tận, chết rũ trong cái viện nghiên cứu lạnh lẽo ấy.
Chính cậu đã mang nó từ căn phòng phế phẩm nhỏ bé ra ngoài ánh sáng, nếu không phải vậy, cục sương đen nhỏ nhoi này đã chẳng bị Tổ chức rắp tâm tiêu diệt.
Cậu phải chịu trách nhiệm.
Những kẻ mang dã tâm không đáy kia, trong lòng họ chỉ có lợi ích mà chẳng có chút nhân tính, đó mới là những sự tồn tại còn đáng sợ hơn cả dã thú.
Kì Thời của trước kia là vì không đành lòng, còn Kì Thời của bây giờ là vì không nỡ rời xa.
Vì cơ thể đã quá rệu rã, vừa tắm xong ngay cả tóc còn chưa khô, Kì Thời đã ngả lưng xuống giường và thiếp đi.
Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ngọn đèn ngủ nơi đầu giường tỏa sáng. Bóng đêm mỗi lúc một đặc quánh, thế giới bên ngoài chẳng còn lấy một tiếng côn trùng kêu, tĩnh lặng đến phát khiếp.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, hơi thở của chàng thanh niên trên giường đã dần đều đặn, chìm sâu vào giấc nồng. Trên kệ sách nơi ánh đèn ngủ không rọi tới, chiếc bình thủy tinh vốn dĩ luôn im lìm bỗng khẽ lay động.
Chiếc bình trong suốt chỉ to bằng lòng bàn tay rung lắc kịch liệt, khối sương đen nhỏ xíu bên trong bắt đầu cuồn cuộn phình to rồi nhanh chóng bao phủ lấy cả căn phòng. Thế nhưng ngay khi chuẩn bị chạm đến vùng ánh sáng vàng ấm áp kia, nó lại đột ngột rụt về.
Làn sương đen đang khuấy động dần tích tụ lại thành dáng người, rồi chậm rãi tiến về phía mép giường. Khi bước vào vùng sáng, con quái vật đã khoác lên mình lớp vỏ bọc con người, mang diện mạo hoàn toàn khác biệt so với hình hài nguyên thủy.
Kỳ Vụ bước đến cạnh giường, nương theo ánh sáng ngắm nhìn người thanh niên đang say ngủ. Trái tim vừa được ảo hóa của hắn bỗng nảy lên điên cuồng ngay từ cái nhìn đầu tiên, những rung động quen thuộc trào dâng, tựa như những đợt sóng biển xô tới dồn dập.
Đó là một cảm giác vô cùng xa lạ đối với loài quái vật, nhưng lại thật đỗi thân thuộc khi đối diện với người thanh niên kia.
Hắn vươn tay ra theo bản năng, muốn chạm vào gò má của cậu, nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp sửa chạm tới, người thanh niên vốn đang ngủ say bỗng nhiên mở bừng mắt.
Kì Thời dồn lực đẩy mạnh, động tác nhanh đến mức để lại cả tàn ảnh. Một con dao găm chẳng rõ từ lúc nào đã nằm gọn trong tay cậu. Ngay khoảnh khắc Kỳ Vụ bị đẩy ngã xuống mép giường, lưỡi dao sắc lẹm đã kề sát cổ hắn.
Đây gần như là phản xạ tự nhiên của Kì Thời, một đòn tấn công bộc phát khi đối mặt với hiểm nguy và sự tiếp cận đột ngột mà không cần thông qua đại não. Còn Kỳ Vụ, thực thể đáng sợ đủ sức kết liễu con người trong nháy mắt, lại chẳng hề có lấy một chút phản kháng, hắn mặc cho Kì Thời kề dao vào cổ mình.
Đến khi Kì Thời kịp hoàn hồn, nhìn rõ khuôn mặt thân thuộc trước mắt, cậu mới có chút lúng túng mà dời dao đi.
Lưỡi dao vốn sắc bén, cộng thêm đòn ra tay dứt khoát không hề nể nang, nếu người ở đây là kẻ thù thì e rằng đã bị một dao cắt đứt cuống họng. Cổ của Kỳ Vụ cũng bị rạch một đường, nhưng ngay khi Kì Thời vừa dời mũi dao đi, vết thương đã tự động khép lại, chẳng để lại lấy một giọt máu.
Kì Thời ngẩn ngơ thu dao lại, nhìn trân trân vào Kỳ Vụ đang trong hình hài con người. Còn Kỳ Vụ vẫn duy trì tư thế bị cậu đè dưới thân, đưa tay khẽ chạm vào gò má cậu.
Kì Thời: "?"
Kì Thời nhanh chóng nhận ra sự bất thường của đối phương. Cậu cất tiếng gọi tên Kỳ Vụ nhưng chẳng nhận được lời hồi đáp, chỉ thấy một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đôi mắt hắn tối đen như mực, cứ thế nhìn thẳng vào Kì Thời. Bàn tay đang chạm vào gò má cậu mang theo hơi ấm, lướt nhẹ qua làn da, khơi lên một cảm giác tê rần đầy ngứa ngáy.
Trong đôi mắt ấy chứa đựng thứ mà Kì Thời vốn đã quá đỗi quen thuộc, đó là sự khát khao và tình yêu nồng cháy chẳng chút giấu giếm.